Hơn nữa ngày tháng càng dài, danh tửu Hán Tỉnh dần dần bán được đến những chỗ càng xa, cũng không phải chỉ có tào đinh trên Vận Hà thích uống rượu. Rượu mạnh thuần khiết uống ngon như này, ai cũng muốn uống mấy ngụm, ấm người giải mệt, càng ngày càng nhiều người biết, nhu cầu cũng từng bước tăng thêm. Số rượu làm ra lại trước sau không đổi, giá tiền tất nhiên cao lên, lợi nhuận cũng theo đó cao lên, khách buôn cũng thấy rõ, tình thế này còn sẽ tiếp tục.
Triệu Tiến vừa bước vào tửu phường, liền bị thương nhân lấy rượu khắp nơi nhận ra, tức thì nửa bước khó đi, trên mặt mỗi thương nhân đều đắp đầy nụ cười chân thành tha thiết, thậm chí ngay cả thương nhân có Vân Sơn Tự chống lưng cũng đều như vậy, đối đãi với người có thể cho mình kiến tiền, đám thương nhân đều sẽ chân thành mà lấy lòng.
Những thương nhân này đều đang hỏi cùng một vấn đề, hỏi khi nào thì Hà Gia Trang có thể xuất rượu, hỏi rượu bên đó xuất ra có ngon giống như rượu Hán Tỉnh hay không. Bọn họ đều biết bên đó có một tửu phường lớn, cũng biết bên đó đã bị Triệu Tiến lấy về trong tay, nếu tửu phường đó có thể nấu ra danh tửu Hán Tỉnh thì đừng nói sau này, mấy tháng đầu nhất định có thể kiếm về một khoản lớn.
- Xin các vị cứ yên tâm, Triệu mỗ có thể đảm bảo, rượu bên Hà Gia Trang đó chỉ có ngon hơn bên này, vẫn là theo quy củ, mọi người có thể thử mỗi vò rượu trước khi mua.
Triệu Tiến bị người ta vây lấy, rướu cổ hét một câu.
Lời này vừa hét ra, hình như có gì đó giống gợn sóng lan tràn ra ngoài, đám người đứng quây xung quanh yên tĩnh lại. Ngay tích tắc sau đó dùng thái độ càng chân thành tha thiết vây lấy. Triệu Tiến nói chuyện trước giờ đều chắc chắn, Hà Gia Trang nhất định có thể nấu được rượu ngon, rượu nấu ra tăng cao, có thể mua nhiều nhất định có thể kiếm nhiều, nhất định phải nhân cơ hội nay để có được một món kha khá.
Trên mặt Triệu Tiến cũng nở nụ cười, khách sáo nói.
- Đến lúc đó hãy nói.
So với trong thành Từ Châu, phẩm chất nước của Hà Gia trang quả thực càng tốt. Theo lơi của Lư Hướng Cửu, hầm rượu và lò nấu rượu bên đó vì dùng đã lâu, rượu gạo nấu ở bên đó càng hợp khẩu vị hơn so với ở đây, nấu ra được mùi vị rượu Hán Tỉnh nhất định ngon hơn trong thành.
Hiện giờ thợ nấu rượu thạo việc và người làm công đã đưa đến Hà Gia Trang không ít. Nhưng trước khi chưa phong bế hết ngóc ngách tửu phường của Hà Gia Trang lại, vẫn chưa dám bắt đầu nấu rượu. Bí quyết của danh tửu Hán Tỉnh này quá đơn giản, một khi bị người ta học được thì sẽ nhanh chóng mở rộng chỗ nấu rượu, liền theo đó không còn đáng giá nữa.
Phong tỏa và bảo mật đều cần người giúp sức, nhưng trước khi đám tân đinh chưa huấn luyện tổ chức, nhân công không đủ, Hà Gia Trang vẫn chưa thể bắt đầu nấu rượu, Triệu Tiến sẽ không vì cái nhỏ mà làm lỡ cái lớn.
Bên phía tửu phường này vận chuyển hết thảy bình thường, Triệu Tiến ở bên trong cưỡi ngựa xem hoa một vòng, chuẩn bị rời đi thì Tô Đại, người canh giữ hàng quán bên này lại cười hi hi đến khẩn cầu, xin Triệu Tiến cho mình đến chỗ Hà Gia Trang làm việc.
- Lão gia, tửu phường bên này tất cả đều đã làm thành thạo rồi, không cần trông coi cũng có thể nấu ra rượu ngon, Hà Gia Trang bên đó vừa bắt đầu, cần thêm mấy người lành nghề nữa sang mới được.
Tô Đại cũng không còn bộ dạng của nửa năm trước nữa, nghèo khổ và thất vọng lúc đó hoàn toàn không thấy nữa. Đừng thấy không ra khỏi tửu phường này nhưng đã kiếm được hai cô nương đến hầu hạ, ăn mặc tiêu pha so với phú hộ bên ngoài kia không kém chút nào.
Triệu Tiến cũng không bị những lời này của Tô Đại lừa, hắn cười hỏi.
- Người ngoài không biết, ngươi còn không biết rượu này nấu thế nào sao? Cần gì dùng đến thợ lành nghề trông coi nơi này, ngươi rốt cuộc nghĩ thế nào hả?
Tay nghề nấu rượu của Lư Hướng Cửu và Tô Đại không phân được cao thấp, nhưng hơn ở tư cách lâu năm. Từ lúc tửu phường thành lập tới bây giờ, Triệu Tiến cũng đối đãi với bọn họ như người của mình, mọi người nói chuyện cũng thoải mái.
Thấy tâm tư của mình bị Triệu Tiến nói toạc ra, Tô Đại cũng không sợ, chỉ là cười hai tiếng giải thích.
- Lão gia, ở mãi trong tửu phường này quả thực là bí bách bó tay bó chân., Bây giờ trong tay cũng không thiếu tiền, cứ muốn ra ngoài khoe khoang chút. Lão gia, tiểu nhân nhận được ân đức của ngài, sẽ không truyền bí pháp này ra ngoài đâu.
Triệu Tiến trả lời.
- Lúc đó ta nói là ba năm, thì sẽ là ba năm. Ba năm sau khi ngươi ra ngoài tự mình mở tửu phường, lúc đó chính là ông chủ lớn rồi.
Tô Đại gãi gãi đầu, cũng không dám tiếp tục cãi lại, chỉ là lẩm bẩm nói.
- Những kẻ bên dưới nhìn ra bên ngoài, hai mắt đều sắp bốc lửa rồi.
- Thiếu cái gì, dùng tiền cho gia đinh mua cho các ngươi, phép tắc chính là phép tắc.
Nguyên tắc này ý nghĩa thế nào, trong lòng Triệu Tiến rất rõ ràng, tất nhiên sẽ không bị buồn chán của một đám người mà đi phá hỏng quy củ.
Thấy thần tình Triệu Tiến trở nên nghiêm túc, Tô Đại không còn dám nói gì nữa, đi cùng Triệu Tiến hồi lâu, nhìn bộ dáng Triệu Tiến sắp rời đi, mới ngập ngừng nói.
- Lão gia, tiểu nhân nghe nói gia đinh bên ngoài thay phiên trấn giữ, khắp nơi lui tới thay phiên nhau. Bây giờ có Hà Gia Trang có thể để người tửu phường chúng tôi cũng lần lượt thay phiên nhau tới lui, nếu không đám tiểu tử này buồn bực chết mất, làm việc cũng không còn tinh thần nữa.
Nghe thấy những lời này, Triệu Tiến ngẫm nghĩ rồi cười vỗ vỗ vai Tô Đại nói.
- Cách này của ngươi tốt, ngươi cũng nín nhịn đến cái bộ dạng này rồi, bọn họ nhất định càng không chịu nổi nữa.
Mọi người cười ha hả, nhưng cần cái tên Tô Đại này nhắc nhở, Triệu Tiến đi ra ngoài đặc biệt nhìn. Thần sắc của đám công nhân trong tửu phường quả thực không hề vui vẻ gì, trong tửu phường ăn no ngủ kỹ, hơn nữa tiền công cũng được nhiều, so với bên ngoài có thể nói là cuộc sống thần tiên. Nhưng con người không biết đủ, cảm giác buồn bực muốn ra ngoài cũng là bình thường, cách của Tô Đại quả thực hay, trong thành và Hà Gia Trang thay đổi luân phiên, cũng coi như ra ngoài đổi gió rồi.
Bên phía tửu phường này đi lòng vòng một hồi, vừa ra khỏi sân tửu phường lại bị những người thương nhân đó vây lấy, rất nhiều người sau khi lấy được rượu cho người của mình chở về, còn ở lại đợi Triệu Tiến.
Vừa rồi nói rượu của Hà Gia Trang bẻn đó nhất định ngon hơn ở đây, cũng có thể uống thử trước khi mua, khiến cho bọn họ càng nghĩ càng ham, cơ hội phát tài ngay trước mắt, nhất định xin Triệu Tiến cho một con số chia ra trước chia từng người.
Đối diện với nhiệt tình của mọi người, nụ cười trên mặt Triệu Tiến đã trở nên cứng ngắc, không ngờ ý tưởng quảng bá rộng rãi nhất thời nảy sinh của mình gây ra nhiều rắc rối như vậy.
Đúng lúc đang khách sáo ứng phó lại thấy ở phía không xa một hán tử mặc quần áo mộc mạc đang vẫy tay về phía này. Hán tử đó mặc quần thô áo vải, nhìn thì giống như lao công vận chuyển rượu ở nới này, nhưng Triệu Tiến lại nhận ra người này, chính là Nghiêm mặt đen bị hắn lạnh nhạt giam lỏng bấy lâu.
- Đợi bên chỗ Hà Gia Trang nấu được rượu ngon, Triệu mỗ sẽ mời các vị qua bên đó, bây giờ hứa hẹn điều gì chẳng phải là có lỗi với những gì chưa tới sao.
Triệu Tiến dùng những lời này để ứng phó, thoát thân ra khỏi đám thương nhân đang quấy lấy.
Hắn sải bước ra khỏi tửu phường, cũng không có đi ngay về phía Nghiêm mặt đen, chỉ là vẫy vẫy tay, Nghiêm mặt đen vội đi theo.
Đợi trên đường đã yên tĩnh, Nghiêm mặt đen mới cung cung kính kính đến bẩm báo, giọng nói có chút run rẩy, sau khi y biết tin đoàn người Triệu Tiến gặp phục kích, từ trong ra ngoài đều lạnh lẽo. Việc Triệu Tiến đi về phía Cao Gia Trang, chuẩn bị lấy Cao gia trang làm tửu phường, Nghiêm mặt đen y đă ra nhiều ý kiến, có thể nói là một trong những người thúc đẩy chủ yếu, nhưng không ngờ gặp phải việc thế này, bị người ta nghi ngờ là đồng lõa thì phải làm sao đây?
Nghiêm mặt đen biết thủ đoạn của Triệu Tiến, đợi nghe được Tôn Đại Lôi chết trong trận phục kích càng là run sợ trong lòng, lúc đó y đã không lo sự sống chết của mình nữa mà là lo toàn gia sẽ bị người ta giết sạch.
Gia đinh trông coi y không nhận được mệnh lệnh cụ thể, cũng không có gì giấu diếm Nghiêm mặt đen, nghe được từng việc Triệu Tiến làm, Nghiêm mặt đen càng sợ hãi hơn, cứ thế sống trong sợ hãi hơn một tháng. Lúc nhận được mệnh lệnh ra ngoài nghe ngóng tin tức, Nghiêm mặt đen cả người xụi lơ, ngã trên mặt đất rơi nước mắt, biết mạng của mình được giữ rồi.
- Tiến gia, hiện giờ bên ngoài đều là nói việc của Tiến gia, tin tức không đúng sự thật rất nhiều.
Nghiêm Hắc Kiểm nói việc này trước.
Những lời này cũng không thể nói không đúng, hiện giờ Triệu Tiến chính là tiêu điểm của cả cái Từ Châu, những người khác không là gì cả, Nghiêm mặt đen cẩn thận nhìn sắc mặt Triệu Tiến, tiếp tục nói:
- Về phía Khổng Cửu Anh, có chút tin tức chưa chắc chuẩn xác, chỉ biết bên đó có người đến Từ Châu, nhưng không biết đi đến đâu?
Nghe được điều này, Triệu Tiến quay đầu nhìn lại, dừng một chút nghiêm túc nói.
- Khổng Cửu Anh có cấu kết với một đám xung quanh đó không?
Nghiêm Hắc Kiểm tiếp tục nói.
- Tiểu nhân không đảm bảo tin tức chính xác, nhưng cũng nghe nói gần đây Vân Sơn Tự phái người đi khắp nơi không ít. Tiểu nhân lắm lời nói một câu, rất có khả năng là tên Khổng Cửu Anh này cấu kết với Vân Sơn Tự. Nhưng cái này cũng chỉ là phỏng đoán của tiểu nhân thôi.
Đem tin tức phỏng đoán báo cáo lên, từ trước Nghiêm mặt đen sẽ không làm, nhưng hiện giờ sốt sắng khoe thành tích, không còn để ý gì nữa.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Khổng Cửu Anh và Vân Sơn Tự cấu kết cũng không khiến người ta bất ngờ, bọn chúng đều có cùng kẻ thù, đó chính là mình.