Chân Trí rùng mình một cái, bước đi loạng choạng, suýt vấp ngã trên mặt đường bằng phẳng, xua tay liên tục nói.
- Tiểu nhân nlàm sao dám, làm sao dám. Tiểu nhân chỉ thấy tội nghiệp.
Mặc dù ánh đèn mờ mờ nhưng cũng có thể thấy vẻ lạnh lẽo trên khuôn mặt của Triệu Tiến, Chân Trí lúc này ngược lại không sợ, trên mặt hiện lên nụ cười khổ nói:
- Với ý tứ của thiếu gia nhà ta, kỳ thực cũng là giết sạch sẽ. Lúc ấy khi lão gia bị bức viên tịch, cậu ấy hận không ai nguyện ý giúp.
Triệu Tiến thờ ơ gật đầu, bước về phía trước mấy bước, Chân Trí bên này còn chần chừ thoáng chốc lại mở miệng nói, không ngờ lại còn dám nói nữa, Trần thăng bên này nhíu mày lại, Chân Trí lúc này đi tới gần hơn, cũng không để ý tới tay Triệu Tiến đã sờ lên chuôi đao.
- Triệu công tử, nếu thật sự giết sạch cả Vân Sơn Tự, đó chính là một đại án động trời. Triệu công tử dám làm, như vậy chắc chắn đã có chuẩn bị. Nhưng Vân Sơn Tự này gần vạn khoảng ruộng đấy, hơn vạn tá điền thuê ruộng, còn có làm ăn buôn bán. Người chết thì cũng sẽ giải tán, người phía dưới nhất định sẽ mượn cơ hội này nuốt trọn, đến lúc đó lại hỏng cả. Triệu vông tử đã phí khi lực lớn như vậy diệt sạch cường địch, nhưng sau này có lợi ích gì, còn không phải là một lần nữa vất vả thu dọn hay sao.
Thanh âm của Chân Trí rất khẩn thiết.
Triệu Tiến liếc Chân Trí một cái, thản nhiên nói.
- Vốn cứ nghĩ rằng hòa thượng chỉ biết tụng kinh đọc niệm, chưa từng nghĩ đến việc cũng tính toán việc làm ăn khôn khéo thế.
Nói đến đây Triệu Tiến cười rộ lên, hắn khống chế âm thanh từ đầu đến cuối nên thanh âm không lớn.
- Kỳ thực ta cũng thấy đáng tiếc, chẳng qua công tử nhà ngươi là một công tử văn nhã, học vấn quan trường chính luận đúng là không tồi, phong hoa tuyết nguyệt nhìn cũng là người có tài. Có bản lãnh buôn bán làm ăn ở một phương kia sao?
- Có, có! Thiếu gia nhà ta biết đấy, lão gia nhà ta vốn muốn cho cậu ấy kế nhiệm chức phương trượng trong chùa, cho nên cũng học không ít.
Chân Trí hưng phấn trả lời.
Triệu Tiến xua tay ngăn lại, cất giọng nói.
- Đi Vân Sơn Tự với ta là việc chính, giết lầm ngộ thương khó tránh khỏi. Không được làm trễ nãi đại sự của ta, những thứ khác tùy ngươi.
- Đây cũng đã là đại từ bi rồi! Chính là đại từ bi!
Chân Trí gật đầu liên tục.
Nói xong những lời này, Chân Trí được sắp xếp trên xe ngựa, y đã hơn bốn mươi tuổi, chờ đến được Vân Sơn Tự bên kia cần phải giữ sức, cho nên đi nghĩ trước.
Chờ y đi rồi, Trần Thăng mới tới hỏi:
- Một sạp hàng Vân Sơn Tự này chúng ta cần lấy hay không?
TriệuT iến gật đầu, Trần Thăng lắc đầu nói.
- Nói là gần vạn khoảnh, nhưng đất có nước tưới sẽ không quá một nghìn khoảnh, trong tay mấy hạ viện còn chắc chắn một chút, bằng không giết hắn trước sau đó lấy đi.
- Không phải là huynh muốn những ruộng đất màu mỡ này. Huynh muốn những người Vân Sơn Tự này, tuy rằng không có gì hay đấy, nhưng dù sao cũng có thể sắp xếp ổn thỏa.
Hỏi một đằng Triệu Tiến lại trả lời một nẻo, Trần Thăng cái hiểu cái không nên không có hỏi nữa.
Đường ban đêm buồn tẻ, Trần Thăng không nói gì nữa, Cát Hương bên kia cũng bắt đầu, bọn họ cũng không phải người ngoài, ngoại trừ việc chạy xung quanh để giữ đội hình, bên này nói chuyện cũng không kiêng dè gì.
- Đại ca, người xuất gia còn có thể truyền vị trí phương trượng nhường cho con được à? Không đúng, người xuất gia thì không nên có con.
Cát Hương cười hì hì hỏi, nhưng lời nói lại thâm sâu.
Triệu Tiến cười nói.
- Trong điển tích Phật giáo, rất nhiều lão hòa thượng khi sắp chết sẽ triệu tập đồ đệ lại, nói một câu huyền diệu, mỗi đồ đệ trẻ tuổi phía dưới hồi một câu huyền diệu, cái này được xem là ngộ đạo, xem như được chân truyền. Huynh hỏi đệ, một cái cọc hai cái cọc thôi, trên đời này nào có nhiều sự tình trùng hợp như vậy. Hơn nữa một chùa có nhiều tăng nhân như vậy, nhiều ruộng đất như vậy, nhiều sản nghiệp như vậy, tràng diện lớn như vậy làm sao có thể tùy tiện truyền cho một đồ đệ nào đó đột nhiên ngộ đạo.
Cát Hương vỗ trán như bừng tỉnh đại ngộ, cười khì khì nói.
- Nơi này lề lối thật đúng là nhiều.
Triệu Tiến cười quay lại trong đội ngũ, nhìn chung cả đội, bọn gia đinh cũng có người thấp giọng nói chuyện phiếm, tuy nhiên mọi người đều tập trung nhìn ánh đèn phía trước, sợ tụt lại phía sau.
Mấy lời vừa nãy kia thực ra là lúc Vương Triệu Tĩnh tán dóc, lúc Vương Hữu Sơn đang làm quan ở kinh thành, mọi người ngẫu nhiên nói đến. Việc này bắt nguồn là Cẩm Y Vệ bí mật chặt chẽ, năm đó một vị quý nhân tin Phật, nghe chùa nào có sự tích truyền pháp ngộ đạo thì rất hứng thú. Nhưng người quý nhân này rất thông minh, không muốn bị lừa gạt nên dùng bọn Đông Xưởng đi thăm dò, kết quả tra ra chân tướng sự thật. Lúc này mới là hai năm rõ mười, suy đoán ra rất nhiều chân tướng.
Khi đi vòng qua tường thành phía bắc hơn nửa trời đen như mực, phía đông có chhút sáng, núi Vân Long đã ở trước mắt.
Từ Châu là con đường trọng yếu trên đất liền, cũng là vùng đất địa hình bằng phẳng, chỗ cao nhất núi Vân Long cũng không quá năm mươi trượng. Tuy rằng không cao, nhưng lại nổi rõ trên địa hình bằng phẳng, cũng có vẻ có chút cao lớn, thế núi uốn lượn cao thấp mươi dặm, chỗ này không có gì hiểm trở, rất bằng phẳng. Phía bắc thành Từ Châu kỳ thực chính là dựa vào một dãy núi Vân Long dựng nên, phía bên đó chính là Hộ Bộ Sơn tập trung những hộ giàu có.
Dọc đường đi đều là đường lớn quan đạo, cho dù không có dẫn đường thì Triệu Tiến cũng biết đi như thế nào, có thể đi đến vùng phụ cận núi Vân Long này, hai người kia lại đi về một hướng khác, Cát Hương quay lại liếc nhìn, bước nhanh đi theo.
Hai người kia vội giải thích.
- Mấy vị đại gia, có một số kẻ buôn muối lậu ở trong trang vùng gần Vân Sơn Tự đây, những tuần kiểm kia cũng đi sang tra xét, cho nên chúng tiểu nhân đi con đường này.
- Chốn Phật môn thanh tịnh.
Triệu Tiến cười đọc mấy câu, Chân Trí bên kia khẽ tụng Phật, trên mặt có chút hổ thẹn.
Con đường này không rộng, cũng may thế núi tương đối bằng phẳng, mọi người cùng nhau cố gắng, xe ngựa cũng có thể đi lên một đoạn. Đi được đến lưng chừng, phía trước thấy có một rừng cây tùng, người dẫn đường kia nói.
- Băng qua rừng tùng kia đi về phía trước không tới năm mươi bước là có thể thấy tường phía Tây của Vân Sơn Tự rồi.
- Khi còn nhỏ luôn nghĩ chùa miếu nằm ở đỉnh núi, về sau mới hiểu được bọn họ có nhiều cái đình trên chân núi, điện đường am ni cô đều ở lưng chừng núi hoặc dưới núi. Bằng không thì người dâng hương bái Phật, thứ bọn họ mua bán vận chuyển lên đều phải gặp rất phiền phức, lại càng không cần nhắc đến đi hóa duyên gì đó rồi.
Cát Hương cứ liên tục lải nhải.
Bình thường Cát Hương không có dáng vẻ này, nói dông dài như vậy, chẳng qua là bởi vì căng thẳng mà thôi.
Triệu Tiến nói.
Làm phiền hai vị nửa đêm nửa hôm còn vất vả, mỗi người thưởng một trăm năm mươi lượng bạc.
- Đa tạ, đa tạ Tiến gia.
Vừa nghe xong con số này, hai người bán hàng dẫn đường kia sửng sờ, ngay lập tức mừng rỡ bái tạ. Chớ nhìn bọn họ làm việc mờ ám, nhưng một năm có thể kiếm được mấy mươi lượng bạc cũng đã không tệ, đây chẳng qua vì đi đêm đi khuya mà có nhiều như vậy, hiển nhiên mừng vui khôn xiết rồi.
- Tuy nhiên bạc giờ ở bãi hàng ở trong thành, trước khi chúng ta trở về lấy, các ngươi phải ở đây chờ.
Triệu Tiến lại thêm một câu.
Sắc mặt hai người bán hàng kia lập tức trở nên khó coi, nhìn ở đây nhiều người cầm đao thương thế này, thậm chí trên xe còn có giáp trụ, bọn họ đương nhiên biết rõ ân oán giữa Triệu Tiến với Vân Sơn Tự. Kế tiếp sẽ là cái gì, chỉ cần không phải là kẻ ngốc đều có thể đoán được, nghĩ đến những chuyện kế tiếp, bọn chúng cũng thấy có chút khó khăn.
- Đứng chờ ở chỗ này không được lộn xộn, ngươi cho rằng Lưu Dũng vào trong thành làm cái gì?
Triệu Tiến thản nhiên hỏi.
Thần sắc hai kẻ bán hàng đại biến, Lưu Dũng trở về thành chẳng phải để chăm nom vợ con họ sao, nghĩ đến đây đầu gối hai người dẫn đường bỗng mềm nhũn, quỳ xuống trước Triệu Tiến, không đợi bọn họ cầu xin Triệu Tiến đã xua tay nói.
- Ta nói lời giữ lời, nên cho bạc nhất định sẽ cho, cho các ngươi lưu lại chẳng qua là cầu việc vẹn toàn. Các ngươi đừng nghĩ sẽ bịgiết người diệt khẩu. Ta chẳng muốn dông dài, chỉ có điều, nên nói cái gì, không nên nói cái gì, tự trong lòng các ngươi phải biết rõ.
Nói đến nước đến cái này rồi, còn có cái gì mà không hiểu, hai người dập đầu vài cái, không nói chuyện rời khỏi nữa.
- Ăn cơm, uống nước.
Triệu Tiến mở miệng nói, chiếu theo sắp xếp trước đó, mệng lệnh từ trước truyền đến sau, các đội trưởng đi xe ngựa lấy lương thực phát cho mọi người, muốn uống nước thì dùng cái chén gỗ lại rót cái bình bên kia.
- Tiến gia làm việc thật chu đáo.
Hai người dẫn đường kia nói những lời nịnh nọt, vốn là một người trong đó định đi qua đây nhắc nhở, nói uống nước lã dễ bị đau bụng, nhưng được biết nước bên trong hai cái bình kia là nước sôi nên thôi.
Lương thực mang theo không nhiểu lắm, mỗi người ăn cũng không đủ no, nhưng ít nhiều đã được lưng lửng. Đêm trước cường địch đột kích, chiến đấu từ xế chiều đến sáng sớm hôm sau, cuối cùng ai ai cũng đói đến mức yếu ớt, đã có kinh nghiệm về chuyện này, mỗi người của Triệu Tự Doanh đều cẩn thận nhai đồ ăn để no lâu nhất.
Lúc ăn cơm, uống nước có mười mấy người lấy lương khô đi xung quanh tuần tra nghiêm ngặt, con đường mặc dù vắng vẻ cũng khó tránh khỏi sẽ có tư thương và thợ săn đi qua.
- Mặc giáp, tất cả đội mũ lên.