Từ lúc tường bị hổng, hai bên đánh giáp lá cà, phe mình hoàn toàn dựa vào phương đội lão binh, đội tân binh thuần túy chỉ đi theo nhặt đồ rơi vãi, không có hữu dụng lớn gì, nếu đối phương có thể ý thức được điều này, cho người đánh sang đây, không nghĩ cũng biết cái giá phải trả là phương đội lão binh bị đánh tan, như vậy thì tất cả của mình sẽ mất hết.
Hơn nữa kể từ lúc đánh giáp lá cà, cung thủ của đối phương vẫn chưa xuất hiện. Hắn vẫn dẫn theo đại đội đuổi giết cũng vì điều này, chỉ cần hai bên tiếp tục sát vào nhau, chỉ cần đem tràng diện này khuấy đục làm náo loạn lên, như vậy thì cung thủ của đối phương sẽ không có cơ hội bắn tên. Nhưng nếu như đối phương thu nạp cung thủ, cho dù chỉ thu được hai mươi mấy người cũng sẽ đánh tan hoàn toàn phương đội của mình.
-... Cầm cung tiến lên... !
Trong đội ngũ của Vân Sơn Tự truyền đến tiếng gào như vậy, thân thể của Triệu Tiến chấn động, đúng là sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó.
Tạm thời dừng lại không những không nghỉ ngơi được, ngược lại lại làm cho đói khát, mệt mỏi và đau nhức kéo đến, với thân thể của Triệu Tiến cũng cảm giác được có chút chịu không nổi. Hắn trèo lên trèo xuống, ra lệnh, còn phải ở phía trước giết địch, càng không cần nói trên người hắn còn mặc thiết giáp nặng nề, thân thể Triệu Tiến hơi lắc lư, nhưng hắn rất nhanh ổn định lại.
Lửa trại xung quanh không còn người nào để ý tới, hiện tại đã bị dập tắt không ít, nhưng lửa vẫn rất lớn, dựa vào tàn lửa vẫn có thể thấy rõ rất nhiều thứ.
- Huynh...
Một chữ đệ của Triệu Tiến còn chưa kịp phát ra, chợt ho khan một tiếng, Trần Thăng ở bên cạnh lo lắng nhìn qua, Triệu Tiến thở sâu, khàn khàn nói.
- Truyền lệnh xuống, tiếp tục liều chết xông lên, giết hết địch thủ, bằng không sẽ có hung hiểm lớn.
- Huynh không sao chứ?
Trần Thăng buồn bực hỏi.
- Không cần để ý dến huynh, mau truyền lệnh.
Triệu Tiến nhấn mạnh, hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, vẫn là bóng đêm đen kịt, khi nào thì hừng đông đây.
- Toàn đội, đội lão binh phía trước, đội tân binh phối hợp tác chiến, xếp hàng tiến lên, giết địch, giết địch!
Trần Thăng khàn giọng hô to. Tràng diện có một chút an tĩnh, không biết ai đó là người tiếp theo quát lên: “Giết địch, giết địch!”
Trường mâu dùng để chống đỡ thân thể đặt ngang phía trước, mọi người của Triệu Tự Doanh vốn đang mệt mỏi thì đều phấn chấn hẳn lên, theo bản năng sắp xếp chung quanh cho hợp lý, cất bước tiến về phía trước.
Bọn họ tiến về phía trước một bước, bên kia đội ngũ tăng binh đều vừa mới tụ tập lại đều nhất tề chấn động, còn có dáng vẻ tán loạn, cho dù khoảng cách hai bên khoảng hơn trăm bước.
-... Không cần sợ... Mau cho cung thủ tiến lên...
Trái tim Triệu Tiến càng co thắt lại, nhất định phải nhanh hơn, bằng không sẽ có phiền toái lớn. Trong lúc đó, có chút ánh sáng sáng ngời, Triệu Tiến còn tưởng rằng là ảo giác của mình, sau đó ý thức được có người thắp lửa trại ở xung quanh, đây là có chuyện gì, Vân Sơn Tự tan tác thành cái dạng này mà vẫn có thể đi đốt lửa?
Không chỉ hắn thấy kỳ quái, ngay cả Vân Sơn Tự cũng có người kinh ngạc nhìn sang, tiếng vó ngựa dày đặc gấp gáp vang lên, Triệu Tiến đầu đội nón sắt sắc mặt trở nên trắng bệch, đội kỹ mã của kẻ địch cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển rồi. Tai vạ đến nơi rồi sao?
Dẫn dắt phương đội lão binh lao tới, đánh lui kẻ địch truy kích kẻ địch, vẫn duy trì áp sát vào nhau, chính vì không để cho cung thủ và đội nhân mã của đối phương phát huy uy thế, vừa rồi đại viện phía đông loạn chiến trên đất trống thành một bầy, cũng đích xác đạt đến hiệu quả này, cung thủ bị tách ra, đội kỵ mã không thể nào phát huy.
Cần phải giữ vững đội ngũ, tốc độ không tăng lên, loại kẻ địch này sẽ vui mừng chạy nhanh tản ra, cuối cùng là kéo giãn được khoảng cách. Một khi hai bên địch ta tách ra, cung thủ và đội nhân mã của đối phương sẽ phát huy tác dụng.
Làm sao bây giờ? Chỉ có một biện pháp, xông vào, một lần nữa bắt đầu cùng kẻ thù quần nhau chém giết.
- Nghe hiệu lệnh của ta...
Triệu Tiến khàn giọng hét lớn, âm điệu cực kỳ quái dị, nhưng lời còn chưa nói hết, hắn liền chú ý tới có gì đó không đúng.
Đội nhân mã từ bên trái vọt tới, nhưng nơi tấn công cũng không phải Triệu Tự Doanh, mà là đội ngũ tăng binh vừa mới nạp thêm quân trước mặt, Triệu Tiến trợn mắt há hốc, tất cả mọi người trợn mắt há hốc, bao gồm Vân Sơn Tự ở bên kia...
Lúc mới thấy đội kỵ mã xông lại, vẻ mặt của người bên Vân Sơn Tự lộ ngạc nhiên mừng rỡ, đất bằng dã chiến, người nào cũng không ngăn được đội nhân mã tấn công. Cả đêm nay công thủ chém giết, sắp đã phải có kết quả, nhưng lập tức lại cảm thấy không đúng, bởi vì đội kỵ mã này xông về phía mình.
Người ở phía ngoài ngu ngơ một hồi, tức thì né tránh sang hai bên, người bên ngoài tránh đi, bên trong còn không biết có chuyện gì xảy ra, mà tốc độ của đội nhân mã lại càng lúc càng nhanh, xông thẳng vào trong đội ngũ.
Đội ngũ vừa mới thu nạp thêm vốn đội hình đã rời rạc, mọi người còn chưa hoàn hồn, bị đội kỵ mã xông vào, bị đánh tan hoàn toàn.
Có người tránh không kịp, bị ngựa đâm vào, cả người bị đâm bay lên, lập tức kỵ binh cũng rút vũ khí ra, ở trong đám người đại khai sát giới.
Người mượn sức ngựa, không cần làm những cử động quá lớn, đưa binh khí có lưỡi dao sắc bén về phía trước, hướng tới cổ đám bộ tốt đang chạy trốn thục mạng bên dưới, dựa vào tốc độ và sức mạnh của ngựa cũng đủ để lấy mạng rồi.
- Ta sẽ nhớ ngày này, tổ tiên Khổng gia các ngươi, ngày sau làm...
Trong đám người Như Ninh rống to, hiện tại cục diện đã như vậy, mọi thứ đều hết rồi, hắn phẫn nộ phát cuồng, quơ vũ khí phóng về phía một gã kỵ binh gẫn nhất. Nhưng trường đao trong tay đánh xuống, đối phương thúc ngựa né đi, đòn thứ hai còn chưa đánh ra, đã có một gã kỵ binh khác tới sau lưng hắn hung hăng chém một đao, cả người Như Ninh chấn động, ôm lấy cổ của mình ngã xuống đất.
Một bên Như Nan nghiến muốn nứt hàm, vừa muốn xông lên lại bị người thân tín túm lại, bất chất kéo đi về một phía, hiện tại đã không có người nào để ý tới hắn.
Thủ lĩnh dẫn đội một tên không thấy, một tên đã chết, đội ngũ đám tăng binh càng thêm hỗn loạn, đội nhân mã đánh bất ngờ hoàn toàn xuyên thủng đội ngũ của họ, chém giết sạch bọn họ, lần này hoàn toàn tan tác, toàn bộ đội ngũ tản ra, chạy loạn ra bốn phương tám hướng, thậm có người còn chạy về phía hàng ngũ của Triệu Tự Doanh.
Đội nhân mã không dừng lại, bọn họ bao lại thành vòng tròn, đuổi giét đám binh lính chạy tán loạn, tốc độ của kỵ binh đuổi giết nhanh hơn, càng giết càng nhiều. Một đám tăng binh hoặc là bị giết bởi đao búa, hoặc là bị ngựa giẫm đạp mà chết, chỉ có chạy về phía Triệu Tiến mới xem như thoát được cái mạng, bởi vì đội nhân mã không hướng bên này chém giết, dường như cố ý tránh đi.
Triệu Tiến bị biến chuyển đột ngột này làm cho trợn mắt há hốc, mãi đến khi có bại binh chạy tới mới tỉnh táo tinh thần lại. Đám bại binh này đã hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, nửa đường chạy trốn đã làm rơi mất binh khí, còn chưa tới bên này đã tránh ra rất xa, sợ bị sát thần này tiêu diệt.
- Đại ca, trước tiên chúng ta lui về?
Cát Hương hỏi, cục diện này khiến mọi người đều không hiểu, nhưng tất cả đều biết, chỉ có trở lại đại viện Hà gia mới có thể tự bảo vệ mình.
Triệu Tiến cắn răng nói.
- Không thể lui, đội nhân mã này cưỡi ngựa chạy nhanh, chỉ sợ chúng ta lui đến nửa đường, cũng sẽ bị bọn họ đuổi theo.
- Làm sao bây giờ?
- Sắp xếp đội hình kết trận, truyền mệnh lệnh của ta, sắp xếp đội hình kết trận, cả phương đội lão binh, cả đội tân binh!
Triệu Tiến nghẹn họng nói ra những lời này, mỗi một chữ nói ra, cổ họng đều đau rát.
Mệnh lệnh được truyền xuống, chẳng qua vừa rồi mới đi ra mấy bước, một lần nữa cả đội sắp xếp đội hình cho chỉnh tề rất sơ sài, đều tự đứng vào chỗ. Tân lão binh của Triệu Tự Doanh vẫn lặng yên như trước, nhưng lúc này trầm mặc cũng không phải tự tin trầm tĩnh mà là nôn nóng, nhìn đội kỵ mã ở đối diện xông vào chém giết, nôn nóng không biết vận mệnh của chính mình sẽ như thế nào.
Tăng binh của Vân Sơn Tự hoàn toàn tán loạn, rất nhiều người chạy không có mục đích ra ra xung quanh, càng có nhiều người bị giết dưới đao của kỵ binh, kỳ thật đội nhân mã không tốn chút khí lực nào, chạy qua chạy lại vài lần, đuổi giết một trận, liền có chiến quả rất lớn, rất nhiều người bên nhóm Triệu Tiến nhớ lại, đội kỵ mã này ngoại trừ lúc đầu diễu võ dương oai bao vây doanhnhục mạ, công thủ lúc đầu ngoại trừ quấy rầy một ít, cả đêm nay lại không có tiếng động gì, nghỉ ngơi sức người sức ngựa đầy đủ.
Tiếng kêu thảm thiết cúa đám tăng binh dần dần thưa thớt đi, đội nhân mã đuổi giết xung quanh cũng bắt đầu quay lại, ngay tại vị trí tăng binh Vân Sơn Tự tụ tập vừa rồi.
-.. Trời sắp sáng...
Không biết ai lầm bầm một câu.
Mọi người lúc này mới chú ý tới, chân trời đen như mực đã trở nên nhạt đi, đã mơ hồ nhìn thấy ánh sáng, vừa rồi lửa trại được thắp lên đột ngột làm cho nhiều người không chú ý đến sắc trời.
Đội kỵ mã chậm rãi tập hợp, bọn họ thúc ngựa xếp thành hàng, tạo thành đội ngũ cách Triệu Tự Doanh hơn trăm bước, mỗi hàng ba mươi mấy kỵ mã, lành lạnh nhìn Triệu Tự Doanh.
Nắng sớm ở chân trời phía đông, đội nhân mã ở phía đông Triệu Tự Doanh, bọn họ ở giữa Triệu Tự Doanh và nắng sớm.
Hừng đông chính là lúc chấm dứt chiến đấu, nhưng lúc này không có ai ở Triệu Tự Doanh có gan thả lỏng, nhìn từ xa đội kỵ mã bị che bóng có chút đen sẫm, những kỵ binh này ở đây, ban đêm không thể chấm dứt được.
Đội kỵ mã, chỉ có ngựa ngẫu nhiên phát ra tiếng thở phì phì, tức khắc đám kỵ binh trầm mặc rút ra binh khí, lạnh lùng nhìn Triệu Tự Doanh non trẻ. Triệu Tự Doanh đã mỏi mệt, lại không có gì che chắn trên đất bằng, chỉ bị kỵ binh xông lên cũng sẽ tán loạn hoàn toàn. Cả đêm chiến đấu kịch liệt này, đến cuối cùng vẫn là đội nhân mã của Khổng gia chiếm được lợi, phải đợi thủ lĩnh nhà mình ra lệnh.
Triệu Doanh Tự cũng rất an tĩnh, rất nhiều gia đinh sắc mặt đã trắng bệch, vừa rồi bọn họ thấy được uy lực của đội nhân mã. Tăng binh nhiều như vậy cũng bị đội nhân mã này dễ dàng dẹp tan, hiện tại đến lượt mình rồi sao?
Trong lúc an tĩnh ở nơi này, một giọng nói khàn khàn vang lên.
- Các ngươi có sợ không?
Đây là giọng nói của Triệu Tiến, những lời này của Triệu Tiến cũng chỉ có Trần Thăng nghe rõ, Trần Thăng sửng sốt, lập tức la lớn.
- Các ngươi có sợ không? !
“Các ngươi có sợ không”, theo đó các huynh đệ liền đem câu hỏi này lặp lại cùng hô lên.
Triệu Tự Doanh an tĩnh dần, trước khi trời tối biết đại địch tập kích, mọi người ở trong đại viện trú đóng, đội nhân mã đối phương tới trước, lại đến tăng binh, nhân số hơn nhiều so với Triệu Tự Doanh, lại đâm thủng tường cao, đến cuối cùng lại bị Triệu Tự Doanh từng bước giết lại, đến nước này, còn có cái gì đáng sợ hay sao?
“Không sợ!” một thanh âm hô lên, Triệu Tiến lại nghe thấy rõ ràng, đấy là tiếng của Lỗ Đại, sau khi Lỗ Đại hô xong câu này lại hô lớn:
- Đi theo lão gia ngài, gì cũng không sợ!
“Không sợ” lại một thanh âm tiếp tục hô lên, giọng nói này có chút quen tai, tuy nhiên rất nhanh Triệu Tiến liền không thể phân biệt được nữa, bởi vì càng ngày càng có nhiều âm thanh vang lên, mỗi người đều hô to:
- Không sợ!
- Không sợ thì nghe hiệu lệnh của ta. Đứng thẳng dậy, giơ trường thương của các ngươi lên!
Lời nói của Triệu Tiến lại được lặp lại.