Giữa tháng giêng trong nha môn Tri châu không có người nào làm việc, công sai tiểu lại các phòng đều về nhà, có người giữa trưa uống rượu xong thì nằm ngáy ngon lành, cả nha môn đúng thật là vô cùng yên tĩnh.
Gọi từ sau nhà tới sáu tráng hán, những tráng hán này cậy thế hiếp người còn được, nếu như gặp phải chuyện động tay động chân thực sự lại không được. Bọn họ đều nơm nớp lo sợ, cứ như vậy thẳng một đường đi ra nha môn, lúc đi qua đại sảnh, mấy người đều nhăn mũi, cùng nói mùi hôi thối sao ghê tởm đến thế.
Theo cửa hông đại sảnh nha môn đi ra ngoài, người đi ra ngoài trước đột nhiên dừng bước, người đi theo y suýt chút nữa thì đụng trúng. Bực mình đẩy y một cái, sau đó người thứ hai cũng có dáng vẻ đó, sau đó mọi người đều ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, Đồng Hoài Tổ đi ở trước người đứng cuối cùng mất kiên nhẫn, sa sầm nét mặt xuống nói:
- Một đám ngu si sao? Mau tránh ra.
Thanh âm của ông ta không thấp, mấy tráng hán bên ngoài kia cũng nghe được tiếng quát thét của Tri châu, sau đó cơ thể bọn họ đều run lên, sắc mặt cũng bắt đầu trở nên trắng bệch.
Đồng Hoài Tổ cúi đầu bước ra ngoài mà không chú ý đến sắc mặt của bọn người này, đến khi bước qua cánh cửa ở trước cổng nha môn ông ta cũng ngây dại.
Trên đất trống trước cửa nha môn, vô số xác người được sắp đặt ngay ngắn, trên các xác chết này đều có thương tích, lại có người còn bị cụt tay cụt chân, nhìn vô cùng đáng sợ.
Thân làm quan phủ, Đồng Tri châu đã thấy qua người chết, cũng đã từng đi đến hiện trường hung án thế nhưng bất quá cũng chỉ là một khối hai cỗ thi thể, nhưng trên đất trống trước nha môn bây giờ lại chất đầy thi thể, thấy cảnh tượng trước mắt thế này dù thế nào cũng vô cùng kinh hãi khiếp sợ.
Thời tiết rét lạnh, các thi thể bị đông cứng lại, cũng không có mùi gì tỏa ra, nhưng đám người Tri châu đang đứng ở trên bục cửa thì lại cảm thấy từng mùi xác thối thổi tới, làm cho người ta muốn đem hết những gì trong bụng đang có nôn ra hết.
Một chỗ khác ngang với xác người bày ra đó, một đội ngũ đứng chỉnh tề, hàng ngang dãy dọc đều tăm tắp, người cách người đều giống nhau không xê xích bao nhiêu, y phục họ mặc trên người cũng giống nhau, trong tay còn cầm trường mâu, đứng nghiêm trang trên mặt không có một chút cảm xúc.
Những thi thể này thực rất dọa người, đội ngũ này cũng làm người ta vô cùng chấn động, sau khi Đồng Tri châu liếc mắt nhìn, cảm thấy mí mắt nhảy liên tục, không dám nhìn nữa, như thể cảnh tượng phía bên kia quá chói mắt.
Đồng Tri châu tốt xấu gì thì trong nha môn cũng trải qua nhiều chuyện như vậy, coi như cũng biết cách trấn tĩnh, sáu gã tráng hán kia run lên từng đợt, vị Vương sư gia kia đi ở cuối cùng không đi ra ngoài, nghĩ cũng biết được vừa nãy đã bị khiếp đảm quá rồi.
Nếu bình tĩnh lại sẽ thấy những xác chết này đủ trăm, đội ngũ kia cũng là trăm người xếp thành đội hình hình vuông, nếu qua nhìn xa thêm một chút còn có thể thấy bọn người rảnh rỗi ló đầu ra nhìn, thậm chí còn có người bò cả lên nóc nhà, xác thực việc không liên qua đến mình, nhìn những người thích xem náo nhiệt này đúng thật là không bao giờ có cảm giác sợ.
- Đại nhân, những đạo phỉ này phục kíchthương đội bản hiệu, thương đội bản hiệu tổn thất hai mươi người, giết chết tặc phỉ hơn trăm người, cho nên phải đến đây bẩm báo, xin đại nhân kiểm chứng.
Có lẽ lúc ra cửa thấy cảnh này đã chấn động quá mức, Tri châu Đồng Hoài Tổ cũng không để ý đến bọn Triệu Tiến đang đưng bên cạnh bậc thang, xác chết ở phía trước.
Nghe tiếng của Triệu Tiến, Tri châu Đồng Hoài Tổ mới giật mình hoảng sợ, cơ thể run rẩy một hồi mới trấn tĩnh lại được, vốn định dùng uy quyền ra để nói, nhưng không ngờ rằng mở miệng ra đã nói:
- Những thứ này đều là do các ngươi giết sao?
Thanh âm có chút run rẩy, lúc này không chỉ là những người rảnh rỗi bên ngoài kia đang nhìn, ở phía sau Đồng Hoài Tổ cũng có người kêu lên. Hóa ra là bọn tiểu lại và đám công sai trong nha môn đang vội vàng chạy tới, nhẹ tay nhẹ chânđẩy cánh cửa chính ra. Không ngừng nhìn ngó đằng sau đám người Đồng Hoài Tổ, ông ta cũng không hề để ý tới việc này.
- Hồi bẩm đại nhân, không phải tất cả đều là do chúng tiểu nhân giết.
Những lời này nói ra, Đồng Hoài Tổ thở phào nhẹ nhỏm, chưa từng nghĩ Triệu Tiến sẽ tiếp tục nói:
- Một trăm lẻ hai thi thể, chúng tiểu nhân giết chín mươi mấy người, còn lại là do bên phía gia phụlàm.
Con số này vừa nói ra, phía sau Đồng Hoài Tổ lại cùng nhau hô hoảng, Đồng Hoài Tổ cũng rung mình một cái.
Triệu Tiến thấp giọng bẩm báo.
Đại nhân, việc này tiểu nhân đã điều tra rõ rồi, đúng thật là bọn đầu sỏ tà giáo vùng này cấu kết với bọn trộm cướp gây nên. Tiểu nha tập kích sào huyệt đầu mục kia, chặt đầu tên thủ lĩnh tà giáo, thu được chứng cứ cùng danh sách bọn tà giáo, mới vừa rồi đã cho người giao cho Bộ phòng. Bộ phòng đã sai bộ khoái truy bắt tà giáo trong toàn thành.
Tri châu Đồng Hoài Tổ dường như đã quên mất vì sao lại ra đây, hiện tại chỉ biết gật đầu, cũng cố năn ra một nụ cười tươi, thoạt nhìn giống như là đang khóc.
Không đợi ông ta nói xong, một bên lối đi chỗ xác chết bày ra đó bắt đầu lộn xộn, những người rảnh rỗi thò đầu ra nhìn cũng cuống quýt tránh ra. Bọn bộ khoái sai dịch đội mũ vuông mặc áo đen hiện ra, người đi ở phía trước chính là Trần Vũ và Triệu Chấn Đường. Bọn bộ khoái sai dịch phía sau bắt lấy hai mươi mấy người, những người này không ngừng la hét, nhóm người này thỉnh thoảng còn tay đấm chân đá, lớn tiếng mắng chửi.
Công sai nha môn trước sau như một như thế, sau khi bọn họ nhìn thấy phương đội trường mâu đứng chỉnh tề và xác chết xếp thành hàng ngang bày ra trền đất trống, thanh âm nhịn không được theo đó thấp xuống, không cần nói gì với bọn họ. ngay cả bọn phạm nhân bị bắt cũng yên lặng cả rồi.
Đám công sai theo lối khe hẹp một bên xác người đi lên phía trước, đi đều là Trần Vũ và Triệu Chấn Đường liếc nhìn bọn ngừoi Triệu Tiến một cái, sau đó khom người bẩm báo:
- Đại nhân, vừa rồi nhận được cấp báo, bắt được hai mươi tên tà giáo này. Chưởng quỹ Lý Thuận của Vân Sơn hôm qua đã treo cổ tự sát, khám nghiệm tử thi cũng đã khám rồi, đích thực là treo cổ tự sát.
Nghe thấy thế, Đồng Hoài Tổ cảm thấy như có lửa trong lòng, vọt thẳng lên cổ họng,. Khi ông ta muốn gào lên, đôi mắt bị thứ gì đó lướt nhanh qua, nhìn kỹ sang đấy mới nhậ nra là ánh hào quang do ánh tà dương chiếu vào mũi thương. Nhìn thấy xác chết ở khắp mmặt đất, lại nhìn phương đội ở xa xa kia, Đồng tri châu phải cắn răng nuốt lửa giận trong lòng xuống, cứng đờ nói:
- Tốt, rất tốt, các ngươi cũng vất vả rồi, bản quan biết rồi.
Triệu Tiến lại cúi mình bẩm báo.
- Thi thể những đạo tặc này, kính xin đại nhân cho người kiểm nghiệm.
Tri châu Đồng Hoài Tổ nhìn sang, nhận thấy ánh mắt Triệu Tiến không chứt biểu tình gì nhìn trở lại, Đồng Hoài Tổ theo đó muốn lùi lại phía sau, tốt xấu gì cũng đều nén cơn giận lại, đờ đẫn nói:
- Trần Vũ, ngươi đến Hình phòng và Bộ phòng bên kia sắp xếp, mau kiểm nghiệm mấy thi thể kia một chút.
Trần Vũ thân là tổng bộ đầu vội vàng nhận lệnh, xoay ngươi dặn dò mọi người đưa những phạm nhân bắt đến đây vào nhà giam, sau đó bước nhanh đi gọi người. Kỳ thực không cần phải đợi ông gọi, Thư biện và tiểu lại trông coi Hình phòng đang ở bên kia xem náo nhiệt, nghe thấy vội vàng chạy tới nghênh đón.
Không bao lâu sau, lại có nhiều người hơn từ trong nha môn đi ra, cầm lấy hình vẽ cáo thị đối chiếu, khám nghiệm tử thi xem xét các vết thương, đây đều là công việc quen thuộc.
Trương Tam mặt sẹo.
- Độc nhãn.
- Thảo Oa Tử!
- Mông Sơn Hổ!
Theo kiểm nghiệm, từng tên đạo tặc được nhận ra, huống chi Thảo Oa Tử này đã từng giết quan tuần kiểm, lại còn được treo thưởng truy nã.
Sau khi kiểm nghiệm từng thi thể một, trên mặt đám công sai đều hưng phấn thấy rõ. Những thi thể này chính là thay thế cho công trạng và tiền thưởng, chiếu theo quy củ của nha môn, đây là việc mà tất cả mọi người đều có lợi.
Đám công sai có lợi, Đồng Tri châu càng có công lao, sắc mặt ông ta hòa hoãn đi không ít, không ngờ được lúc này Vương Triệu Tĩnh bên cạnh Triệu Tiến đưa lên một đơn cáo trạng.
- Học trò ở đây có viết một đơn cáo trạng, kính xin đại nhân xem qua.
Vương Triệu Tĩnh thân là người có công danh tú tài, ở trước mặt quan viên không cần phải khiêm tốn như vậy
Đồng Hoài Tổ câu mày nhận lấy, liền đứng ngay đó nhìn qua loa một lượt, còn chưa thấy được rõ ràng trên đó viết gì lại nghe thấy một hồi khóc thét kêu gào. Đưa mắt nhìn sang, phát hiện có mười mấy người già yếu, nữ nhân và cả con nít bị áp giải qua. Những người này không phải do công sai áp giải mà là do mấy tráng hán cầm trường mâu kia áp giải tới.
Đồng Hoài Tổ mở miệng hỏi
Đây là….
- Mời đại nhân xem cáo trạng, làm phiền đại nhân.
Triệu Tiến thản nhiên nói, chắp tay cung kính, sau đó gọi mọi người rời đi, phương đội bên kia cũng rời đi.
Nói đến là đến, nói đi là đi, đúng là không khách khí cũng như kính cẩn chút nào với vị Tri châu này. Sắc mặt Đồng Hoài Tổ thật sự rất khó coi, bất quá trong lòng ông ta cũng dễ chịu đi chút ít, mới vừa rồi bọn người Triệu Tiến đứng ở bên này, hơn nữa xa xa còn thấy phương đội cầm trường mâu kia, Đồng Hoài Tổ chỉ cảm thấy không thể nào thở nỗi, áp lực thực sự quá lớn. Chờ bọn người Triệu Tiến vừa rời đi, đống xác chết đầy trên đất cũng không đáng là gì.
Bọn người Triệu Tiến tuy đã rời đi, nhưng những người xem náo nhiệt xung quanh lại ngày càng nhiều, trên rất nhiều đầu tường đã ngồi đầy người, nhưng lại rất yên tĩnh, nhiều như người chết vậy, hơn nữa còn bị người ta giết chết, làm cho người ta không có can đảm để lớn tiếng nói chuyện.
Sắc mặt Đồng Hoài Tổ tái mét, ông ta đập bàn gầm lên giận dữ.
- Khinh người quá đáng.
Trở lại nội đường Đồng Hoài Tổ mở tờ cáo trạng kia nhìn xem, tờ cáo trạng nói rất đơn giản. Trên dưới Hà Gia Trang đều là tà giáo làm điều xằng bậy, xin Tri châu đại nhân xử tội làm gương, chặt đầu răng đe bọn đạo tặc.
Mẫu đơn cáo trạng này tất nhiên chẳng phải là đơn trạng gì, mà là ra lệnh sai khiến, bảo Đồng Hoài Tổ đem trên dưới cả Hà Gia Trang giết hết.
Thân là quan địa phương, giết người quá nhiều cũng ảnh hưởng đến quan trên nhìn xuống, sẽ bị cho là không thương dân, sẽ có hại vô cùng, hơn nữa lại giết người quá nhiều, không chỉ quan trên không vừa lòng mà cả sĩ thân trong vùng cũng sẽ vô cùng bất mãn. Quan trên không vừa lòng sẽ ảnh hưởng vô cùng tới thăng quan tiến chức, phía dưới không vừa lòng thì mọi việc sẽ không như ý.
Hơn nữa quan phủ chém đầu, những người khác chỉ biết oán hận quan phủ, mà không xảy ra chuyện gì với bọn Triệu Tiến, điều này làm sao có thể không khiến cho Đồng Hoài Tổ giận tím mặt.
Đồng Tri châu vừa giận dữ, vừa cầm tờ cáo trạng nói thều thào run run.
Vương sư gia, ngươi xem thử.. Đây có còn coi vương pháp ra gì không, trong mắt bọn họ có còn triều đình này không, không ngờ hoàng hành kiêu ngạo đến dường này. Bản quan muốn đi bên phía Phủ Đài đại nhân kiện hắn. Xin triều đình tiêu diệt bọn thổ phỉ này.
Nghe nói như thế, Vương sư gia tới nhận lấy tờ cáo trạng xem qua, chẳng những không phụ họa ngược lại còn cười khổ nói:
- Chủ nhân, Triệu Tiến đưa tới mọi chứng cứ, còn có người làm chứng, bằng chứng như núi, không giết cũng không được.
- Cái gì?
Vương sư gia cười khổ đáp lại.
Đích thật Văn Hương giáo kia thắp hương bái lạy thần gì đó, phụ tá Hà gia trang kia đã khai nhận, chúng ta bắt những người đó đúng là chứng cứ vô cùng xác thực. Chủ nhân đây quả thật là không giết không được.
Đồng Hoài Tổ ngẩn người, giết nhiều thì bị người căm hận, nhưng có nên giết hay không đều là sai lầm lớn, nếu bị công kích vì cấu kết với loạn đản, vậy thì càng phiền phức.
- Đây không phải là mượn tay bản quan giết người sao?
Đồng Tri châu đã không biết cái gì là tốt nữa.