Trần gia sản nghiệp to lớn, vừa hay lại có Trần Vũ làm Tổng bộ đầu, điều người đến trông coi nhà cửa, ước chừng ba mươi mấy người, an toàn hơn nhiều so với Triệu gia bên này. Nhưng Triệu Tiến cũng có suy tính khác, khoảng cách Triệu gia, Vương gia, Trần gia cũng không xa, mình ở nơi để hàng, Trần Thăng ở chỗ đó, nếu chẳng may có việc, Trần Thăng chính là người trụ cột bên đó.
Sau khi Triệu Tiến về nhà đến chỗ cha mẹ thưa một tiếng, sau đó mang theo binh khí và hành lý ra cửa đi nơi để hàng. Có lẽ phụ mẫu hắn cũng sớm biết rằng hắn phải tự lập, trong khoảng mấy ngày này đã chuẩn bị đầy đủ tâm lý. Cũng có lẽ phụ thân Triệu Chấn Đường và mẫu thân Hà Thúy Hoa không muốn để con trai lo lắng vướng bận, nên thời điểm hắn rời khỏi nhà, tâm tình của mọi người đều rất bình tĩnh.
Đi vào nơi để hàng, Triệu Tiến trước tiên dành cả đêm sắp đặt lại mọi thứ. Bọn gia đinh cũ thay phiên canh gác bình thường. Nhưng tân đinh nếu như đã chiêu mộ vào, vốn không có phúc ngủ ngon, mỗi một đội lớp gia đinh cũ dẫn theo tân đinh gấp đôi. Lúc Triệu Tiến sắp xếp tân đinh phải mất chút công sức. Cần sắp xếp làm sao để tân binh ở trong cùng một đội ngũ nhỏ, tốt nhất là để họ tự kiềm chế nhau, Triệu Tiến tốn rất nhiều công sức.
Thành trì Từ Châu đích thật là cái ô, Vân Sơn Tự ở ngoài thành điều động thêm nhiều trợ giúp hơn nữa, cũng không dám lộ liễu giết vào trong thành. Chúng nếu dám làm như vậy, Nam Trực Lệ sẽ ngay lập tức không chút nào do dự điều động binh mã tiêu diệt. Còn nếu cho người lén lén lút lút ẩn nấp tiến vào trong thành thì bọn họ cũng không có sức chiến đấu.
Ở trong thành nói cho cùng không cần lo lắng công kích đại quy mô, Triệu Tiến sở dĩ phòng bị nghiêm khắc, lúc nào cũng sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu, chính là muốn khiến nhóm gia đinh và tân đinh khẩn trương, miễn cho đến lúc đó luống cuống tay chân.
Cứ như vậy một đêm trôi qua, một đêm bình an vô sự. Triệu Tiến thủ trước đó tới nửa đêm còn dễ nói, nửa đêm về sáng lại xảy ra sự tình náo động. Có sáu tân đinh nhìn thấy khẩn trương như vậy, nhớ tới đủ loại tin đồn về Triệu Tiến, nhất là chiến đấu chém giết máu tanh, càng nghĩ càng là sợ hãi, không dám ở lại bên này, thừa lúc thời khắc thay ca trực đêm liền chạy trốn.
Sáu người này cũng không phải cùng nhau chạy, mà là rải rác chạy trốn. Đối với tân đinh cái này không sao cả, nhưng gia đinh cũ lại nổi giận, sáng mình đã ăn uống no đủ cầm tiền công người ta, ban đêm canh giữ liền muốn chạy trốn, trên đời nào có chỗ tốt như vậy, ngay lập tức đuổi theo.
Coi như là tân đinh này chạy trốn mau, cũng không bằng bọn gia đinh quen thuộc chung quanh nơi này, huống chi còn có trạm gác ngầm, nên không có một tên nào có thể chạy trốn được, đều bị bắt trở lại.
- Mỗi người bốn mươi roi, cột trên cọc gỗ nơi để hàng thị chúng, vi phạm lần sau chính là mất đầu.
Triệu Tiến tùy tiện ra lệnh, càng là lúc này càng phải nghiêm khắc chấp hành quy củ, khiến bọn họ biết kính sợ và vâng theo.
Cát Hương ngay lập tức đi sang chấp hành. Hai người Trần Thăng và Trần Hoành tới sớm hơn nửa canh giờ so với ngày hôm qua. Trần Hoành đi bàn sổ sách, Trần Thăng thì kéo nhóm tân đinh ra ngoài huấn luyện, vừa hay đúng lúc nhìn thấy hành hình lính đào ngũ lần này.
Cát Hương la lớn.
- Lính đào ngũ mỗi người bốn mươi roi, lần sau tái phạm, mất đầu không tha
Vừa dứt lời, bọn gia đinh dắt sáu cái tân đinh bên kia đi sang, lột áo và quần, vung roi lên hung hăng rút ra đánh xuống. Thời tiết đã trở nên ấm áp, nhưng sáng sớm vẫn rất lạnh như trước. Một roi quât xuống chính là một vệt máu, những tân đinh này đều chưa từng nếm cái gì đắng khổ, đều là kêu lên thảm thiết như heo bị giết thịt.
Trong khi huấn luyện, nhóm tân đinh bên tai vang vọng tiếng kêu thảm thiết, tay chân vốn cũng không thuần thục liền không ngừng đi sai. Trần Thăng bên kia hết thảy coi như bình thường, ai di chuyển không đúng, roi dài trong tay lập tức rút ra đánh xuống. Tiếng kêu thảm thiết xen tiếng kêu đau hô ứng lẫn nhau, rất là náo nhiệt.
Triệu Tiến đứng ở một bên, quét mắt nhìn cảnh tượng trong sân. Bị ánh mắt của hắn nhìn đến, đa số mọi người theo đó dời đầu đi chỗ khác, tránh phải đối diện.
Nhưng thật ra cũng có mấy người ngoại lệ. Những kẻ xuất thân giang hồ như Tiền Dũng liền hết thảy như thường, mới vừa rồi còn khinh bỉ nhổ ngụm nước miếng về phía sáu tên tân đinh kia, mắng một câu "Ẻo lả". Cũng có một số tân đinh vẻ mặt khinh bỉ, kẻ nhát gan cho dù là ai cũng đều xem thường.
Hôm qua bốn người Triệu gia và Hà gia vô thanh vô tức gia nhập đội ngũ gia đinh. Hiện tại cũng ngoan ngoãn huấn luyện trong đám người. Tuy nói sẽ không đối đãi khác với những người khác, nhưng Triệu Tiến vẫn là chú ý thoáng qua.
Hai huynh đệ Triệu Hoàn, Triệu Tùng mang theo nét nhạo báng trên mặt, xem cái dạng kia cũng chưa chắc là chê cười sáu tên tân đinh kia nhát gan, mà là sáu tên kia rất ngu ngốc. Còn Hà Chính vẻ mặt đờ đẫn, giống như y căn bản không có cảm giác. Lý Xán trên mặt lúc đầu còn mang theo chút sợ hãi, sau lại dường như hoàn toàn quên, huấn luyện như thường.
Mấy tên thân thích của mình thật đúng là không bình thường, Triệu Tiến trong lòng thì thầm một câu. Sáng sớm hôm qua trước khi rời khỏi nhà, Triệu Tiến nói với bọn họ rất đơn giản. Ở trong đội ngũ gia đinh, các ngươi nghe nhiều nhìn nhiều không cần nói nhiều, có lúc cần đến ta sẽ đi hỏi các ngươi, đều là thân thích người nhà ta sẽ không bạc đãi các ngươi, nhưng nếu như các ngươi ở trong đội ngũ nói mình là thân thích của ta, ta sẽ lập tức khai trừ các ngươi.
Bốn người Triệu Hoàn, Triệu Tùng, Hà Chính, Lý Xán tuổi tác khác nhau, cuộc sống cũng khác nhau, tuy nhiên có một chút giống nhau. Bọn họ đi theo Triệu Chấn Đường, đều là muốn thay đổi, muốn có thay đổi tốt hơn. Bởi vì có cái mục tiêu này, lời Triệu Tiến, bọn họ đều là phục tùng vô điều kiện.
Bốn mươi roi bên kia rút ra xong, phía sau lưng sáu người máu thịt mơ hồ, âm thầm tức giận, nhưng đây cũng chưa xong, lại bị cột vào trên cọc gỗ.
Triệu Tiến lại ra lệnh.
- Trước bữa cơm mở trói cho bọn chúng, sau đó mời lang trung trị thương cho bọn chúng. Tiền công một năm khấu trừ toàn bộ.
Ngày hôm qua Trần Thăng dùng thắng bại dạy cho bọn tân đinh cố gắng huấn luyện. Hôm nay Triệu Tiến dùng sáu cái thân máu chảy đầm đìa này làm ví dụ để cho bọn tân đinh biết quy củ không thể xúc phạm. Từ khi chiêu mộ đến hiện tại mới không đến ba ngày, sức lực tân đinh huấn luyện đều tăng vọt rất nhiều, bướng bỉnh không chịu khuất phục cùng ủy khuất cũng không trông thấy nữa rồi.
Triệu Tiến hài lòng nhìn chút thay đổi này. Hắn cũng không có rãnh rỗi ở bên cạnh quan sát nhiều, hôm nay cùng đi kiểm tra nhà kho với Trần Hoành. Tài vật mấy vạn lượng bạc chất đống ở trong phòng kho, hoàng kim, bạc trắng, tơ lụa còn có các loại tài hàng, đều phải kiểm kê sau đó mang đi. Đây cũng là một trong những lo lắng của Triệu Tiến, có khoản tiền này, là có thể thong dong làm tửu phường, luyện gia đinh, khuếch trương thế lực của mình, không ngừng cải tiến trang bị nhà mình.
Hắn bên này vừa mới cất bước, lại nghe bên ngoài tiếng chân vang lên, như là có mã đội đi về phía bên này. Không chỉ Triệu Tiến nghe được cái thanh âm này, tân đinh và bọn gia đinh trong bãi huấn luyện cũng đều nghe được, đám người lập tức có chút bối rối.
- Vội cái gì, chỉ cần các ngươi luyện tốt, ngay cả kỵ binh cũng xông phá không nổi hàng ngũ các ngươi. Luyện cho đàng hoàng vào.
Trần Thăng rống lớn nói, chỉ là chính bản thân y cũng lo lắng không thôi.
Lúc Triệu Tiến lãnh giáo qua biện pháp này, đã từng nói nếu như luyện tốt rồi, trận hình như núi, thiết kỵ xông phá cũng không cách nào lay động nổi. Tất cả nghe thấy đều kinh ngạc thán phuc, nhưng thật ra không hề tin tưởng. Trong lòng mọi người, kỵ binh chính là đội quân mạnh nhất. Chiến đấu thật sự trên đất bằng, thúc ngựa xung phong, không thể ngăn cản, mà binh lính đi bộ coi như là chẳng có gì đáng giá. Bộ tốt bày trận thế nào có thể chống đỡ thiết kỵ xông phá. Nếu như là thế này, tại sao hiện giờ thân vệ, gia đinh, quân tướng đều coi trọng kỵ binh. Bộ tốt bên dưới ăn không no mặc không ấm như kẻ ăn mày, người thiên hạ đều như vậy. Dựa vào cách của Triệu Tiến có cái gì khác biệt?
Tuy nhiên biện pháp huấn luyện này của Triệu Tiến đích xác dùng được, một đám con cháu dân chúng bình tường không ngờ cũng có chút dáng vẻ bách chiến bách thắng. Nhưng đối mặt với kỵ binh, mà ngay cả đối mặt người cưỡi ngựa cũng chưa từng thử qua.
Triệu Tiến và Trần Thăng đương nhiên biết người tới là ai. Ngày hôm qua đánh tiếng với Đổng Băng Phong, hôm nay thật sự dẫn nhân tới. Triệu Tiến gật đầu về hướng Trần Hoảng, ra hiệu chính hắn đi ra ngoài nghênh đón, cùng với Cát Hương đang tiến đến chạy ra sân.
Đổng Băng Phong cầm đầu, tổng cộng mười lăm tên kỵ binh, vóc dáng cao thấp khác nhau, điểm giống nhau chính là tráng kiện còn có chân vòng kiềng. Bộ dáng vừa thấy đúng thật là đã nhiều năm ở trên lưng ngựa, ngay cả đao búa, trường cung mũi tên nhọn đều là đầy đủ hết, thực có thể nói là nhất đẳng tinh nhuệ của Đại Minh rồi.
Tuy nhiên nhìn kỹ lại, Triệu Tiến liền cảm thấy hơi không được tự nhiên. Nguyên nhân rất đơn giản, những kỵ binh này niên kỉ kỷ đều quá lớn. Tuy nói hơn bốn mươi tuổi đang lúc tráng niên, nhưng trên thực tế thời đại này hơn bốn mươi tuổi đã trông có vẻ già rồi. Hơn nữa Đổng Băng Phong mang đến những kỵ binh này, hơn bốn mươi tuổi đều là số ít, hơn năm mươi tuổi càng nhiều, đầu bạc liền không cần phải nói, lông mi trắng đều có mấy người.
Thấy Triệu Tiến xem đã lâu, một kỵ binh đầu bạc mở miệng hỏi.
- Vị thiếu gia này nhìn ta như vậy, có phải hay không ngại chúng ta già a.
Vị này không sai biệt lắm phải hơn năm mươi tuổi rồi.