Mấy lão kỵ binh Đổng Băng Phong mang tới hò hét thúc ngựa chạy phía trước đại đội, không lâu sau là khuất khỏi tầm mắt của mọi người. Những người này hay nói giỡn cười đùa, lại thích tỏ vẻ lão luyện nhưng khi có việc thì vô cùng nghiêm túc. Bọn họ cũng không chỉ tra xét dọc theo quan đạo, có sáu kỵ binh đi về hai cánh.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều trải qua huấn luyện ngắn ngày nên cưỡi ngựa đi chậm vẫn được không đến mức phải ngã từ trên lưng ngựa xuống. Tuy vậy cả ba người đều muốn đi bộ, cứ như vậy trầm mặc một lúc lâu, Cát Hương đột nhiên nói.
- Quân tốt thủ thành cũng quá là thảm rồi, chẳng khác gì tên ăn mày đói khát. Trường mâu bọn họ cầm cũng đã gỉ, một gia đinh của chúng ta cũng có thể đánh lại hai người rồi.
Trần Thăng bên cạnh tiếp lời.
- Bọn họ ngay cả đến một bữa no cũng chưa có, còn có thể đánh cái gì chứ?
Triệu Tiến cười cười, quét mắt nhìn phía sau, hạ giọng nói:
- Đánh cái gì mà đánh, đánh nhau với quan quân, không phải là tạo phản sao? Bị người khác nghe thấy thì không hay.
Ba người nhìn nhau cười ha hả vài tiếng nhưng cũng không ai nói tiếp chuyện này.
Bọn Triệu Tiến đột nhiên ra khỏi thành, dù trong thành có người phát giác muốn truyền tin này thì cũng phải mất nửa canh giờ, huống chi không có ai chuẩn bị, chẳng ai ngờ rằng Triệu Tiến là ra khỏi thành trước hai ngày.
Phái người theo dõi, truyền tin, triệu tập nhân sự, chuẩn bị kế sách ứng phó đều cần phải có thời gian. Không có người nào có thể không ngơi nghỉ chờ đợi, chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến. Triệu Tiến đột nhiên lại rời đi khiến cho kẻ khác trở tay không kịp, hơn thế nữa bọn họ thậm chí còn chưa nhận được tin tức.
Hai mươi mấy chiếc xe ngựa, tính cả phu xe cũng đến hơn hai trăm người, căn bản không thể đi nhanh được. Tuy nhiên lại ra khỏi thành sớm, trên đường không có người nào nên rất thuận lợi.
Đi càng lúc càng xa, người đi đường càng lúc càng đông. Những người này đều kinh ngạc mà nhìn đại đội của Triệu Tiến, không phải ai cũng nhận ra Triệu Tiến. Điều kỳ quái là nhân mã của đại đội này, nếu như nói là quan quân thì lại không thấy quan phục và cờ hiệu. Nhưng nói là thương đội thì lại thấy võ trang đầy đủ, xung quanh còn có mười mấy kỵ binh chạy qua chạy lại. Nhưng cử chỉ của mọi người đều như nhau, luống cuống nhường đường cho đại đội..
Một canh giờ sau khi cổng thành mở, Đổng Băng Phong cưỡi ngựa đuổi theo phía sau, y thật ra không giận vì sao lại không báo trước chỉ thắc mắc mình có thể làm gì.
- Không cần xuống ngựa, cứ cưỡi ngựa đi theo đại đội. Nếu có người nào dám lộn xộn, trực tiếp bắn chết.
Triệu Tiến nói rất rõ ràng vang to.
Mặt trời cũng dần ló dạng, bây giờ là tiết xuân nên cũng không có gì nóng. Gia đinh và tân đinh cũng thoải mái mà đi, bọn xa phu bận rộn từ sáng sớm bây giờ cũng đã bắt đầu nói chuyện phiếm.
- Cũng là vận khí tốt, đầu xuân trời không mưa. Bằng không xe chở nặng như vậy, giữa đường bị rơi vùng bùn lầy thật không ổn.
- Đây được coi là tốt sao, trời không mưa, ruộng hoa gặp hạn chết cả rồi. Chúng ta phải dựa vào mấy con sông, ở nơi khác xem như là gặp phải hoạ rồi.
Nghe thấy bọn xa phu đang bàn tán, Triệu Tiến đột nhiên nhận ra Từ Châu đã gặp phải hạn hán. Từ Châu tiếp giáp với Sơn Đông, bên kia gặp hạn ba năm bên này chắc chắn sẽ bị lan đến.
Ra khỏi thành cũng đã hai canh giờ rồi. Triệu Tiến hạ lệnh cho đại đội tạm nghỉ giữa đường, bọn xa phu cho gia súc cỏ khô, dù sao xe ngựa cũng chở theo rất nhiều thứ mấy con ngựa này cũng mệt rồi.
Cát Hương hưng phấn nói.
- Đại ca, mặt trời cũng ngả về tây rồi, chúng ta gần đến Hà Gia Trang rồi có thể ăn trưa ở đấy luôn.
Vừa vặn những lời này lại lọt tai một lão kỵ binh, gã ở trên ngựa cười trêu chọc:
- Các người thật đúng là hao phí. Lại cho kẻ dưới mỗi ngày ba bữa, đang lúc không cần phải chém chém giết giết, phát cho hai bữa cơm là được rồi.
Triệu Tiến cười trả lời.
- Không ăn no thì lấy khí lực đâu mà giáo huấn.
- Đại Minh triều bao nhiêu năm đều theo quy này này, cậu lại nói ngược.
Lão kỵ binh vốn có ý muốn nhắc nhở, nghe được Triệu Tiến nói như vậy thì vô cùng mất hứng, cưỡi ngựa đi khỏi.
Nghỉ ngơi chưa đến nửa canh giờ đã thấy phía xa có người cưỡi ngựa đuổi kịp, ai cũng có thể thấy tên này là đi theo dõi. Bằng không sao phải cưỡi ngựa gấp rút đuổi theo như vậy, sau đó lại từ từ theo sau.
Lại qua một lát nữa, trên đường người theo dõi ngày càng nhiều, không có gì khác biệt đều cưỡi ngựa chạy tới, có người không nhanh không chậm đi theo phía sau, có người thì là liếc mắt nhìn xong đã quay trở về.
- Bắt người sang đây không?
Trần Thăng hỏi.
Triệu Tiến nói.
- Để ý chúng làm gì, chúng ta cứ đi như vây. Thấy bọn họ vội vã như vậy chắc chắn là không biết chính ta đã ra khỏi thành. Dù sao muốn làm cái gì cũng không kịp rồi.
Cát Hương lại có chút khẩn, y nhìn hai bên rồi nói:
- Đại ca, nếu như người cưỡi ngựa thì vẫn có thể đuổi theo chúng ta đấy.
Triệu Tiến cười phá lên một tiếng nói:
- Muốn đánh với một đám người này của chúng ta, không có hai trăm người thì không thể được. Bọn chúng dám ở trước mặt mọi người dẫn theo hai trăm kỵ binh đuổi đến đây sao, như vậy khác nào mưu phản, quan phủ và quan quân sẽ lập tức tiêu diệt.
Triệu Tiến tiếp tục giải thích.
- Chúng ta có nhiều kỵ mã như vậy, người khác cho dù muốn đánh thì nhất định phải cân nhắc kỹ càng. Nếu không thể tiêu diệt hoàn toàn, nếu không may có người cưỡi ngựa chạy thoát về Từ Châu báo quan. Vậy thì kinh động đến quan phủ và quan binh rồi.
Trong đại đội, phần lớn gia đinh và tân đinh đều không biết có người theo dõi. Ngay cả Tiền Dũng và Đào Quý xuất thân từ chốn giang hồ cũng không hay biết nhưng số ít còn lại thì rất để ý tới chẳng hạn như ba anh em Tề gia. Bọn họ thủ sẵn binh khí thay đổi phương vị, bất cứ lúc nào cũng có thể dùng.
- Chẳng lẽ lại cứ để yên như vậy?
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Đương nhiên là phải đánh, không biết sống chết nhất định phải đánh. Phỏng chừng ở Hà Gia Trang sẽ khai chiến.
Lúc nhìn thấy Hà Gia Trang ở xa xa, mấy người theo sau hô nhau giải tán, bọn họ đều thấy một đám nhân mã từ Hà Gia Trang ra tiếp ứng.
Thạch Mãn Cường dẫn hơn một trăm gia đinh ra nghênh đón Triệu Tiến và các huynh đệ. Những gia đinh và tân đinh đi theo không kìm nổi hô lên, mọi người ai ai cũng cảm giác được cái không khí ngoài lỏng trong chặt này. Mắt tinh nhạy sắc bén cũng đều nhìn thấy những thám mã xung quanh, đều có chút khẩn trương. Hiện tại đã đến nơi an toàn, họ vui mừng khôn xiết.
Triệu Tiến nói với Đổng Băng Phong
- Giữ lại một nửa nhân mã, còn lại hãy về thành báo tin bình an, kho hàng và tửu phường phiền họ để mắt đến một chút.
Y liền theo đó sắp xếp những lão kỵ binh.
Nhìn thấy Triệu Tiến, Thạch Mãn Cường rất cao hứng, cười hắc hắc nói.
- Đại ca, các huynh đệ đã tới là tốt rồi, ở đây trông ngóng người đến hai ngày, lo lắng phải thu xếp mọi chuyện đến đau đầu. Chuyện gì cũng cần có các huynh đệ đến giúp đỡ thu xếp.
Tuy nhiên cũng có kẻ ỉu xìu, Lôi Tài mang vẻ mặt đau khổ, vừa nhìn thấy mặt đã bồi tội nói:
- Đại ca, tiểu đệ làm việc bất lực, xin đại ca trách phạt.
Lôi Tài vẫn cứ cho là Triệu Tiến ngày mốt mới đến đây, vốn đã chọn ra mấy phòng nhưng vẫn chưa kịp thu dọn xong.
Triệu Tiến hỏi.
- Nhà cửa Hà gia có thể chứa bao nhiêu người?
Lôi Tài ấp a ấp úng cả nửa ngày cũng không trả lời được. Triệu Tiến lắc lắc đầu. Lôi Tài vẫn luôn trợ giúp làm việc cho Lưu Dũng tìm hiểu tin tức, bố trí người do thám, các mặt hậu cần này thật sự là không am hiểu rõ ràng cũng chỉ vì bên này thiếu người đành phải nhờ đến y.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Gọi Chu Học Trí đến.
Lôi Tài đỏ bừng mặt, vội vàng đi gọi người. Chu Học Trí sau khi được cứu ra từ tử lao, đã theo đến Hà Gia Trang giam lỏng ở nơi này.
- Lôi Tử làm việc rất dụng tâm, phỏng chừng do y kinh nghiệm không đủ, ở đây lại quá bận rộn.
Trần Thăng ở bên cạnh nói.
Triệu Tiến thì thầm một câu.
- Đệ ấy đi theo chân Lưu Dũng mà làm việc thì hơn.
Chu Học Trí vẫn chưa đến. Bên ngoài Hà Gia Trang lại vô cùng náo nhiệt khác với nơi khác. Hà Gia Trang ở Tam Tiên Đài cũng là nơi đường xá đi lại thuận lợi. Có chợ buôn bán gia súc, có chợ buôn bán thức ăn hàng hóa, hiện tạp sắp gần tháng ba, thương hộ các nơi đã bắt đầu tới nơi này buôn bán làm ăn.