Khổng phủ đương nhiên có mặt mũi rất lớn trong quan phủ, nhưng Diễn Thánh Công coi trọng thì coi trọng, thực chất cũng chỉ là Huyện lệnh Khúc Phụ, đối với nơi xa ngoài mấy trăm dặm đương nhiên ngoài tầm với. Hơn nữa khu vực này cho dù là người thân cận với quan phủ cũng không dám quản, lại càng không cần phải nói tới những người khác.
Dần dà, Khổng phủ muốn vứt bỏ thôn trang này, nhưng lại có người cảm thấy nơi này không nhỏ vừa là nơi đường xá tiện lợi, hội tụ tứ phương, làm ruộng không thành thì buôn bán cũng được, bỏ thì thương vương thì tội, cứ như vậy mà dây dưa nhiều năm.
Trong mấy năm gần đây, thôn trang đó một hạt lương thực cũng không thu được, trong Diễn Thánh Công phủ thậm chí có một quy luật bất thành văn như thế này, ai bằng lòng đi thôn trang ven sông Bào làm quản sự, thì thu hoạch trong thôn trang tám phần sẽ thuộc về kẻ đó, hai thành còn lại giao cho Khổng phủ, hơn nữa còn là trong vòng năm năm.
Đây chính là điều cực kỳ có lợi, tuy nhiên người của Khổng phủ cũng không chịu thiệt gì, dù sao cũng không thu được gì, nếu quả thật có người có thể cai quản được, không quản được cũng không tổn thất, quản được thì có lợi.
Lúc Khổng Cửu Anh vừa đến vùng ven sông Bào này mới hai mươi mấy tuổi, bên cạnh đi theo một đám hương thân bộ dạng khả nghi, vừa đến đây thì nói thôn trang này ta sẽ cai quản.
Sau đó có người nói ra chuyện này mới phát hiện, lúc đó Khổng Cửu Anh đến vùng ven sông Bào này chỉ nói mình được phái đến làm quản sự, trên thực tế không có bằng cớ gì, e rằng chính là y ăn không nói có bịa ra chuyện này.
Tuy nhiên người ở vùng ven sông Bào cũng ngang tàng quen thói, căn bản không thèm quan tâm đến vị “Trang chủ” mới đến này. Lúc Khổng Cửu Anh đến vùng ven sông Bào đã là vụ thu hoạch mùa thu, Khổng Cửu Anh đến từng nhà thu tô, có người vẻ mặt đau khổ nói không thu hoạch được một hạt nào, đây vẫn xem như là nể mặt, có người đóng cửa không gặp, còn có người trực tiếp cầm côn bổng đao thương, đuổi ngay người ra khỏi cửa.
Từ đầu đến cuối, Khổng Cửu Anh đều mang vẻ mặt tươi cười, có mấy lần nước bọt phun cả vào mặt, không ngờ y không nhíu mày một cái nào. Có mấy người thành thật chịu không nổi, nói tên hậu sinh này cũng không dễ sống, ít nhiều cũng giao chút lương thực, cũng để cho y dễ ăn nói với bên trên. Nhưng người thành thật phúc hậu vẫn ít, phần đông người thì chê cười, nói tên tiểu tử này ẻo lả, sớm muộn gì cũng khóc lóc quay về, nếu không biết điều, cứ thả một mồi lửa vào nơi ở của y, dọa y quay về là được, không chừng sẽ dọa cho y tè ra quần.
Thôn trang ở vùng ven sông Bào thật sự không nhỏ, huyện Sơn Đông, huyện Tào, hạ ấp của Hà Nam Quy Đức phủ, huyện Phong của Nam Trực Lệ, trong mấy huyện này đều có sản nghiệp của thôn trang này. Khổng Cửu Anh cứ mang vẻ mặt tươi cười như thế mà đi hết cả thôn trang.
Sau khi đi xong, Khổng Cửu Anh thông cáo cho các nơi, nói bắc Hoàng Hà ba ngày sau phải nộp đủ tô, nam Hoàng Hà năm ngày sau phải nộp đủ tô.
Nghe thông cáo như thế, một số ít nông trang kinh ngạc, còn phần lớn thì cười to. Có mấy người thành thật muốn đi giao nộp, cũng bị người khác kéo về, thậm chí còn có người uy hiếp, mọi người không giao nộp, ngươi tài lanh làm gì, lương thực nhiều ăn không hết thì mang đến nhà ta.
Cứ giằng dai như thế vài ngày, sau ba ngày, sau năm ngày, không có một ai giao địa tô, nhưng lại có không ít nông hộ cầm binh khí bao vây quanh chỗ ở của Khổng Cửu Anh, xô xát với những hương thân mà Khổng Cửu Anh dẫn theo. Hai bên đầu không nhịn được cơn bực tức liền ra tay đánh nhau. Những người Khổng Cửu Anh dẫn theo phải chịu thiệt, có mấy người còn đổ máu.
Chiếm được thế thượng phng, những nông hộ ở vùng ven sông Bào khí thế càng tăng, ngay hôm đó liền tuyên bố một câu, thức thời thì mau cút đi, bằng không sẽ không về được.
Có thể đến đây diễu võ giương oai và tụ tập nhiều người gây náo loạn đều là người ở thôn trang phụ cận. Ngay đêm hôm đó, có ba thôn đã xảy ra chuyện. Có nhà bị ném đuốc vào trong sân, có nhà bị ném đuốc lên nóc nhà, lửa cháy trong sân còn cứu kịp, trên nóc nhà đều là lợp bằng cây cỏ, lại đang là tiết thu đông khô hanh, gặp lửa liền cháy.
Nhưng cho dù biết bên ngoài có cháy, mọi người cũng không dám ra ngoài chữa lửa, vì có tiếng vó ngựa ầm vang, nghe như là một đội ngũ có mấy mươi kỵ binh. Bất kể là quan hay là phỉ, đối với các thôn dân nông hộ đều là sức mạnh áp đảo, không ai dám ra ngoài trêu chọc.
Có nhà cứ thế bị đốt trụi, không phải là không có suy nghĩ muốn đi ra ngoài, mà là có người đi ra, sau đó liền kêu thảm một tiếng, có người nghe thấy tiếng rít chói tai.
Đợi tiếng vó ngựa đã đi xa, mọi người mới dám ra ngoài chữa lửa, cũng may người phóng hỏa không xông vào trong sân. Cho dù là cháy trên nóc nhà, tốt xấu gì thì người vẫn vô sự, sau khi ra ngoài dập lửa cũng đã nhìn thấy kết cục của những kẻ liều lĩnh, đều bị cung tiễn bắn chết. Người đến không chỉ cưỡi ngựa, lại còn dùng cung tiễn, lực lượng như vậy đến huyện thành cũng chưa chắc có thể đụng đến. Tất cả mọi người đều sợ hãi, đồng thời cũng buồn bực, không biết đã đắc tội cường hào như thế này vào lúc nào.
Đến sáng sớm ngày hôm sau, chuyện gây buồn bực càng nhiều, có người sân nhà bị đốt, có người phòng ốc bị đốt, vẫn có người ở trong nhà bình yên vô sự, đây rốt cuộc là chuyện gì?
Sự tình được cân nhắc kỹ càng, mọi người rất nhanh đã nhìn ra quy luật, bọn họ vẻ mặt đau khổ tìm ra nguyên do. Những người không ra mặt chống đối, trong nhà đều bình yên vô sự, đóng cửa cũng không thấy sân bị phóng hỏa, còn người cầm côn bổng đao thương đuổi đánh người, thì ngay sau đó bị phóng hỏa.
Sau đó tin tức từ các nơi truyền đến, hóa ra đêm qua không chỉ có thôn này gặp họa, các thôn xung quanh cũng gặp xui xẻo.
Ai cũng có thể đoán ra được là ai làm, nhưng không ai ngờ tên Quản trang trẻ tuổi Khổng Cửu Anh hay cười hì hì lại có thủ đoạn như thế này. Lẽ ra đã đến nước này, những nông hộ bá tánh này cũng nên chịu hàng, nhưng nông hộ vùng ven sông Bào đã quen vô pháp vô thiên, bọn họ chẳng qua cũng chỉ dựa vào tính tình cứng rắn của mình bao bọc lấy nhau. Các nhà cũng có nam đinh thân thích vào rừng làm giặc cỏ, hoặc là làm mấy công việc không được sạch sẽ cho lắm. Nếu như đã chịu thiệt, người bị giết, vậy thì phải trả thù.
Mấy tên con cháu nhà nông hộ vào rừng làm giặc cỏ đó nghe xong tin tức này, cũng nào dám khinh thường, tụ tập hơn hai trăm người, còn cho đồng bọn chút lợi lộc, gọi mấy tên liều mạng thật sự, ra tay xả giận cho đồng hương. Đây chẳng phải là bọn họ trượng nghĩa gì, mà là nếu như thôn trang ven sông Bào này không ai quản lý, thì bọn họ cũng kiếm được không ít lợi lộc, nếu như có người quản, thì nơi này không còn là chốn thuận tiện nữa.
Nhiều tặc phỉ như thế tạo ra thanh thế rất lớn, lúc kéo đi, những thôn trang dọc đường cũng không dám qua loa, nấu cơm nấu nước, thậm chí còn có thanh niên cầm vật dụng trong nhà đi theo hỗ trợ, bộ dạng thân như người một nhà.
Dường như Khổng Cửu Anh cũng không biết tránh né, vẫn ở lại thôn trang làm quản sự, điềm tĩnh chờ đợi đám người này đến cửa.
Đám con cháu ven sông Bào này chưa đến được cửa, nửa đường đã bị một đội nhân mã tấn công, ước chừng hơn tám mươi kỵ binh, người có thể bắn cung không dưới mười, công phu đao thương cũng đều là những chiêu thức mạnh mẽ.
Thắng bại chỉ nghĩ cũng biết, giết đến máu chảy thành sông. Trong đám tặc phỉ vong mạng các nông hộ mời đến, có vài người kiến thức rộng lớn, lại từng nhìn thấy gương mặt quen thuộc của những kỵ binh này, sợ đến mặt mày trắng bệch, lúc đó cũng không dám quay đầu chạy.
Trải qua cuộc chiến này, người trong thôn trang vùng ven sông Bào cuối cùng cũng biết mình đấu không lại cường long, mặc kệ là có cam tâm hay không cam tâm cũng phải cúi đầu chịu thua.
Tô thuế ruộng đất bắt đầu được từng thôn giao nộp, Khổng Cửu Anh này cũng không làm đến cùng, chỉ thu tô thuế của năm đó, nợ từ trước cũng không để ý biết đến.
Tuy nhiên ngoại trừ thuế ruộng, Khổng Cửu Anh còn làm một chuyện, đó là ra lệnh cho đám đầu trâu mặt ngựa tập trung trong chợ trong thôn hằng tháng phải nộp ba thành lợi nhuận. Vùng ven sông Bào vô pháp vô thiên đã lâu, quan phủ không quản vì dính dáng đến Diễn Thánh Công, bên Khổng phủ thì lại không quản nổi, rất nhiều nhân vật vi phạm vương pháp hoặc buôn lậu đều trốn ở đây. Có lẽ đã biến nơi này thành một thông lộ trọng yếu, dù sao thì đây cũng là nơi tụ hội của ba tỉnh.
Những thôn dân đã biết sợ, nhưng loại hung đò buôn bán muối lậu thì không phục. Không đợi những người này tụ tập náo loạn, thì đột nhiên bọn họ lại đến giao tiền một cách lặng lẽ, ngoan ngoãn.
Nguyên nhân chịu đầu hàng thì rất lâu về sau mới truyền ra. Trong đám thổ phỉ mà thôn dân gọi đến giúp sức, có mấy người đến từ đất Phúc của Duyện Châu, trại của bọn họ bị người ta tiêu diệt, không còn chỗ nấu thân ở vùng này, mới đến đây kiếm ăn.
Sở dĩ sơn trại bị tiêu diệt, là do quan binh, nhưng lại không phải là quan phủ ra tay tiêu diệt. Bên phía Duyện Châu phủ có Nghi Mông sơn, từ xưa đến nay chính là nơi tụ tập của đám giặc cướp, sơn trại cũng không ít. Tuy nói thế bất lưỡng lập với quan phủ, nhưng nếu như đám thổ phỉ không làm ra những vụ án quá mức kinh người, quan phủ cũng lười để ý đến, cả hai duy trì cuộc sống yên ổn hòa thuận với nhau.
Nhưng đầu và cuối năm Vạn Lịch thứ chín, sơn trại ở đó từng cái bị tiêu diệt, nam nữ lão ấu trong trại bị tàn sát sạch sẽ, tiền tài cũng bị quét sạch.
Lúc ban đầu, mọi người vẫn chưa phát giác, đến lúc phát hiện, thì đã bị tiêu diệt bảy tám cái trại, chết hơn hai ngàn người, tiền tài hai ba vạn lượng thậm chí còn nhiều hơn đã biến mất tăm. Có người tinh mắt đến nhìn thấy đống hoang tàn của mấy trại, nhìn ra có lẽ là cùng một đám người gây nên.
Nhiều mạng người như vậy, thủ đoạn tàn độc như vậy, lại có nhiều tiền tài như vậy, trong giới lục lâm của Duyện Châu phủ bắt đầu náo động. Có người cẩn thận phòng bị, có người thì liên thủ truy tra. Sau khi có thêm hai trại bị tiêu diệt, thì lực lượng thần bí này vấp phải trắc trở ở một trại mấy trăm người.
Theo lời của người ở trại này nói, hai ngày đầu cảm thấy bên ngoài trại có gì đó không ổn, giống như có người rình mò, ngày thứ ba lúc hoàng hôn, người giữ cửa trực tiếp bị cung tiễn bắn chết, mấy mươi người cưỡi ngựa xông vào trong trại. May mà trước cửa nhiều người, tất cả đều dũng cảm, người chỉ chết chứ không chạy trốn, rồi hét to đóng cửa trại. Nếu như bị đám người cưỡi ngựa xông vào, thì mặc cho người ta chém giết rồi.
Sau khi đóng cửa trại, mấy cung thủ liền bắn tên, tuy nói bắn trúng đối phương, nhưng xạ thuật của những người cưỡi ngựa này lại càng mạnh hơn, trong sơn trại hễ là ai ló đầu ra đều bị bắn chết.
Đám người này cảm thấy không chiếm được tiện nghi nên bỏ đi rất nhanh, nhưng nhìn thấy đám người cưỡi ngựa bắn tên, xạ thuật tinh chuẩn, cũng có người nhìn thấy mũi tên do những người này bắn ra, cuối cùng cũng phán đoán được lai lịch của đám người này. Ở một nơi như Duyện Châu phủ, chỉ có quan quân mới có thực lực như vậy, hơn nữa còn là gia đinh của một vị quan tướng nào đó.
Quan binh làm cường đạo, còn là quan binh cường hãn như thế, tin tức này rất nhanh đã truyền ra, không chỉ có giới lục lâm ở Duyện Châu phủ, đến mấy phủ lân cận cũng biết cả.
Nhà nhà như gặp phải đại địch, có mấy trại nhỏ ổ phỉ nhỏ thậm chí giải tán, bằng không thì tìm thế lực lớn hơn nương tựa. Vì thế, Duyện Châu phủ lại được thái bình hơn không ít.