Giống với trước đây, trước cửa đặt mấy cái bàn, Văn thư và Bộ khoái nha môn tới ngồi ở đó, vừa hỏi, vừa ghi chép. Khác với trước đây ở chỗ, đám người Triệu Tiến đứng phía sau Văn thư và Bộ khóai, cần ai không cần ai, bọn họ mới là người quyết định cuối cùng.
Đứng ở phía trên cùng là hai đám người, bên trái hơi nhiều người, hơn ba mươi người, thoạt nhìn đều là con cháu Vệ sở gia cảnh không tồi, có người quen biết Đổng Băng Phong, còn cười chào hỏi/ Đổng Băng Phong chỉ gật đầu, không ngừng giới thiệu với Triệu Tiến, giống như phán đoán trước đấy, đa số đều là con thứ trong những gia đình trung lưu, còn có người là con vợ kế nữa.
Chín kỵ mã, chín người này vừa nhìn là biết gia cảnh rất tốt. Những người khác cũng ăn mặc chỉnh tề, có người trên y phục còn vá víu. Đừng thấy bọn họ đều là con cháu quân tướng, nhưng cuộc sống như vậy là chuyện tốt lắm rồi,, nếu không Triệu Chấn Đường cũng sẽ không chạy đến trong thành Từ Châu làm Bộ khoái.
Đổng Băng Phong bình thường ít nói, giới thiệu cũng chỉ là lời ít ý nhiều, nhưng có được giao tình với mấy sư phó thân vệ, nên y khá hiểu biết về mấy người con cháu này trong Vệ sở.
- Mấy kỵ mã đó kỳ thực bình thường, cung mã đao thương đều biết một chút, không tính là tốt, chẳng qua vì trong nhà có tiền.
Vệ sở hiện giờ đã giống như đại trang viên, nhưng dù sao cũng là võ gia, lại ở nơi giống như Từ Châu này, con cháu thượng võ cũng là bình thường, nếu ở chỗ khác, những con cháu có chút điều kiện trong Vệ sở thì là chú trọng đọc sách giành lấy công danh.
Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Đều là con cái nhà lành, cam chịu làm gia nô cho người ta sao?
Cát Hương ở bên cạnh tiếp lời.
- Bọn họ không nghĩ như vậy, ký khế ước với đại ca chính là bán thân làm gia nô, nhưng không cần đổi họ, lại không đánh mắng, bọn họ đều cảm thấy vào đây sẽ có tiền đồ.
Nói trắng ra, chỗ này của Triệu Tiến làm việc ngay thẳng, mọi người vào không cảm thấy làm trâu làm ngựa, ngược lại cũng không cảm thấy làm chuyện xấu hổ gì. Hơn nữa người bán thân làm gia nô cũng chia ra nhiều loại, có người là không lăn lộn ngoài đời được, nhưng mọi người vào đây đều là mong muốn có tiền đồ tốt hơn, nô nhà cao cửa rộng tốt hơn phú hộ tầm thường nhiều lắm. Những người này cho dù gia cảnh tốt, sau này cũng không có đường ra, không bằng đến đây thử xem.
- Trang Lưu cũng tới rồi.
Đổng Băng Phong nhìn thấy một người, ngữ khí có chút kinh ngạc, lập tức thấp giọng nhắc nhở Triệu Tiến nhìn sang.
Trong đám trẻ tuổi con cháu Sở vệ, một người đứng cách khá xa ở ngoài rìa, so với người bên cạnh, y có vẻ rất cường tráng, y phục người này mặc khá kỳ quái. Người có của cải chút đỉnh trên người khó tránh khỏi phải có lụa là mịn màng, người nghèo khổ cũng là vải dệt bình thường. Mà người này trên người mặc áo da, nhìn rất giống da sói, kiểu dáng rất thô kệch, trên bắp chân cũng có da quấn chân, trong tay cầm một cây cương xoa, lưng đeo cung tiễn.
Áo da quấn khố da, theo lý thì cũng không kém, nhưng hình thức thô lậu, quần áo lộ ra ngoài đều là vải thô màu tối, đó là thứ hàng rẻ nhất. Y mang cung tên tay cầm binh khí, nhưng cung tên đó nhìn cũng chẳng phải là do thợ giỏi chế tạo, cương xoa càng không phải nói nữa, bọn diễn trò tạp kỹ giang hồ cầm thứ này ra ngoài còn được, con cháu nhà võ dùng cái này đúng là trò cười.
Con cháu Vệ sở túm lại thành các vòng to nhỏ cười nói, bên cạnh người này lại trống không, cho dù nhìn từ phương diện nào, y đều không ăn nhập vào chỗ nào. Chỗ bọn họ cách Triệu Tiến không gần, cũng có thể thấy rõ ràng, trên mặt người này cũng không có thần sắc gì bất bình giận dữ, chỉ là yên tĩnh đứng đó.
Triệu tiến thuận miệng hỏi
- Trang Lưu này hai mươi mấy tuổi chưa?
Trên mặt Trang Lưu ngăm đen, vẻ phong sương không ít, xem ra tuổi không còn nhỏ nữa.
Lần này chiêu mộ tân đinh, để tiện cho việc huấn luyện và kiểm soát, tất nhiên cần chiêu mộ người có độ tuổi tương đương, hơn hai mươi sẽ không để ý tới.
Nghe thầy Triệu Tiến nói, Đổng Băng Phong ngẩn ra nói:
- Trang Lưu cùng tuổi đệ, tính ra còn nhỏ hơn đệ.
Đổng Băng Phong nhỏ hơn Triệu Tiến một tuổi, Trang Lưu nhìn lại không giống, Đổng Băng Phong lại giới thiệu mấy câu về người này.
Trang Lưu là con cháu nhà Quân hộ trong Thiên hộ sở, nhưng cha mẹ vào lúc y chín tuổi bị bệnh dịch mà chết. Bác của y lúc đó quản việc trong phủ của Thiên hộ, thuận thế chiếm thân phận Quân hộ của nhà y lại còn cả sản nghiệp kha khá nữa, giao thẳng vào tay hai thằng con của mình, giả nhân giả nghĩa nhận nuôi Trang Lưu một năm, sau đó thì bỏ mặc.
Những đứa trẻ không nơi nương tựa trong Vệ sở cũng không ít, có người bị lạnh đói bệnh mà chết, có người bị bán đến nơi khác làm nô lệ. Trang Lưu lại rất mạnh khỏe, cắn răng làm thuê vặt cho người ta nuôi sống bản thân, nhàn rỗi thì đến những nơi học võ dự thính học trộm.
Con người nếu muốn mạnh, mọi người đều nguyện ý giúp đỡ một chút, có người tiếp tế, lúc y học trộm người khác cũng không quản y. Cứ vật vờ như vậy đến năm mười ba tuổi, bác của Trang Lưu thấy tình thế không ổn, liền bắt đầu có ý gây khó dễ. Mọi người cũng chỉ là tiện tay tiếp tế giúp đỡ y, tất nhiên không muốn vì một đứa trẻ không nơi nương tựa thế này mà đắc tội người khác.
Nhưng lúc này Trang Lưu lại đã học được chút bản lĩnh, ở nơi hoang vắng bẫy thỏ bán lấy tiền, miễn cưỡng nuôi sống bản thân, rồi sau khi lớn một chút thì lên núi săn thú. Ai cũng không ngờ Trang Lưu này rất có thiên phú săn bắn, thu hoạch không ít, cuộc sống cũng vì vậy mà khá hơn.
Trải qua nhiều như vậy, Trang Lưu già dặn hơn so với bạn đồng trang lứa, hơn nữa tính tình quật cường, một chút ức hiếp cũng không chịu được, xảy ra không ít xung đột với địa phương. Năm đó tuy là y học trộm, nhưng lại học hành rất chăm chỉ, hơn nữa đi săn luyện được cơ thể tốt, vẫn không bị thiệt.
- Đợi sau khi y một mình dùng cương thép săn được báo, thì không còn người nào dám chọc vào y nữa. Có điều, Trịnh thiên Hộ điểm mặt muốn tấm da báo đó, Trang Lưu không thèm để ý tự bán đi. Trong Vệ sở cũng không ở được nữa, mọi người đều biết là ông bác đó của y xúi bẩy.
Trước kia lời ít ý nhiều, nói về tên Trang Lưu này lại nói rất nhiều, có thể thấy rất coi trọng người này.
- Lý sư phụ và Loan sư phụ đều đã từng nói về Trang Lưu, nói tuy không phải là luyện theo con đường chính thống, nhưng cũng không tồi. Có thể dùng xiên thép giết chết báo, giết người cũng có thể. Cáo và thỏ mà Trang Lưu săn bắn được người khác cũng đều nhìn thấy, kỹ thuật bắn cũng không tệ.
Nghe Đổng Băng Phong giới thiệu, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, tên Trang Lưu này rất thích hợp để chiêu mộ.
Vào lúc nói chuyện, đám con cháu Vệ sở đó hầu hết đã biên xong, lại có mười mấy người không phù hợp, chỗ kỵ mã có bảy người, nguyên nhân cũng rất đơn giản, không tìm được người bảo chứng.
Người giàu có đều hy vọng con mình bình an hưởng phúc, mà không phải đi vũ đao lộng thương, càng đừng nói đến bán thân làm gia nô cho người khác. Muốn đến chỗ Triệu Tiến ở đây đăng ký, người trong nhà đương nhiên không đồng ý, họ hàng bạn bè cũng sẽ không bảo chứng cho, không có điều kiện này, đương nhiên sẽ không chiêu mộ.
Những người này đến đăng ký cũng là muốn tìm chút tò mò thú vị, tự xưng là cung mã thành thạo, cho dù có chỗ không hợp với điều kiện, có khi đối phương còn sẽ phá lệ cho trúng tuyển, làm ra cái trò cầu hiền như khát nước cũng có khả năng, chưa từng nghĩ bị cho lọt sàng, nhìn đám Triệu Tiến đang ngồi đó, muốn nổi giận cũng không dám, chỉ có thể tức giận rời đi.
Ngược lại là những con cháu Vệ sở không có triển vọng gì lại đăng ký thành công hết, bọn họ đến đây chính là cầu mong một con đường phát triển, thân gia đại sự, tất nhiên làm cho chu toàn. Tên Trang Lưu cũng nằm trong số đó, gã bác của y đều có lòng đối phó y, nghe nói y muốn đến chỗ Triệu Tiến làm gia đinh, liền không ngừng viết thư bảo chứng, tránh việc thằng cháu này làm khó cho ông ta, thậm chí tranh đoạt phần gia sản năm đó nữa.
Bên phải là đám người như bọn cướp đường giang hồ không nhiều, tổng cộng mười mấy người, đợi đám Vệ sở bên này kết thúc, bọn họ cũng chả buồn nói đến báo danh ứng mộ.
Mặc dù xem ra đường đi bất chính, nhưng các thủ tục đều đầy đủ, cha mẹ cũng đồng ý, cũng có người trong ngoài thành Từ Châu bảo chứng, có ba người trên hai mươi lăm tuổi ngay từ đầu đã không đạt, trên mặt mấy người này có vẻ thất vọng, còn muốn nói thêm gì nữa.
Đám Văn thư và Bộ khoái trong nha môn đương nhiên cũng thấy được lai lịch của bọn họ bất chính, cho nên cũng không đi quát tháo ngăn cản, chỉ quay đầu nhìn Triệu Tiến. Triệu Tiến quét mắt liếc một cái trực tiếp mở miệng nói:
- Đứng một bên đợi, đến cuối cùng hãy nói.
Giọng điệu thản nhiên, nhưng không chấp nhận cự cãi, ba người đó cũng biết nặng nhẹ, cúi đầu dắt ngựa sang một bên.
Mười mấy người nhanh chóng xong hết một lượt, nhưng không có người nào được tuyển, nhưng cũng không nói không dùng đến. Diệp văn thư và mấy người nha môn túm lại thì thầm mấy câu, cùng hai gã Bộ khoái đó đi về phía Triệu Tiến.
Diệp văn thư cung kính hỏi.
- Tiến Gia, mười lăm người này, tiểu nhân không dám quyết, vẫn phải để ngài ra chủ ý.
Đừng thấy trước mặt người khác xưng hô “Tiến Gia” hai viên Bộ khoái đó rất ngại ngùng, lúc này lại tự nhiên vô cùng, Triệu Tiến cũng không khách sáo, gật gật đầu nói.
- Nếu mang đại án trọng tội gì, các vị chỉ ra, chỗ ta đây bắt ngay lấy là được, không cần nghĩ quá nhiều.
Một viên Bộ khoái lớn tuổi cười nịnh nói:
- Tiến Gia đại công vô tư, nhưng đám nhân vật cỏ rác này dám đến báo danh, cũng phải có nắm chắc nhất định.
Văn thư Diệp xen vào nói.
- Mười người này đều là người dân đất này, người bảo chứng cũng không phải là bịa...
Một viên Bộ khoái khác tiếp tục nói:
- Chỉ là những người này lai lịch không giống nhau, tiểu nhân nói từng người một với Tiến Gia.
- Cái tên Phó Đại Toàn kia là người Phô thôn ngoài thành, năm năm trước đánh bị thương hòa thượng thu tô Vân Sơn Tự, nhà cửa trong thành bị hòa thượng dỡ rồi.
Tên này là đắc tội hòa thượng Vân Sơn Tự, không dám ở lại nhà, chỉ có thể làm cướp.
- Người nhà Trịnh gia và Dương gia từng gây sự, kết quả phòng củi của người nhà Dương gia bị người ta nửa đêm phóng hỏa, tra ra là thì là Trịnh Mộc Đầu làm. Việc này trong nha môn có hồ sơ, nhưng nhà y chạy nhanh, cả nhà đều đã dọn đi từ trước rồi.
Đều có sự tình thế này thế kia, không phải là đắc tội với cường hào, chính là phạm vào vương pháp. Nhưng có thể coi như mọi việc có lý do của nó, hơn nữa kẻ đắc tội đều là kẻ chống đối Triệu Tiến. Với thế lực hiện giờ của Triệu Tiến, không cần suy nghĩ những việc này cũng đủ để che chở cho bọn họ, nhưng đối với Triệu Tiến mà nói, còn đáng hay không đáng nữa, cho nên Bổ khoái phải hỏi ý kiến.
Triệu Tiến vừa gật đầu, Bổ khoái lớn tuổi hơn lại gần thấp giọng nói:
- Bốn người bọn Đào Quý và Tiền Dũng là bán mạng đánh nhau vì tiền, bốn người này không biết tại sao lại đến ứng mộ, có lẽ là không muốn lang thang như vậy, muốn tìm việc tử tế.
Nhìn theo ngón tay chỉ ra, phát hiện mười mấy người giang hồ này có bốn người đứng riêng một nhóm, không giống với những người khác lắm, bốn người này rõ ràng có chút không thành thật.
Bên phía Từ Châu này tư đấu binh đấu không ít, liên lụy đến lợi ích hoặc gây ra họa, cùng lắm thì mời người dùng nắm tay tương trợ, kẻ làm trò đánh đấm này chính là để ăn bát cơm đó, có bản lĩnh không muốn bị trói buộc, muốn tự do tự tại, không làm cướp hoặc làm bảo vệ cho người ta, thì đi làm cái này.
Lưu Dũng ghé sát lại thấp giọng nói.
- Liệu có người khác cắm mật thám vào đây không?