Triệu Tiến sải bước đi sang, đến trước mặt trầm giọng nói.
- Đến sáng ngày kế tiếp, chỉ sợ sẽ có đại đội mã tặc và tăng binh kéo tới. Hơn hai trăm kỵ mã, tổng cộng gần ngàn người. Võ bị chỉ sợ sẽ không thua kém gì so với chúng ta.
- Làm sao có thể không kém, hiện giờ ngay cả binh mã triều đình cũng không đưa ra được nhiều khôi giáp đầy đủ như vậy.
- Có muốn đám lão già chúng ta đây hỗ trợ hay không, chúng ta còn có chỗ dùng được.
Mấy lão kỵ binh mồm năm miệng mười nói, Triệu Tiến đi lại gần thêm một chút, lại giảm thấp thanh âm nói.
- Mấy vị thúc bá không cần lộ ra, bắn chết một người, ta sẽ đưa năm lượng bạc.
Mấy lão kỵ binh kia vừa muốn mở miệng trêu đùa, lại chợt sửng sốt, người nào người nấy hít một hơi khí lạnh, một người ngó chừng Triệu Tiến hỏi.
- Một người năm lượng sao?
- Năm lượng, bạc thật.
Triệu Tiến khẳng định trả lời dứt khoát. Sức chiến đấu như vậy lẽ tự nhiên phải dùng tới, bạc tính là cái gì, nếu chỉ dựa vào cung tiễn bắn chết sạch kẻ địch, mười lượng một người hắn cũng sẵn lòng bỏ ra.
Một người thì thầm nói.
- Triệu gia các ngươi có phải đào được núi vàng rồi không?
Những mấy người khác đến ngay cả nếp nhăn cũng toát lên vẻ phấn khởi, hò hét nói.
- Hôm nay phải để cho các ngươi nhìn thử bản lãnh của đám lão già này. Không ổn, phải đắp thêm mấy cái đài cao.
Triệu Tiến bảo bọn họ tìm Lưu Dũng sắp xếp, lại đi thẳng đến đội mình cai quản, mười mấy người biết bắn tên đều đợi ở nơi đó. Triệu Tiến nói thẳng luôn.
- Bắn chết một người, thưởng một lượng bạc.
Mười mấy cung thủ này đều sửng sốt, ngay lập tức cũng lộ ra vẻ mặt vui mừng xoa tay nắn chân, ngay sau đó chạy về vọng lâu các phía. Cung thủ ở bên trên đó chiếm được chỗ trên cao dòm xuống bắn tên rất thuận lợi. Triệu Tiến xoay người vừa muốn đi cổ vũ sĩ khí, nghe tiếng bước chân vang lên đằng sau, xoay đầu nhìn sang, không ngờ là Trang Lưu kia đi theo.
Lúc ấy bởi vì Đổng Băng Phong giới thiệu quá nhiều, Triệu Tiến khắc sâu ấn tượng với Trang Lưu này. Mắt thấy Trang Lưu này không có dùng đến cung mới trữ trong kho, cây cung trong tay đã rất cũ, thân cung hơi thô cứng, chỗ tay cầm nắm đắp lên một mảnh vải bố, chăm chút cũng không tệ. Trên mặt Trang Lưu có nét lo lắng, chần chừ khom lưng hỏi.
- Lão gia! Doanh chính lão gia! Tiểu nhân nếu như gặp chuyện bất hạnh. Bạc trợ cấp có lấy được không?
Lời này quả thật là điều không may mắn, Triệu Tiến lập tức nhíu mày, tuy nhiên hắn lập tức để ý đến ánh mắt Trang Lưu này rất bình tĩnh. Trang Lưu này không phải sợ chết mà là lo lắng không nhận được bạc, thật đúng là vô cùng thú vị.
- Các bậc trưởng bối đều ở trong thành, lại mua bán tửu phường lớn như vậy, còn có Triệu gia chúng ta cũng xuất thân từ Vệ sở. Ngươi không cần lo lắng.
Triệu Tiến trả lời mấy câu, cảm thấy ý vừa rồi không hay lắm, phun một bãi xuống đất, cười nói.
- Đừng lo lắng những thứ không có ích lợi. Dồn khí lực nhiều một chút kiếm bạc thưởng mới là đúng đắn.
Lời này chưa nói hết, lại nghe thấy trên một vọng lâu bên cạnh có người hô quát xé ruột xé gan.
- Đến rồi! Đến rồi!
Cùng lúc với tiếng hô to còn cầm chiêng đồng trên tay gõ vang lên. Triệu Tiến bước nhanh mấy bước, dung cả tay chân trèo lên vọng lâu. Ở phía đông bắc đã có mảnh lớn khói bụi bốc lên, loáng thoáng có thể nhìn thấy kỵ binh phi nhanh.
Từ Châu từ năm trước tới năm nay chưa từng có mưa hoặc tuyết rơi xuống, mặt đất rất là khô cứng, đại đội kỵ binh phi nhanh, chắc chắn sẽ bốc lên khói bụi mù trời. Triệu Tiến nhíu mày nhìn đã biết, ra hiệu người bên cạnh dừng gõ chiêng. Triệu Tiến không có xuống vọng lâu, mà là ở trên cao hô vang xuống bên dưới.
- Kẻ địch đã đến đây. Ta biết các ngươi sợ hãi. Ta chỉ muốn nói cho các ngươi biết. Đánh thắng thì có thể sống tiếp, đánh thua thì chỉ có chết.
Trong sân yên lặng thoáng chốc, yên tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng trẻ con khóc trong Hà Gia Trang truyền sang, cùng với tiếng vó ngựa vang động từ nơi xa đang tiến tới càng lúc càng gần.
Tất cả mọi người cho rằng Triệu Tiến sẽ bắt đầu dõng dạc động viên một lượt, lại không ngờ rằng hắn nói thẳng như vậy. Đội ngũ bên dưới xao động rất nhỏ, nhưng làn sóng xao động này rất nhanh đã dừng lại. Hoảng loạn thì hoảng loạn, sợ hãi thì sợ hãi. Tất cả còn chưa có suy sụp, tất cả đều hiểu được rằng. Vị Doanh chính lão gia nhà mình nói rất thành thật, bại thì chí có chết, thắng thì có thể sống, vậy chỉ có thể liều mạng mà thôi.
Bên trong, bên ngoài thành Từ Châu là hai cảnh giới khác nhau, trong huyện thành một châu bốn huyện là có vương pháp, làm việc cho dù kiêu ngạo bừa bãi thế nào, cuối cùng phải có lý do, cũng phải giấu diếm. Bằng không sẽ bị quan phủ công sai tróc nã hỏi tội, có thể thoát thân cũng phải bỏ lại lớp da. Nhưng ở ngoài thành, đó chính là thiên hạ của đao thương, dân bất lực quan không hỏi đến. Chỉ cần không có người báo án tra xét, sự tình náo động lớn bằng trời cũng tùy ngươi. Tuy nhiên muốn không báo án quả thật rất đơn giản, giết sạch thì được rồi, bao nhiêu người ở ngoài thành theo đó vô thanh vô tức bị tiêu diệt cả nhà.
Triệu Tiến rống lớn nói.
- Các vị, thời chiến quân pháp làm đầu. Mỗi đội chỉ nghe theo hiệu lệnh đội trưởng, không nghe hiệu lệnh loạn động, giết chết không cần hỏi tới. Nói xằng nói bậy dao động lòng người, giết chết không tha. Lâm trận bỏ chạy, giết!
Triệu Tự Doanh vốn là gia đinh, Triệu Tiến vẫn luôn tránh nói đến cái gì dính dấp tới "quân", "binh", bởi vì như thế sẽ phạm vào điều cấm kỵ. Nhưng ra ngoài thành, lại vào thời khác khẩn yếu, chẳng cần để tâm đến tiểu tiết như vậy nữa.
Sở dĩ đem quân pháp ra nói, cũng không phải lo lắng xúc phạm quân kỷ mà là giao quyền lực cho đội trưởng các đội tùy cơ giết người, bởi vì trong các đội rất có khả năng ẩn núp gian tế người khác phái đến. Nếu như đến lúc đó làm loạn, nhất định phải tức khắc trấn áp hết.
Triệu Tiến hô lớn.
- Mỗi người đều tự ổn định giữ nguyên tại chỗ.
Người cầm cung tiễn leo lên trên vọng lâu, mấy vị lão kỵ binh kia cũng mang theo cung tiễn lên đài đắp dựng tạm bợ. Đội tân binh, lão binh bên dưới người nào người nấy đều phụ trách một đoạn vách tường, còn có không ít người lui lại đằng sau ở trong doanh. Bởi vì diện tích căn nhà có hạn, phải có chỗ tránh né tới lui, bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể tùy cơ ứng biến là được rồi.
Triệu Tiến đứng ở trên vọng lâu không có xuống dưới, mặt trời đã ngã về tay, đại đội kỵ binh đột kích vừa hay đã từ phía đông bắc kéo tới, ánh mặt trời không đến mức ảnh hưởng tầm mắt.
Đại đội kỵ binh phi nhanh tới cách Hà Gia Trang khoảng chừng một dặm lập tức dừng lại. Lúc này trong Hà Gia Trang sớm đã giới nghiêm, không ngờ có mấy chục người từ các nơi chạy tới trước mặt đội binh mã này. Từ xa nhìn sang có thể nhìn thấy mấy chục người dùng tay chỉ chỉ trỏ trỏ về phía đại viện Hà gia.
Triệu Tiến nhổ một ngụm nước miếng, từ trên vọng lâu chui xuống, ngay lập tức cung thủ thay vào chỗ của hắn. Sau khi xuống dưới, Triệu Tiến lại leo lên mộc đài dựng tạm bợ, bên phía này diện tích không nhỏ dựng lên cũng coi như vững chắc, Trần Thăng và Đổng Băng Phong đều ở bên trên quan sát.
Trần Thăng rầu rĩ nói một câu.
- Thám tử tạp nhạp trong thôn trang thật đúng là không ít.
Trên mặt Triệu Tiến không ngờ mang theo vẻ tươi cười.
- Huynh ngược lại cảm thấy vận khí không tệ. Bọn họ muốn đánh chúng ta bất thình lình, cho nên kỵ mã mới xông tới trước, đại đội tăng binh Vân Sơn Tự hẳn còn ở đằng sau. Nếu như cùng nhau tới đây, hiện giờ chúng ta gặp phiền toái lớn rồi.
Đổng Băng Phong im lặng lắp mũi tên vào dây cung.
Triệu Tiến nhớ lại nhị thúc có giảng qua một số kinh nghiệm, còn có một số thứ mình nhớ lại được, rống to nó với thuộc hạ cả đại viện.
- Đều rụt đầu lại, sau khi tiếng chiêng vang lên mới đứng lên bắn tên. Tiếng chiêng vang lần hai đều phải rụt đầu lại. Ai rút đầu chậm, thì phải theo gia pháp xử trí.
Triệu Tiến vọt xuống phía dưới vừa đi vừa quát thét.
- Người trên vọng lâu quan sát cẩn thận, không tới chỗ cung tiễn có thể bắn trúng, tuyệt đối không cho phép gõ chiêng.
Những kinh nghiệm và lý luận kia, còn có tâm đắc của mình, đều không thể dùng hết tại đây, Triệu Tiến cần phải tùy cơ ứng biến, nhập gia tùy tục.
Cổng lớn phòng ốc trạch viện bên ngoài đại viện Hà gia đều đóng chặt, trên đường phố cũng không còn bóng người, các ngả đường dựng lên rào chắn, đào chiến hào, bằng với việc thêm một tầng trở ngại bên ngoài tường viện. Chỉ có điều khổ cực phòng bị mất một ngày, không thể có quá nhiều chỗ hiệu dụng. Người vượt qua chiến hào có chút khó khăn, ngựa nhảy vọt qua lại rất nhẹ nhàng. Hơn nữa chiến hào cũng không sâu, ngã xuống tối đã cũng chỉ là cảm thấy đau đớn mà thôi.
Chân chính tạo ra phiền phức phải nói đến rào chắn cự mã tam giác. Những giá gỗ nhỏ này rất dễ tạo ra, cho nên một người xách được rất nhiều, hiện tại bên ngoài tường viện nơi nơi đều có, đừng nói là kỵ binh phi nhanh, người đi cũng không qua được.
Triệu Tiến nhìn mấy lần yên tâm thêm một chút, lòng nghĩ mấy thứ này ít nhiều cũng sẽ gây rắc rối cho đối phương, tuy nhiên mới đi được hai bước lại đột nhiên mở miệng mắng chửi rất thô tục. Lưu Dũng đi theo đằng sau sửng sốt, nhưng Triệu Tiến không có giải thích. Bởi vì hắn vừa mới đột nhiên nghĩ tới, những rào chắn cự mã không ai để ý tới bên ngoài đó không chỉ ngăn chặn kỵ binh, cũng gây thêm phiền toái cho chính mình.
Tuy nhiên lúc này đã không còn kịp chạy ra chỉnh sửa lại, bỗng nghe thấy bên ngoài hò hét gầm vang, tiếng chân vang vọng, kẻ địch đã bắt đầu xông tới rồi.
Người ở trên vọng lâu la lớn hô to.
- Mã tặc xông tới cổng bắc rồi, bọn họ chạy không nhanh, giống như đang xếp thành từng đội.
- Phía trước có người lấy ra cung tiễn, có người cầm ra dây thừng. Hình như chia ra một đội đi vào trong thôn trang.
Người trên vọng lâu đó nói nhanh, thanh âm cũng không nhỏ, khó được chính là mồm mép và mô tả rất rõ ràng.
Đang trong lúc khẩn trương Triệu Tiến vẫn nhin cười không được, mở miệng nói.
- Ai da! Nhìn ngươi nói rõ ràng như vậy, nói trơn tru như vậy. Không đi giảng luận quả thật đáng tiếc nha.
Lưu Dũng bên cạnh trong đầu nhớ rất rõ người này nói.
- Nghiêm Thiên Lý, đống lửa tối qua tắt ngấm cũng chính là y nhìn thấy.
Tốc độ kỵ binh bên ngoài không nhanh, âm thanh vang vọng lại không át được tiếng quát to bên trong. Triệu Tiến nâng cao giọng hô với những người bên trên.
- Không cần gấp gáp gõ chiên, đợi kẻ địch vây quanh nhà mới gõ. Ngươi nghe thấy hay không, nghe được thì phất tay.