Bị Trần Thăng nhìn chằm chằm, trưởng cai Trì liền co người lại, lão cũng coi như đã từng nhìn thấy, biết bộ dạng của kẻ giết người chính là như thế này, trưởng cai Trì không dám chần chừ, lập tức đáp:
- Tiến thiếu gia kiến thức uyên bác, chuyện như vây ở đây cũng không có gì kì lạ. Mỗi tháng đều có, vậy nên nơi này người bình thường không dám đi vào đây, sát khí quá nặng.
Triệu Tiến hỏi.
- Mấy căn phòng đó thuận lợi để treo cổ không?
Bản thân trưởng cai Trì đã không xem mình là bề trên nữa, nhưng mấy lời này của Triệu Tiến vẫn làm lòng trưởng cai Trì không ngừng cười khổ, chỉ có thể chỉ vài căn phòng rồi nói:
- Mấy gian phòng này có xà nhà, treo dây lên rất dễ dàng.
Triệu Tiến gật đầu, quay đầu nhìn về phía phụ thân, phụ tử họ trước đa bàn bạc rõ ràng, có điều biểu hiện vừa rồi của Triệu Tiến lại làm ông kinh ngạc, dở khóc dở cười. Nhưng trong cục diện này, nói cái gì cũng không hợp lẽ, đành xua tay nói:
- Các người đem lồng đèn giơ ra phía trước một chút.
Bọn gia đinh giơ đèn về phía trước, chiếu sáng gian phòng giam, trong bóng đêm vẫn còn căm phẫn oán hận. Ánh sáng vừa chiếu đến, bọn chúng không dám đối mặt với sát khí tỏa ra từ người Triệu tiến nữa, không cúi đầu, thì lùi sâu vào góc phòng.
Triệu Chấn Đường đi lên phía trước quan sát, giơ tay chỉ. Trưởng cai Trì không cần ai phân phó, lập tức tiến lên mở cửa gian ngục. Bọn gia đinh tiến vào lôi kẻ bị chỉ ra ngoài, chẳng mấy chốc, sáu người bị kéo ra. Sáu người này đều là nam đinh, tuổi tác không giống nhau, nhìn trang phục cũng không phải là người sinh sống cùng một nghề. Có điều, Trần Vũ biết, sáu kẻ này là sáu tên Truyền đầu bị bắt của Văn Hương giáo.
Có một số việc sau khi làm xong mọi người đều có thể đoán được chân tướng. Nhưng đoán là đoán, còn làm thì phải kiềm chế một chút, Triệu Chấn Đường và Trần Vũ tự tay đi bắt người, tất nhiên tất nhiên là nhận ra mấy tên Truyền đầu này.
Sáu tên Truyền đầu này, Triệu Tiến cũng nhận ra. Lần đó càn quét thành Nam, hai kẻ kia đều bị đánh tả tơi bắt được, bốn kẻ còn lại đã gặp qua ở Bài Cốt Trương. Nhưng biểu hiện lúc đó của bọn chúng rất bình thường, nếu không phải dó Chu Học Trí khai báo, Triệu Tiến thật không ngờ được bọn chúng đều là tâm phúc của Hà Vĩ Viễn, thường lui tới Hà Gia Trang.
Hai gia đinh tóm lấy một tên, ghìm chặt, sáu kẻ kia sau khi bị lôi ra vẫn nhìm chằm chằm Triệu Tiến, hai kẻ vừa mở miệng chửi rủa, liền bị nhét giẻ vào mồm.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Những tên này dùng đai lưng kết thành dây, sợ tội mà treo cổ tự sát.
Triệu Tiến dứt lời, không ai là không hiểu, trưởng cai Trì run rẩy đi mở cửa mấy gian phòng có xà nhà. Sáu tên kia nghe Triệu Tiến nói mà kinh ngạc, lập tức liều mạng giãy dụa không ngừng. Nhưng bọn chúng vừa giãy dụa, liền bị bọn gia đinh tráng kiện đã qua huấn luyện ghìm lại, đầy thẳng vào phòng giam, bên kia đã sớm có người đem ghế đến.
Bọn phạm nhân khác trong nhà giam nhìn thấy cảnh tượng này, đều sợ tới phát run, có vài nữ nhân lập tức khóc lớn, quang cảnh phút chốc trở nên vô cùng thê thảm.
- Đại Thăng, đệ biết hay không, chính vì những tên này, mà tửu phường của chúng ta mới bị kẻ khác quấy nhiễu. Hà Vĩ Viễn mới có thể nắm rõ nhất cử nhất động của chúng ta, bọn chúng mới có thể mai phục chúng ta trên đường đi. Đại Lôi và các anh em khác mới chết thảm như vậy.
Triệu Tiến càng nói giọng càng cao.
- Các ngươi hại chết huyng đệ của ta, còn muốn chờ quan phủ xét xử rõ ràng minh bạch? Còn muốn đợi lên công đường vu oan giá họa? Còn muốn sống thêm vài ngày trong ngục? Nghĩ khá lắm.
Bọn gia đinh của Triệu Tiến được huấn luyện cực khổ, nhưng đều chưa từng giết người, lúc này có chút không dám ra tay. Sáu tên Truyền đầu lại liều mạng giãy giụa, nhất thời không thể treo sợi dây lên. Nhưng sau khi nghe được lời của Triệu Tiến, khí lực lập tức tăng lên, bọn gia đinh cùng ăn cùng ngủ, bao nhiều này như vậy, tình bằng hữu sâu đậm, lần này phút chốc chết mười mấy người, ai cũng đau thương phẫn nộ, muốn đi báo thù. Giờ nghe Triệu Tiến nói bọn người này chính là tòng phạm, chần chừ trong lòng lập tức tan thành mây khói, sức lực trên tay cũng tăng lên.
Không bao lâu, vài người đã bị treo cổ lên, thân thể giữa không trung co quắp cũng không còn nhúc nhích được nữa.
Trong phòng giam lặng ngắt nhừ tờ, bất kể là bọn người bị bắt từ Hà gia, hay là thân tín của Hà gia ở trong thành, nhìn sáu cái xác lay động giữa không trung, ai cũng vô cùng sợ hãi, không dám nhiều lời.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Khi thăng đường, người một nhà không thể ở cùng một chỗ, vợ chồng con cái đều phải tách ra. Lúc các ngươi nói chuyện ở trên công đường, phải nghĩ đến vợ con ở trong nhà lao, các ngươi đã phạm vào luật Đại Minh, các ngươi phải chịu bất kì trừng phạt nào. Tất nhiên là triều đình và quan phủ sẽ dựa theo luật pháp, nhưng các ngươi mà không thành thật, thì ta sẽ ra tay.
Người trong phòng câm như hến, nhìn thấy thủ đoạt như sấm sét kia, cho dù trong lòng có chút suy tính được ăn cả ngã về không, cũng liền tan thành mây khói.
;
Cử chỉ bọn họnhư vậy, Trần Vũ và trưởng cai Trì kinh ngạc nhìn sang, sau đó lại liếc nhìn nhau, đều hiểu được ý nghĩ của đối phương. Tên tiểu tử Triệu Tiến này làm việc thật cẩn thận, bắt nhiều người như vậy rất khó khống chế, nếu lúc xét xử nói năng lung tung, khẩu cung nằm trong kẻ có ý đồ, nhất định sẽ gặp phiền toái. Mặc dù mọi người đều quan biết quan lại ở Từ Châu, nhưng phía trên Từ Châu còn có các cấp nha môn, luôn lo âu ngộ nhỡ xảy ra việc ngoài ý muốn.
Nhưng lần này Triệu Tiến giết người lập uy, một mặt là báo thù, mặt khác là làm bọn phạm nhân khiếp sợ, để chúng không dám nói năng lung tung lộn xộn. Nói cách khác, chính là để bọn phạm nhân dù chịu bất kì tra tấn nào, đều nhận thấy đây là hành động của triều đình Đại Minh và quan phủ, bắt bọn chúng coi như là việc quan phủ làm, không thể oán hận đến bọn họ.
Tuổi còn nhỏ, không ngờ lại hiểu rõ thấu triệt đối với ân tình trên quan trường đến vậy, hơn nữa lại dũng mãnh thiện chiến, sức lực dồi dào, thật sự không ngờ đất Từ Châu lại có nhân tài như vậy.
Bọn họ đang cảm thán, Trần Thăng ở bên cạnh nói:
- Trì thúc, sáu cái xác này sáng mai khám nghiệm xong thì đem ra ngoài đi, bọn chúng vẫn còn có chỗ duùng tới.
Người chết thì còn dùng được gì, trong lòng trưởng cai Trì buồn bực, nhưng trên mặt vẫn cười vâng dạ, lòng nghĩ cha các ngươi đối với ta còn phải khách sáo, các ngươi lại dám ra lệnh cho ta.
Làm xong mọi việc, cũng không phải tiếp tục ở lại nhà lao này, sau khi Triệu Tiến cảm tạ trưởng cai Trì, liền đi ra bên ngoài, vừa đi được vài bước, lại nghe thấy trong góc phòng giam có kẻ hô lớn:
- Quan gia, quan gia, tiểu nhân có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, tiểu nhân có chuyện quan trọng muốn bẩm báo.
Giọng nói run rẩy, hiển nhiên đã bị dọa sợ vỡ mật, có điều giọng nói này Triệu Tiến nghe rất quen tai, cũng chính là tên nhân chứng Chu Học Trí đã sắp xếp ổn thoả từ trước, hắn lại muốn đến gây náo nhiệt gì đây.
- Tiểu nhân thật có chuyện quan trọng bẩm báo.
Chu Học Trí bất chất tất cả gào to. Vừa nghe thấy “Thật có”, Triệu Tiến quay người nói với trưởng cai Trì:
- Làm phiền Trì thúc đem hắn lên đây, ta có việc cần hỏi.
Trưởng cai Trì cười đáp ứng, hai tên gia đinh tiến đến, không ngờ tới hành động này lây lan ra khắp nhà lao, phút chốc, ngươi cũng hét, ta cũng hét, ai cũng có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, cả nhà lao náo nhiệt khác thường.
Bọn gia đinh lôi vào phòng giam Chu Học Trí ra ngoài, Triệu Tiến và Trần Thăng cùng đi ra, Trần Vũ và Triệu Chấn Đường cố ý đi chậm lại, Trấn Vũ thấp giọng hỏi:
- Những điều này đều là do ngươi dạy sao?
Triệu Chấn Đường sửng sốt, sau đó cười khổ gật đầu, thân là phụ thân, cũng không thể nói không biết tâm tư con mình là từ đâu mà ra.
Việc trong nhà lao coi như xong xuôi, trưởng cai Trì vẫn ân cần như trước, không vì cái khác, thì cũng vì năm trăm lượng bạc óng ánh kia, tự mình đi tới một gian phòng khác, để bọn Triệu tiến ở lại căn phòng rộng rãi hơn.
- Tiến gia, không phải tiểu nhân cố ý giấu diếm, là tiểu nhân đột nhiên nghĩ tới một vài chuyện, mới vội vàng bẩm báo Tiến gia.
Phòng để bọn cai ngục sử dụng so với buồng giam ấm áp hơn, Chu Học Trí mặc áo bông, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệnh như cũ, quỳ ở đó toàn thân run rẩy không ngừng.
Triệu Tiến làm như không nghe thấy câu nói giấu đầu hở đuôi của hắn, trầm giọng hỏi:
- Có gì nói đó, ta vẫn giữ lời đáp ứng ngươi như trước, nếu từ lời khai của kẻ khác nhận ra ngươi có bất kì điều gì giấu diếm thì chết.
- Thật ra người Chu gia đối phó Mộc tiên sinh, không chỉ do Hà Vĩ Viễn xúi giục, phía sau còn có hòa thượng Như Nan ở Vân Sơn Tự, lão vẫn luôn muốn bắt cóc tiểu thư Mộc gia.
Chu Học Trí ấp úng nói, Triệu Tiên chỉ nghe câu nói không đầu không đuôi ấy, nhưng lại có thể hiểu được nó có ý gì.
Triệu Tiến im lặng, ngồi ngay ngắn, Trần Thăng ở bên cạnh cũng lộ ra nụ cười lạnh, quay đầu nói:
- Chuyện gì cũng không tránh khỏi liên quan đến con lừa trọc đó.
- Ban đầu huynh muốn diệt tận gốc thể lực của Vân Sơn Tự ở trong thành, chỉ lo trong giang hồ, lại không để ý đến mấy sản nhiệp quang minh chính đại này, bây giờ mới thấy bản thân thật ngu ngốc.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
Hai người bọn họ đều nhớ tới chuyện một năm trước, hòa thượng Như Nan nhìn thấy Mộc Thục Lan, sau đó phái người theo dõi. Sau khi Mộc tiên sinh qua đời, lập tức có kẻ tới nhà lừa người đem đi. Sau đó nữa bọn Triệu Tiến đi cứu người lại gặp mấy tên hòa thượng. Lúc đó chỉ chỉ dám suy đoán, không nghĩ tới xác thật có can hệ tới.
Nói đến đây, cả người Chu Học Trí như nhẹ nhàng thở ra một hơi, tiếp tục nói:
- Năm đó Như Nan và Như Ninh của Vân Sơn Tự đã bắt một tiểu cô nương nhà thương gia đưa đến cho phương trượng. Đại hòa thường đó vô cùng thích điều này. Vì vậy Như Nan được cất nhắc, nhìn thấy tiểu thư Mộc gia thì tâm tư lại nổi lên, muốn tặng cho vị phương trượng kia. Nếu không phải là lão, lão gia nhà tôi chưa chắc đã làm được Hội chủ. Người dính dấp tới Vân Sơn Tự ở Từ Châu rất nhiều, chỗ nào cũng có dây mơ rễ má.
- Tiểu nhân sở dĩ không dám nói, là vì Vân Sơn Tự và quan phủ tới lui rất chặt chẽ, nói sai một câu, chỉ sợ đến cả pháp trường cũng không tới được, mà ngay lập tức bị diệt khẩu.
Mấy lời cuối cùng của Triệu Học Trí coi như là giải thích rõ ràng.
Y sợ liên quan đến Vân Sơn Tự sẽ bị giết người diệt khẩu, nhưng đêm nay nhìn thấy bọn Triệu Tiến giết người, Chu Học Trí đã sợ đến vỡ mật rồi, chỉ sợ có chuyện không nói mà bị bọn Triệu Tiến nắm được, dứt khoát khai hết từ đầu đến cuối.
- Vân Sơn Tự.
Tiệu Tiến chỉ thì thầm nhắc lại ba chữ này.
Từ khi hắn bắt đầu hành sự, cái gì cũng có liên quan đến Vân Sơn Tự, phân bố thế lực của Vân Sơn Tự, vẫn là một mối đe dọa lớn, khắp đất Từ Châu đều có bóng dáng bọn chúng.
Triệu Tiến và Trần Hoảng liếc nhìn nhau, Trần Hoảng nói:
- Ai cũng nói Vân Sơn tự có chỗ dựa vững chắc, ngươi biết là kẻ nào không?