Người hơi có đầu óc một chút đều có thể nhìn ra, đây chính là cái gọi là tinh nhuệ, đã vượt qua khỏi trình độ của giang hồ, đã có chút sát khí uy nghiêm của quân đội binh mã. Với nhân mã như thế này, bất luận thế lực nào ở Từ Châu cũng không chống đỡ nổi. Cũng có người muốn đào sâu hơn, đem thủ hạ của Tham tướng Từ Châu ra so sánh, dường như không kém xa lắm.
Người đến đều có nhận thức gần giống như vậy, có thể suy nghĩ như thế này, khi đi ở trong, sẽ cảm thấy được áp lực to lớn, sát khí lành lạnh lượn lờ bên cạnh.
Mọi người mặc áo bông khoác áo bào bằng da, nhưng đi trên hành lang trường mâu này, cũng phát lạnh cả người, rồi lại còn toát mồ hôi lạnh. Có người vẫn chưa tiến vào linh đường, thì hai chân đã mềm nhũn, bước chân lảo đảo. Người có thể gắng gượng đi vào bên trong, đều là hảo hán có dũng khí, nhưng những hảo hán này, chân cũng đang run rẩy.
Chính là vì như thế, khi đến trước linh án, rất nhiều người đã quỳ xuống dập đầu, muốn chân không mềm nhũn cũng không thể.
Trước khi quỳ xuống, bọn họ đều nhìn thấy đám người Triệu Tiến đứng bên cạnh linh án. Trên người Triệu Tiến mặc một bộ đồ tang, mặt không biểu cảm đứng ở đó, phụ thân của Tôn Đại Lôi chỉ ngồi ở đằng kia khóc.
Dập đầu, cũng không biết là bái tế cho Tôn Đại Lôi kia, hay là thần phục đám người Triệu Tiến.
Nhân vật giang hồ, rất nhiều điều cũng không cần nói quá rõ ràng. Ngoài cửa nhìn thấy thực lực, bên trong thì dập đầu, sau này làm như thế nào, mọi người cũng đều hiểu rõ trong lòng. Rất nhiều người tự cho rằng mình không tồi, trước khi đến còn nghĩ lần này đến là nể mặt Triệu Tiến, tương lai thế nào, còn phải bàn lại, nhưng sau khi chứng kiến, lòng dạ gì cũng mất hết, chỉ chờ Triệu Tiến lên tiếng, mọi người làm theo là được.
Nối đuôi nhau mà đến, nối đuôi nhau mà đi, nhìn những nhân vật bình thường ngạo mạn ngông cuồng dập đầu bái tế, sau khi đứng dậy còn phải cung kính chào mình, trong lòng Triệu Tiến lại không có chút gì vui vẻ. Bởi vì những ngưu quỷ xà thần này trong mắt hắn, thật sự không đáng nhắc đến. Hắn chỉ là đang suy nghĩ, nếu Tôn Đại Lôi nhìn thấy nhất định sẽ vô cùng đắc ý, nhất định sẽ nghĩ có thể vơ vét được lợi lộc gì nữa, chỉ là giờ người đã mất rồi.
Tất cả đều tiến hành có trật tự. Đây vừa là lễ tế của Tôn Đại Lôi, vừa là nghi thức của Triệu Tiến. Người trong linh đường không nhiều, nhưng ngoài linh đường lại có không ít người đang bận bịu. Ngoại trừ gia đinh tay cầm trường mâu đứng gác, không ít tay chân của Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý cũng đang bận rộn, nhiệm vụ của bọn họ chính là ghi nhớ tên họ người đến. Đương nhiên, mục đích không phải là vì xem ai đã đến, mà là muốn biết ai không đến đây.
Gia đinh Lý Ngũ vội vàng chạy từ bên ngoài vào, hạ thấp giọng nói bên tai của Triệu Tiến.
- Lão gia, Như Huệ hòa thượng của Vân Sơn tự đến, còn dẫn theo mười tám hòa thượng.
Triệu Tiến nhướng mày. Người của Vân Sơn tự gióng trống khua chiêng vào thành, còn dám đến đây, lá gan quả thật không nhỏ. Lý Ngũ ở bên cạnh lại tiếp tục nói:
- Đều là lão hòa thượng bốn năm mươi tuổi. Như Huệ hòa thượng kia nói, muốn tụng cho Tôn đại gia một bài kinh, siêu độ cho Tôn đại gia vãng sinh cực lạc.
Người sau khi chết phải thỉnh hòa thượng đạo sỹ làm pháp sự niệm kinh, nhưng việc tang lễ của Tôn Đại Lôi, mọi người đều không suy xét đến chuyện này, nguyên nhân chính là giữa đám Triệu Tiến và Vân Sơn tự không đội trời chung. Một chuyện khác nữa là trên đất Từ Châu, thậm chí ngay cả phủ Phượng Dương và phủ Hoài An, ngoại trừ Vân Sơn tự ra, cũng không có người xuất gia nào sinh sống.
Vợ chồng Tôn Giáp thương tâm đến tột cùng, cũng không quan tâm nhiều chi tiết như vậy, nên cũng hàm hồ mà xử lý như vậy.
Nghe thấy chuyện như vậy, Triệu Tiến ngẫm nghĩ một hồi, liền đi đến bên cạnh Tôn Giáp khẽ hỏi vài câu. Trong lời nói của Tôn Giáp tuy rằng biểu lộ ý rằng để Triệu Tiến làm chủ, nhưng vẻ mặt lại không giấu giếm được.
Triệu Tiến đưa ra quyết định.
- Để Như Huệ dẫn người vào, bảo Lỗ Đại quan sát bọn chúng.
Không lâu sau, Như Huệ hòa thượng dẫn mười tám tăng nhân đi theo phía sau, mỗi người đều mặc áo cà sa, tay cầm pháp khí, tư thế trông đường hoàng, chậm rãi đi vào.
Sau khi những hòa thượng này tiến vào linh đường, Như Huệ hòa thượng dẫn đầu, trước tiên cùng niệm Phật hiệu, sau đó gửi lời hỏi thăm đến Tôn Giáp, rồi mới dựa theo quy củ bắt đầu niệm kinh siêu độ.
Không thể không nói, nghi thức tôn giáo quả thật có tác dụng an ủi lòng người. Tiếng đọc kinh cùng vang lên, không khí trong phòng lại khác đi. Vợ chồng vốn dĩ đã bình tĩnh lại bật khóc. Không chỉ có vợ chồng Tôn Giáp, đám người Triệu Tiến cũng cảm thấy không kiềm chế nổi, nước mắt chảy xuống không ngừng, nhưng điều khác trước là, tiếng khóc và sự bi thương lúc này là một sự giải thoát và phát tiết.
Bằng hữu thân thích của Tôn gia ở Từ Châu đã đến, đủ các nhân vật mà Triệu Tiến thông tri đều đã đến. Đến buổi chiều khi mặt trời lặn sau núi, cơ bản không còn khách nữa, chỉ còn lại một vài thân thích của Tôn gia ở lại đây bồi tiếp. Đoàn người của Như Huệ hòa thượng thì lại chuyên tâm, liên tục đọc kinh không ngừng.
Tôn Giáp khàn giọng nói
- Mấy huynh đệ các ngươi đã giúp báo thù rồi, cũng đã làm hết tâm ý của mình, hôm nay việc này làm vẻ vang như thế này Đại Lôi cũng sẽ vui mừng, có việc gì thì cứ đi đi, hai người già chúng ta ngày mai sẽ mang Đại Lôi về nhà.
Đặt linh vị bái tế có rất nhiều quy củ, nhưng vợ chồng Tôn Giáp lại không ngờ chỉ nán lại Từ Châu một ngày.
Triệu Tiến và những người bạn cũng không nói gì, trước khi đi đều thắp một nén nhang cho Tôn Đại Lôi, khẽ thì thầm mấy câu, đám thủ hạ cũng bắt đầu dọn dẹp chuẩn bị quay về. Đúng lúc này, có tiếng hô xướng lễ ở bên ngoài:
- Lý Thanh Lý đại nhân đến.
Vợ chồng Tôn Giáp ngây người một hồi, liền vội vàng đứng dậy đi nghênh đón. Người tên Lý Thanh này Triệu Tiến cũng biết, chính là Thư biện của hình phòng, Thư biện là tiểu lại, trong những trường hợp chính thức thì không có tư cách để người khác gọi là “Đại nhân”, nhưng quyền thế ở trong thành Từ Châu của Thư biện hình phòng có thể đứng vào hai mươi người đầu, trong lúc này chỉ có đám người Triệu Tiến, quả đúng là đại nhân vật thật sự.
Lý Thư biện đến Tôn gia, đây chính là thể diện to lớn nhất. Hai vợ chồng Tôn gia cho dù về sau có cắm rễ ở trấn Ngung Đầu nơi Bi Châu, nhưng cũng không thể chậm trễ.
Hai vợ chồng vừa mới đi đến cửa phòng, Lý Thư biện mặc một chiếc áo bào màu xanh đã đi vào, khách khí chào hỏi, đi đến trước linh vị tiếp nhận một nén hương, thở dài nói:
- Tráng niên mất sớm.
Sau đó ý xá một cái, cắm nén hương vào trong lư hương.
Đoạn Lý Thư biện an ủi hai câu với vợ chồng Tôn Giáp, sau đó chuyển sang Triệu Tiến, nhưng trước đó Triệu Tiến lại chú ý đến việc Lý thư biện và Như Huệ hòa thượng gật đầu với nhau.
Mọi người cũng đều hiểu rõ, Lý thư biện này đến là đến tìm Triệu Tiến, bái tế chỉ là nhân tiện mà thôi, nhưng điều này cũng coi như nể mặt, mọi người cũng ngầm hiểu trong lòng.
Ra khỏi linh đường, Lý Thư biện thở dài nói:
- Ta đã từng gặp Tôn Đại Lôi mấy lần, là một tên hài tử ngoan, thật sự là đáng tiếc.
Khách khí một hồi, Lý thư biện nói thẳng vào vấn đề chính:
- Tiểu Tiến, Như Huệ kia muốn gặp mặt cháu một lần, nhờ ta nói một tiếng với cháu, muốn hỏi ý cháu thử.
Hai người có quan hệ trưởng bối và vãn bối, nhưng Lý Thư biện không dám lên mặt, xưng hô thì xưng hô, nhưng lại đối dãi khách khí bình đẳng.
Triệu Tiến trả lời gãy gọn lưu loát.
- Lý thúc, bên Vân Sơn Tự còn có chuyện gì cần gặp chứ, sau lưng tất cả mọi chuyện đều không thiếu bọn họ. Đã gặp mấy lần, gài bẫy mấy lần, mọi người cứ chờ nhìn thấy chân tướng đi.
Lý thư biện sửng sốt, theo bản năng thầm nghĩ tuổi ngươi không lớn lắm, mà khẩu khí không nhỏ. Thế lực như Vân Sơn tự thế kia mà ngươi cũng có thể nhìn thấy chân tướng sau. Nhưng lập tức y liền nghĩ thông suốt, trước mắt Triệu Tiến quả thật có thể làm được.
Lý thư biện chầm chậm nói.
- Tiểu Tiến, dù sao cháu vẫn còn trẻ, rất nhiều chuyện cũng chưa biết. Như Huệ là Như Huệ, Lý Thuận là Lý Thuận, bọn họ không phải là người chung đường, chung việc.
Triệu Tiến lắc đầu, giọng điệu không thay đổi, nói:
- Tiểu điệt cũng biết Vân Sơn tự chia làm mấy phái, nhưng đã đàm phán với nhau nhiều lần như thế rồi, bọn họ vẫn xuống tay không ngừng, đàm phán còn có tác dụng gì. Mặc kệ bọn họ có mấy phái, đến lúc đó tiểu điệt một ngoạm ăn hết là được.
Lời nói mang sát khí dày đặc. Lý Thư biện nghe xong nhảy dựng trong lòng, trầm mặc một hồi, trên mặt lại nở nụ cười. Lấy sự từng trải của Triệu Tiến, đương nhiên có thể nhìn ra trong nụ cười của Lý thư biện còn có mấy phần cảm thán. Lúc Lý thư biện lại mở miệng nói, đã mang theo chút chân thành sâu sắc, y chầm chậm nói:
- Tiểu Tiến cháu định làm lớn như thế, càng phải đàm phán với Như Huệ. Cho dù cháu không tin Như Huệ, cũng phải tin Lý thúc của cháu, lúc nhỏ ta và Như Huệ còn cùng nhau chơi đùa đấy.
Nói đến đây, giọng nói của Lý Thanh có hơi trầm xuống, dường như nhớ đến chuyện cũ năm xưa. Triệu Tiến lại nghe ra một ý tứ khác từ trong lời nói của Lý Thư biện, hắn trầm ngâm một hồi, liền ôm quyền nói:
- Vậy thì xin Lý thúc nhọc lòng rồi, tiểu điệt sẽ gặp Như Huệ ở tửu phường.
Đây đã là nể mặt rồi. Lý Thư biện cười cười gật gật đầu, đi lên phía trước, lưỡng lự một hồi, nói một câu trông như tùy ý:
- Mấy năm nay trong lòng Như Huệ cũng khổ tâm lắm.
Điều hơi khác so với bình thường là sau khi rời khỏi Tôn gia, Vương Triệu Tĩnh liền cáo từ về nhà, nói là muốn đọc sách để nắm chắc trong kỳ thi. Mọi người cũng không nói gì. Triệu Tiến cũng bảo Đổng Băng Phong trở về. Đổng gia bị chuyện phục kích trên quan đạo hoảng sợ đến mất hồn mất vía, hiện tại chỉ cần Đổng Băng Phong không có ở nhà, cả nhà liền lo lắng vô cùng.
Những người khác thì không cần phải nói. Thái độ của Trần gia cũng rất thú vị, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Về phần ba người Cát Hương, Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng, lại càng ngoan cố.
Tửu phường thủ bị sâm nghiêm, gian phòng tiếp đãi khách vẫn ấm áp như mùa xuân. Như Huệ hoà thượng đến một mình, không có ai khác đi theo.
Như Huệ cười nói.
- Mười tám vị sư huynh kia phải đọc kinh siêu độ một đêm, sẽ không đến đây.
Triệu Tiến gật gật đầu. Mười tám tăng nhân niệm kinh siêu độ, điều này rất đáng chú ý, gọi là Thập Bát La Hán, là lễ tiết cực kỳ trang trọng. Bởi vì thế lực mạnh mẽ của Vân Sơn Tự, ở trên đất Từ Châu, muốn tiêu tiền cũng không làm được chuyện này. Tôn gia có thể được như thế này, cũng đã mười phần phân lượng rồi. Đương nhiên, chuyện như thế này Tôn gia thà rằng không cần. Nhưng thái độ của Vân Sơn Tự, nói chính xác hơn là thái độ của Như Huệ hòa thượng, cũng đủ lắm rồi.
- Triệu công tử, trên danh sách này là người ở trong thành có thể dùng được của Vân Sơn Tự. Phương diện này bần tăng có thể biết được chút này, nếu là các vị cao tăng có thủ hạ riêng, thì không tài nào biết được. Mấy chỗ ở hạ viện tự mình có cục diện riêng, bần tăng cũng không hỏi thăm được tin tức gì.
Như Huệ hòa thượng cũng không khách sáo, lấy danh sách ra, đi thẳng vào vấn đề.
Điều này khiến Triệu Tiến rất là bất ngờ. Từ khi hắn quật khởi ở Từ Châu, đã làm không ít chuyện đụng chạm đến Vân Sơn Tự. Vân Sơn Hành, Vân Sơn Lâu mỗi tháng đều dâng hai thành, tất cả sản nghiệp của Vân Sơn Tự ở trong thành đều chiếu theo cách này mà xử lý. Chuyện này Vân Sơn Tự đều đáp ứng, nhưng đều lề mề không làm theo. Vốn dĩ hắn muốn truy cứu, nhưng sau đó hai bên lại làm ăn trao đổi cao lương thành rượu trắng, có vài việc cũng không cần để ý kỹ quá, mãi đến lần giết người này mới vạch mặt nhau.