Một người đàn ông ngoác miệng ra nói.
- Chỗ này là của Vân Sơn Tự, báo cho biết trước, đừng có lầm lẫn.
Triệu Tiến cũng thấy sửng sốt, nghĩ thầm Truyền đầu của Văn Hương Giáo không ngờ có thể truyền giáo ở địa bàn của Vân Sơn Tự. Điều này thật là có chút ý tứ “Vạn pháp quy tông”
- Địa bàn của Vân Sơn Tự? Triệu Tiến ta đã bằng lòng rồi sao?
Triệu Tiến lạnh lùng cười tự xưng tên của mình ra.
Gã đàn ông kia đầu tiên là giận dữ, vừa định nói, nhưng lại chợt nhậ ra, trên mặt cố nặn ra nét tươi cười, khom lưng cúi đầu nói:
- Hóa ra là Triệu Tiến, tiểu tăng mới là lần đầu tiên gặp ngài, không biết đến đây có việc gì?
Nghe đến lời này, Triệu Tiến nói chung hiểu được mười mấy người này vì sao quấn vải quanh đầu. Bởi vì những người này đều là hòa thượng đầu trọc, người đứng đầu cười nịnh bợ. Mười mấy người còn lại cũng đã biết là Triệu Tiến đến, người nào người nấy cúi đầu khom lưng lấy lòng.
Cát Hương ở bên cạnh thì thầm nói.
- Mấy kẻ này còn không bằng dân buôn muối của Tề gia thôn, bên đó dù sao cùng còn có chút khí phách.
Hán tử cầm đầu đưa đao cho người đằng sau, xoa xoa tay bước lên trước nói:
- Tiến gia có gì chỉ bảo thì cứ nói, tiểu nhân nhất định nghe theo.
Điều này chả khác gì chẳng còn tý khí phách nào, Triệu Tiến trong lòng coi thường, mở miệng nói luôn:
- Những cái gò đống kia là để làm gì, Vân Sơn Tự mua nơi này để làm gì?
- Tiến gía ngài không biết sao?
Người đàn ông trợn tròn mặt kinh ngạc hỏi lại, liền kịp nhận ra mình thất thố, gượng cười nói:
- Ở đây tích trữ toàn là cao lương, đều là mang sang đổi lấy rượu của Tiến gia.
Nghe được câu trả lời này, Triệu Tiến không kìm nổi hắng giọng mấy tiếng. Câu trả lời này làm hắn xấu hổ, không nghĩ là bên này không ngờ lại có liên quan đến việc làm ăn của mình, bản thân lại không biết. Lưu Dũng cũng đã ghé tai mình nói qua nhiều lần:
- Ở thành ngoài chúng ta đều mù tịt, chẳng qua cũng chưa để tâm đến bên này, bằng không thì cũng sẽ sớm biết thôi.
Vân Sơn Tự dùng cao lương để đổi lấy rượu của tửu phường Phiêu Hương, tỉ lệ rất chênh lệch, phải cần một lượng lớn cao lương. Những thứ lương thực này thường không phải dễ dàng vận chuyển thẳng từ nơi sản xuất vào trong thành, cứ đơn giản là chất đống ở nơi giao thông thuận tiện như Mao Thôn Tập này. Trước tiên là gửi cao lương tích trữ lại sau đó vận chuyển vào trong thành.
Tăng binh đặt ở Mao Thôn Tập cũng đều biết nhất cử nhất động của Triệu Tiến ở trong thành. Nhưng nhân vật cỡ Lý Thuận cách bọn họ quá xa, bọn họ bản lĩnh quá nhỏ, trước giờ không lọt vào mắt của Triệu Tiến. Bọn họ cũng biết chênh lệch này, cho nên phải đối đãi hết mực cung kính.
- Hai vợ chồng Trịnh Toàn ở thôn này sao?
Triệu Tiến chẳng buồn nói nhiều, hỏi thẳng luôn.
- Trịnh Toàn.
Hán tử lo sợ hoảng hốt kia giật mình, cười cười lấy lòng Triệu Tiến, quay đầu lại hô to:
- Có biết ai là Trịnh Toàn không?
Mười mấy người kia cũng ngơ ngác nhìn nhau, một người dò hỏi đáp lời:
- Có phải là hai vợ chồng thắp hương?
Hán tử này vỗ trán một cái, gượng cười nói:
- Tiểu nhân ngốc quá, quên mất là trong thôn còn có những người này. Tiến gia hỏi Trịnh Toàn làm gỉ?
Triệu Tiến cũng cảm thấy chẳng hay ho gì lắm, Văn Hương Giáo mà muốn truyền giáo ở Mao Thôn Tập, Vân Sơn Tự chắc chắn sẽ không cho phép. Bởi vì nếu có Truyền đầu truyền giáo thắp hương, đám tín đồ sẽ có người cầm đầu. Vân Sơn Tự kiểm soát bên này sẽ không thuận tiện. Nhưng xem ý tứ trước mắt này, hầu như căn bản cũng không để tâm tới.
- Gọi vợ chồng y lại đây.
Triệu Tiến cũng chẳng muốn vào trong thôn, dứt khoát ở bên ngoài chỉnh đốn nghỉ ngơi. Hơn nữa từng đống chất lù lù như ngọn núi nhỏ kia, rất dễ có người ẩn náu mai phục, cũng không thích hợp đội ngũ ra vào, tốt nhất là cứ ở bên ngoài thoáng rộng một chút an toàn hơn.
Người đàn ông kia cuống quýt vâng dạ, quay đầu lại hô:
- Mau đi đem vợ chồng Trịnh Toàn đến đây.
Có người ngây ngô trả lời:
- Sư huynh, bọn chúng còn đang bận làm.
- Phí lời làm gì, đi mau.
Hán tử này lập tức quát lên, người kia cũng cảm thấy mình nhỡ mồm, vội vàng chạy vào trong thôn.
Nghe đến đây, Triệu Tiến và bọn huynh đệ trao đổi bằng ánh mắt, đều cảm thấy sự tình chẳng hay ho gì lắm, e là không như suy nghĩ trước đó. Truyền đầu làm việc chẳng có gì lạ. Nhưng ý của đám tăng nhân của Vân Sơn tự này rõ ràng là có ý nói đến tôi tớ người làm.
Đám gia đinh vây quanh năm chiếc xe ngựa, có người canh giữ, có người nghỉ ngơi. Khí thế chỉnh tề kiểu này thật ra làm cho mười mấy tên hòa thượng của Vân Sơn Tự hoảng sợ, bụng nghĩ vị thiếu gia Triệu Tiến này quả là danh như lời đồn không phải thổi phồng.
Đợi chẳng bao lâu, kẻ đi gọi người quay lại, đằng sau còn có hai người đi theo, nghĩ đến chính là vợ chồng Trịnh Toàn, Truyền Đầu của Văn Hương Giáo.
Từ quần áo mặc trên người có thể nhìn ra rất nhiều thứ, đôi vợ chồng Trịnh Toàn rét run lẩy bẩy trong gió lạnh, quần áo trên người có thể dùng một từ là “rách nát” để hình dung. Bộ dạng này chẳng khác biệt gì lắm so với các hộ nghèo ở trong thành Từ Châu, chẳng khác xa là mấy so với ăn xin ở trên đường.
Đợi cho đến khi nhìn rõ ràng ở trước mặt, Triệu Tiến và đám huynh đệ đều sững cả người. Đôi vợ chồng Trịnh Toàn này bọn họ nhận ra.
Vợ chồng Trịnh Toàn sợ hãi rụt rè đi tới trước mặt, còn chưa đợi nói gì đã chực quỳ xuống, vừa nhìn thấy bọn Triệu Tiến liền sững cả người.
- Tiến thiếu gia.
Người vợ Trịnh Toàn đầu tiên hét lên, rồi quỳ phục xuống đất khóc rống lên. Trịnh Toàn ở bên cạnh kia cũng quỳ thụp xuống đất, nước mắt không kìm được chảy tuôn ra.
Vốn là nhìn thấy đôi vợ chồng này ngẩn người ra, đám hòa thượng ở Vân Sơn Tự cũng muốn giáo huấn trách móc vài câu, nhưng nhìn thấy tình cảnh này cũng chẳng dám mở mồm.
- Các ngươi làm sao lại đến đây?
Triệu Tiến cau mày lại hỏi. Đôi vợ chồng này hắn thật sự nhận ra, hơn nữa lại rất là quen. Bởi vì đôi vợ chồng này chính là hai người đã đi ra nơi hàng và đến nhà để đưa đón Tiểu Lan. Không phải có quen biết này, thì cũng chẳng xưng hô hắn là “Tiến thiếu gia”.
Chủ nhà đối đãi tử tế, kẻ hầu hạ bên mình đương nhiên cũng chẳng thua thiệt. Đôi vợ chồng Trịnh Toàn này mấy năm đó cũng bộ dạng ngày càng phú quý, rất giống quản gia cho nhà giàu. Song sau khi Mộc Tiên sinh chết đột ngột, đôi vợ chồng Trịnh Toàn này liền mất tăm mất tích. Mộc Thục Lan lúc ở nhà Triệu gia cũng chẳng nhớ đến chuyện này, đợi đến khi Mộc Thục Lan bị đưa đi, Triệu Tiến càng để tâm đến chuyện này.
Cho dù mấy năm đó gặp nhau không ít lần, hàng ngày đều ân cần thăm hỏi. Nhưng Triệu Tiến thật sự không biết tên của bọn họ. Cho nên biết được vợ chồng Trịnh Toàn không đến, cũng không biết là bọn họ.
Vợ chồng Trịnh Toàn quỳ ở đó chỉ có khóc. Bộ dạng giàu có mấy năm đó có được hoàn toàn bay đâu mất, hai người cũng gầy hơn rất nhiều, đen hơn rất nhiều, trên mặt còn có nếp nhăn nhằng nhịt, cái áo bông mặc trên người cũng rách tươm, căn bản chẳng thể ngăn được cái lạnh. Đôi giày của Trịnh Toàn lại còn thò ra cả đầu ngón chân, lạnh tím tái, xem chừng bị rét quá hỏng mất rồi.
Ăn xin ở trong thành Từ Châu cũng là cái bộ dạng này. Một năm không gặp, cũng không biết bọn họ phải chịu biết bao khổ cực.
- Các ngươi không cùng đi theo Tiểu Lan sao?
Triệu Tiến mở miệng hỏi, người vợ của Trịnh Toàn nghe thấy câu này, lấy tay quệt mắt nói:
- Lão gia vừa mất, hai vợ chồng tiểu nhân liền bị người ta nhốt lại...
Hội chủ của Văn Hương giáo Từ Châu chết đột tử. Đôi vợ chồng Trịnh Toàn là người thân tín bên cạnh lập tức bị nhốt lại, nói là nhiều nghi ngờ. Nhị ca của Mộc tiên sinh dẫn người đến thanh toán, sau khi hỏi rõ đầu đuôi ngọn ngành liền thả đôi vợ chồng Trịnh Toàn ra, sau đó tra ra kẻ giết người, cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ, sau khi đi rồi, vợ chồng Trịnh Toàn cũng càng không có người quan tâm. Bọn họ chẳng biết Hội chủ mới là ai, nhưng bọn họ cũng chẳng được để mắt tới một lần, phải đi đến nơi có cường hào nắm quyền làm Truyền đầu.
Cường hào địa phương cũng muốn nắm chặt người ở trong tay mình, đương nhiên là không cho phép Văn Hương giáo truyền giáo. Đôi vợ chồng này phải chịu không biết bao nhiêu khổ cực. Đợi đến lúc bị đẩy đến Mao Thôn Tập này, càng phải chịu thêm nhiều đày đọa. Trong mắt hòa thượng Vân Sơn Tự cũng không có để ý đến Truyền đầu gì. Chẳng những không thể truyền giáo, ngược lại bắt phải làm công, giống như là kẻ làm thuê chịu đủ mọi khổ cực. Vợ chồng Trịnh Toàn mấy lần muốn chạy trốn, đều bị bắt trở lại, cũng chỉ có thể chấp nhận số mạng.
Trịnh Toàn khóc lóc kể lể nói.
- Con cái của tiểu nhân đều bị Hội chủ mới đưa đi. Tiểu nhân không dám không nghe.
Triệu Tiến lắc lắc đầu, mở miệng hỏi hòa thượng bên cạnh:
- Các ngươi dám ra tay với Truyền đầu của Văn Hương giáo sao?
Vân Sơn Tự tài hùng thế mạnh. Nhưng Văn Hương Giáo cũng không phải là nhỏ yếu. Vân Sơn Tự coi như là khiến cho người ta phải kiêng kị cũng không dám lộ liễu đày đọa hại người như vậy.
Gã hòa thượng đứng bên cạnh Triệu Tiến mặt mũi trắng bệch ra. Gã cũng chẳng thể nghĩ ra đôi vợ chồng Trịnh gia này không ngờ lại quen với Triệu Tiến, xem ra bộ dạng cũng có thân tình khá tốt, nghe hỏi đến câu này, vội vàng nhăn nhó mặt mũi trả lời:
- Tiểu nhân cũng mới đến đây, không biết rõ việc này lắm, hay là để tiểu nhân đi mời sư thúc quản sự bên này đến.
Bên này đi mời, Triệu Tiến lắc đầu, cho người từ trong đám lính lấy ra hai bộ quần áo, trước tiên đưa cho vợ chồng Trịnh gia mặc vào, nhân tiện hỏi thêm vài câu mới biết. Đôi vợ chồng Trịnh Toàn này không biết hội chủ là Hà Vĩ Viễn, lại càng không biết những việc mà Triệu Tiến làm trong thời gian vừa qua. Bọn họ chỉ đầu tắt mặt tối làm lụng vất vả.
Triệu Tiến vội nói với Đổng Băng Phong.
- Băng Phong ngươi về thành trước, vào trong đại lao hỏi han, đưa một mình con của Trịnh gia vào một phòng giam riêng, đối đãi tử tế, nói khi trở về sẽ thả ra.
Hắn vừa rồi lần lại trí nhớ, ở Hà Gia Trang không có giết một đứa trẻ nhỏ tuổi nào. Như vậy con của Trịnh gia hẳn là bị nhốt vào đại lao. Song ở đó cũng không an toàn lắm, tốt nhất là đi hỏi han ngay, tránh gặp chuyên không may. Đổng Băng Phong vội vàng phóng ngựa đi.
Lúc này tăng nhân quản sự ở Mao Thôn Tập cũng đã đến, tuổi hơn bốn mươi, người béo mập, mặt bóng nhẫy, xem ra dáng dấp giống với đám tiểu lại văn thư của hộ phòng kia. Gã cũng biết thế nào là khing trọng, cực kỳ cung kính khách khí với Triệu Tiến.
Vừa nghe gã tăng nhân này nói nguyên do, cũng in sâu trong lòng Triệu Tiến một chút phỏng đoán. Gã tăng nhân quản sự này cũng không biết rõ sự tình của đôi vợ chồng Trịnh gia. Bởi vì thời gian bọn họ đến đây cũng chưa lâu, đối với đôi vợ chồng này cũng có chút chặt chẽ. Thỉnh thoảng cóp nhặt một tí, đó cũng là những lời dặn dò của người tiền nhiệm, gã cũng đưa ra nghi ngờ. Song bên kia lại nói, bản thân Văn Hương Giáo còn chẳng lao tâm để ý tới, bên này cũng chiếu theo thế mà làm.
Gã tăng nhân quản sự tỏ vẻ ăn năn, còn đem ra năm mươi lạng bạc gọi là bồi thường. Ai cũng nhìn ra vẻ mặt đau khổ của gã. Nhưng nếu không làm như vậy, gã càng sợ Triệu Tiến sẽ truy cứu.
Đây hẳn là thủ đoạn chèn ép người tiền nhiệm của Hà Vĩ Viễn. Bởi vì đôi vợ chồng Trịnh gia này theo Mộc tiên sinh đã quá lâu, biết rất nhiều sự tình. Hơn nữa cũng có quen biết với Mộc Thục Lan, nhất thiết phải cách ly ra.
- Hà Vĩ Viễn không ngờ lại là hội chủ, gã chẳng thể tin được, chỉ là khoác lớp vỏ bọc này để rêu rao lừa bịp, cho mình có chỗ vơ vét. Lão gia mấy lần yêu cầu Hà Vĩ Viễn xuất tiền cứu tế giáo chúng, gã đều lấy lý do khước từ, vợ chồng ta đi giục gã mấy lần
Sau khi tâm tình của vợ chồng Trịnh gia ổn định trở lại, cũng có thể đoán được đại khái đầu đuôi sự việc. Có tầng ân oán này, Hà Vĩ Viễn kia quả thật muốn dùng mọi thủ đoạn để hành hạ.