Nói xong câu đó, Trịnh Toàn mới chú ý thấy Mộc Ngô Chân ngồi đối diện Triệu Tiến, lập tức đứng sững tại chỗ.
- Ngài, ngài là nhị lão gia.
Trịnh Toàn run rẩy hỏi, Mộc Ngô Chân và Mộc Ngô Sinh diện mạo rất giống nhau, dù sao thì cũng là hai huynh đệ.
Trịnh toàn thấy được trên mặt Mộc Ngô Chân bóng dáng người chủ quá cố. Trong nhất thời cảm xúc dâng tràn, chần chừ một lát, sau đó quỳ xuống đất, nức nở nói.
- Tiểu nhân… Tiểu nhân… gặp được nhị lão gia. Tiểu thư... tiểu thư người có khoẻ không?
Mộc Ngô Chân mới đầu sửng sốt nhìn Triệu Tiến, sau lại nhíu mày nhìn Trịnh Toàn dưới đất, trầm giọng hỏi.
- Ngươi chính là Trịnh truyền đầu theo chân đệ đệ của ta? Vẫn luôn chăm sóc tiểu Lan?
Trịnh Toàn nước mắt đã chảy xuống chỉ quỳ trên đất không ngừng dập đầu. Mộc Ngô Chân sắc mặt cứng lại, không kìm nổi thở dài, xoay đầu về phía Triệu Tiến, vẻ mặt đã có chút hoà hoãn.
- Cậu muốn cho Trịnh Toàn làm Hội chủ sao?
Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Hai Hội chủ tiền nhiệm đều đột tử, Văn Hương Giáo ở Từ Châu lòng người không yên. Nếu có người hiểu rõ từng gốc cây rễ cỏ đất này đứng ra chủ trì, nhưng người kia tâm có thể ổn dịnh ít nhiều. Hơn nữa giáo chúng thăng lên làm Truyền đầu, Truyền đầu thăng lên làm Hội chủ, đây là chuyện bình thường. Không ai có thể dị nghị nói không được.
Lời này nói ra, Mộc Ngô Chân lại nhăn mày, nhìn chằm chằm Triệu Tiến hồi lâu, rốt cuộc cuối cùng cũng dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói.
- Chiêu này của cậu thật đúng là vô cùng hoàn bị.
Triệu Tiến mỉm cười không nói gì. Mộc Ngô Chân nhẹ nhàng gõ mặt bàn, cúi đầu trầm tư. Lại qua chốc lát, Mộc Ngô Chân thở dài ngẩng đầu nhìn Trịnh Toàn quỳ trên mặt đất không ngừng lau nước mắt nói.
- Đây cũng là người trong nhà, ngày sau ta sẽ triệu tập Truyền đầu, đầu mục đất này mở đàn thắp hương, đến lúc đó Trịnh Toàn chính là Hội chủ.
Nghe nói như thế, Trịnh Toàn sửng sốt, ngạc nhiên ngẩng đầu, Triệu Tiến cười khoát tay nói:
- Ngươi cứ về trước chờ tin tức đi, nhất định sẽ có người tìm ngươi.
Triệu Tiến giống như sai bảo tôi tớ, Trịnh Toàn cũng không dám phản bác, đứng dậy thi lễ, rồi vội vàng xoay người rời khỏi.
Mộc nhị bá thấy một màn như vậy, mày càng nhíu chặt. Đến cuối cùng vẫn bất đắc dĩ cười một tiếng, đứng dậy xoay người định rời khỏi, ngẫm đi ngẫm lại cuối cùng quay đầu nói một câu.
- Tiểu Tiến, có lẽ lần sau phải gọi cậu là Triệu công tử rồi, chính cậu có chừng mực tôi không nhiều lời.
Triệu Tiến gật gật đầu, đứng dậy cười nói.
- Con đưa Mộc Nhị thúc ra ngoài.
Mộc Ngô Chân thở dài một tiếng, đi ra ngoài cửa. Ông vừa ra sân đã thấy trong sân có rất nhiều người, khỉ chó đều sủa vang nhưng hiện tại lại yên tĩnh lạ thường, không ai dám lên tiếng.
Hai người cùng nhau đi trong sân, Triệu Tiến đột nhiên kêu một tiếng:
- Mộc nhị thúc.
Rồi tự nhiên dừng lại, Mộc Ngô Chân bực mình quay đầu nhìn Triệu Tiến, sau đó nói.
- Ra khỏi ngôi nhà này, tôi và cậu về sau chính là người qua đường, có chuyện gì cậu cứ hỏi.
Triệu Tiến ho khan, chậm chạp hỏi.
- Tiểu Lan bây giờ thế nào?
Nhìn bộ dạng có chút khó xử của Triệu Tiến, Mộc Ngô Chân lắc đầu cười, không kìm nổi trêu chọc nói.
- Lúc này đây, bộ dạng này mới chính là của hậu bối.
Nói xong câu này, giọng điệu Mộc Ngô Chân trở nên lãnh đạm, nói.
- Hiện giờ cậu được như vậy, vợ đẹp thiếp ngoan kiểu gì cũng có, đừng nghĩ đến tiểu Lan nữa, cậu không xứng.
Triệu Tiến lại ho khan hai tiếng nữa, nửa câu đầu của Mộc Ngô Chân khiến hắn nghĩ đối phương là muốn nói tiểu Lan không xứng với mình, chưa từng nghĩ ông ta lại nói mình không xứng với tiểu Lan.
Hình ảnh cô gái xinh đẹp nụ cười ẩn hiện nhanh chóng lướt qua óc, Triệu Tiến nhận ra mình vẫn nhớ rất rõ ràng từng việc từng việc. Mộc Thục Lan là của mình, lớn lên cùng với mình, nhất định phải là của mình.
Cái gì mà đường xá xa xôi, không tiện gặp lại. Ngươi đã quên nàng, nói như vậy thì cũng chịu, lại còn nói mình không xứng với tiểu Lan. Lúc nãy, hắn và Mộc Ngô Chân còn dùng đao nói chuyện nhưng Triệu Tiến vẫn luôn bình tĩnh hoà nhã, nhưng đến lúc này thì lửa giận vô biết gọi là gì đang cháy hừng hực.
Triệu Tiến cười lạnh hỏi.
- Ta không xứng với tiểu Lan sao?
Mộc Ngô Chân gật gật đầu, đánh giá Triệu Tiến vài lần rồi nói.
- Cậu tuy rằng xuất sắc nhưng chỉ là cường hào một huyện một châu. Tiểu Lan tương lai phải đứng rất cao.
Thần sắc Triệu Tiến ngay lập tức trở nên dữ tợn.
- Nàng muốn gả cho ai?
- Gả cho ai? Đó là chuyện của tám năm, mười năm sau.
Mộc Ngô Chân cười nói, theo như thói quen của ông, vốn không cần phải nói nhiều đến vậy, nhưng lúc nãy trong nhà hai bên đối chọi gay gắt, Mộc Ngô Chân tự dưng nổi lên oán khí.
Triệu Tiến đột nhiên im lặng, hai người trầm mặc như vậy cùng nhau đi, đến cửa sân, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Văn Hương Giáo các người tự giải quyết cho tốt. Nếu tiểu Lan của ta gả cho người khác, nếu nàng ở Văn Hương giáo chịu phải uỷ khuất gì, ta sẽ tiêu diệt toàn bộ Văn Hương Giáo các người.
Mộc Ngô Chân đứng bất động, chậm rãi xoay người nhìn chằm chằm Triệu Tiến. Hai người cứ thế đứng đối diện nhau. Một lát sau, Mộc Ngô Chân từ từ nói.
- Những lời vừa rồi ta coi như không nghe thấy.
Sau khi nói xong, Mộc Ngô Chân tự mình tháo then cửa bỏ đi.
Ra bên ngoài, Mộc Ngô Chân đi đến chỗ người đàn ông bị trường mâu bức ép, bọn gia đinh đã thắp đuốc, trong sân sáng rực. Triệu Tiến có thể thấy rõ trên mặt người ông kia toàn là phẫn nộ cùng oán độc.
Triệu Tiến khoát tay nói.
- Thả bọn họ đi đi, lần sau lại đến vẫn phải đối đãi như hôm nay.
Bọn gia đinh lúc này mới thu trường mâu, đồng thời có chút kinh ngạc nhìn Triệu Tiến. Nghe cách chào hỏi rõ ràng hai người này là khách quen, còn gọi là thúc, xưng hô như vậy càng thêm phần gần gũi, nhưng lần sau lại vẫn phải dùng trường mâu trông coi, thật sự là rất cổ quái.
Nhưng cổ quái thì là cổ quái, đây là mệnh lệnh của Triệu Tiến, bọn gia đinh kiên quyết chấp hành.
Mộc Ngô Chân lắc đầu, cũng không nói gì, người đàn ông kia hung hăng trừng mắt nhìn Triệu Tiến, lẩm bẩm nói.
- Dựa vào nhiều người nhiều tiền, đây là bản lĩnh gì chứ.
- Các người không muốn đi.
Bình thường nghe những lời này, Triệu Tiến chỉ cười cho qua. Nhưng hôm nay không kìm chế được lửa giận âm ỉ nãy giờ, hắn đi thẳng đến người đàn ông kia.
Nghe được mệnh lệnh của Triệu Tiến, bọn gia đinh đều đứng ở một bên. Người đàn ông mà Mộc Ngô Chân mang theo kia cũng không hề luống cuống, không ngờ Triệu Tiến đã xông tới trước mặt, vừa đi vừa thủ thế.
Bước chân Triệu Tiến càng lúc càng mạnh, không có bất kỳ biến hóa nào, xông thẳng tới. Hán tử kia lắc thân mình, song chưởng nhoáng lên, giống như là hư chiêu. Triệu Tiến để ý như không để ý, cất bước vọt tới trước, vung quyền đâm thẳng, đây chính là dùng thân thể như trường mâu đâm giết, dũng mãnh không lùi.
Mặc kệ hư chiêu sơ hở gì, hắn vẫn một quyền mãnh liệt hướng tới trước mặt hán tử kia. Gã chỉ có thể phản kích, đỡ đòn hoặc né tránh. Nhưng Triệu Tiến lại quá nhanh quá mạnh, người kia đã không kịp nhúc nhích tránh đi. Một quyền này tám chín phần là đánh vào trên ngực gã. Gã chỉ có thể giơ tay phải đỡ quả đấm của Triệu Tiến.
Bàn tay gã vừa chạm vào đến nắm tay Triệu Tiến đã vô cùng hoảng sợ không ngờ khí thế của hắn lại mãnh liệt đến vậy. Gã không cách chống đỡ, chỉ có thể lui về phía sau, cánh tay không tự chủ cũng rút lại. Không đợi gã ra chiêu, Triệu Tiến thu đấm về, một chân đạp đất, một chân đá mạnh tới. Chiêu thức của hắn đơn giản và thẳng tới trước nhưng sức mạnh và tốc độ thì quả thật kinh người. Lần này người kia không tài nào ngăn được, bị một cước đạp mạnh vào bụng.
Một cước này thật sự quá mạnh, cả người hán tử bị đá bay lên, ngã mạnh xuống đất, năm sóng xoài ra đó không dậy nổi.
Hai người đánh nhau vài hiệp, động tác quá nhanh, Mộc Ngô Chân còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản đã thấy gã đi cùng mình bị đánh ngã trên mặt đất. Trên mặt ông ta lộ ra một tia kinh ngạc, Triệu Tiến bên kia lại quay người đi thẳng vào nhà.
Triệu Tiến đóng cửa lại, thở ra một hơi, tự mình bình tĩnh trở lại, còn có tám đến mười năm, tháng ngày cũng đủ dài. Đường xá giữa Nam Trực Lệ Từ Châu và Tào Châu Sơn Đông không xa. Chẳng qua tình cảm này không cần phải để cho cha mẹ biết, mình nhanh chóng rời khỏi Từ Châu, không thể để cho họ thêm lo lắng.
Triệu Tiến đi vào nhà, thần sắc vẫn bình thản không nhìn ra điểm nào khác thường. Hắn nhìn thấy cha mẹ đang ngồi ở bàn vuông trong nhà chính. Triệu Chấn Đường mở miệng hỏi.
- Người đã đi rồi sao? Lúc ta đi vào thấy có người bị trường mâu bức ép.