- Sao không ổn?
Trịnh Toàn thấp giọng nói.
- Tin tức của tiểu nhân ở ngoài thành không linh thông lắm, chỉ nghe mấy người quen biết trong thành nói lại. Nói có mấy Truyền đầu rời khỏi hương đàn của mình, những việc này mới vừa xảy ra mấy ngày gần đây, đều là khách quý từ tổng đàn bên đó đến. Nếu không có việc lớn thì tổng đàn bên đó cũng không bố trí như vậy. Trong thành bên này còn chưa rõ ý đồ, truyền đầu giáo đồ còn chưa có giơ tay động chân gì.
Triệu Tiến chau mày lại, loại tin tức không căn cứ này là phiền toái nhất, tìm ra sự thật rất là phí công sức, hàm hồ bỏ qua có thể dẫn tới nguy hiểm sau này.
- Ngươi hãy tiếp tục để ý giúp ta, có tin tức nhanh chóng báo qua đây, cần tiêu gì cứ tiêu, chỗ ta đều chi trả hết cho ngươi.
Triệu Tiến nói, Trịnh Toàn vội đồng ý, sau khi hành lễ liền rời đi.
Triệu Tiến ngay sau đó dặn dò.
- Đại Hương, dẫn Trịnh truyền đầu đi thăm bọn trẻ, cầm hai mươi lạng bạc phụ cấp cho Trịnh truyền đầu.
Trịnh Toàn run cả người lên, vội xoay người cảm ơn, còn thiếu quỳ xuống dập đầu thôi. Triệu Tiến cười xua tay, quan hệ hai bên còn chưa phải là chủ tớ, không cần lễ nghĩa nặng nề như vậy.
Bên này vừa ra khỏi cửa, Đổng Băng Phong liền nói.
- Đại ca, hay là bắt hết các Truyền đầu trong ngoài thành lại, đợi sau khi chúng ta chuyển đi xong thì lại thả ra.
Đổng Băng Phong cũng từng giết người thấy máu, nhưng về bản chất rất thuần lương, tâm địa cũng không cứng rắn, chẳng qua về mặt đối đãi với Văn Hương Giáo, Đổng Băng Phong lại tuyệt không nương tay. Bởi vì Tôn Đại Lôi chính là chết trong tay Hội chủ Văn Hương Giáo ở Từ Châu, điều này khiến y hận nghiến răng nghiến lợi.
Nghe xong cách của Đổng Băng Phong, Triệu Tiến không nhịn được cười nói:
- Bắt lại có tác dụng gì, Truyền đầu không có mặt thì còn có những tín đồ bên dưới, mấy nghìn gần vạn người này đệ có thể bắt hết được không?
Đổng Băng Phong bên kia cũng không biết nói gì, Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Mấy Truyền đầu và tín đồ này của Văn Hương Giáo có thể không làm gì cả. Nhưng bọn chúng lại giúp đỡ cho người khác làm việc, cung cấp chỗ ở cho dưỡng, mật báo, khiến cho nhất cử nhất động của chúng ta đều không giấu được, đây mới là rắc rối lớn nhất.
- Làm sao bây giờ?
- Chúng ta chỉ có thể tự cẩn thận. Tin tức của Trịnh Toàn cũng chỉ là tin đồn, chưa chắc là sự thật, những tín đồ này điên điên ngây ngô, ngoài thành biết, trong thành không biết, lẽ nào cố ý giấu trong thành. Không có Hội chủ, những người có địa vị càng cao đó cũng có thể hiệu lệnh.
Sau khi Triệu Tiến nói mấy câu thì rơi vào trầm tư.
Nhưng cho dù suy xét thế nào, duy nhất có thể làm được vẫn là phòng bịđầy đủ, nếu không phải người khác chen vào, chẳng lẽ phải phục kích đội ngũ ra khỏi thành của mình sao? Triệu Tiến lập tức phủ định suy đoán này, bây giờ bề mặt Từ Châu có thể lấy ra được lực lượng này không đến năm nhà, trong đó còn có quan binh của tham tướng Từ Châu. Nếu Văn Hương Giáo như vậy, vốn dĩ không thể giấu được bên phía Trịnh Toàn.
Cát Hương bên đó quay về, Triệu Tiến lập tức bố trí nhiệm vụ này.
- Đại Hương, bây giờ đệ hãy đi truyền lệnh cho Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý, sai bọn chúng xuất động tất cả tay chân đi nghe ngóng. Xem xem gần đây có kẻ nào nhằm vào chúng ta hay không. Bảo bọn chúng chú ý theo dõi kỹ hoạt động của Văn Hương Giáo, chỉ cần có bất thường liền lập tức thông báo qua đây. Nói rõ với bọn chúng, nếu làm lỡ việc, đem đầu đến đây chịu tội.
Vừa rồi tin tức của Trịnh Toàn mang đến Cát Hương cũng nghe thấy rồi, biết chậm trễ không được, nhớ lại chuyện bị phục kích lần trước, dường như mới vừa xảy ra, y gật gật đầu, vội vàng đi ra tìm người.
Sắp xếp xong tất cả những thứ này, Triệu Tiến cũng ra ngoài, chuẩn bị đến chỗ tửu phường, Đổng Băng Phong vốn muốn đi theo, nhưng bị Triệu Tiến đuổi về đi ngủ.
Vừa ra khỏi sân là bãi huấn luyện, phía xa có thể nhìn thấy Loan Tùng đang dựa tường. Hơn nữa không thấy đội ngũ và thao luyện như trong dự đoán, lại phát hiện gia đinh cũ cầm cán dài trong tay đứng thẳng hàng, một bên khác những gia đinh mới cầm côn bổng dài ngắn khác nhau đứng rải rác. Hơi suy xét liền có thể nhìn ra, đám tân đinh cầm côn gỗ có độ dài tương tự như binh khí trước đây của bọn họ. Trần Hoảng thì đứng ở một bên.
Bên kia Trần Thăng giơ trường đao lên, vung mạnh xuống, đồng thời quát lớn một tiếng.
- Khai chiến.
Triệu Tiến đã đại khái đoán được bên kia muốn làm gì, đứng ở một chỗ không đi tiếp. Bọn gia đinh mới cũ trong bãi đã bắt đầu di chuyển. Tân đinh có chừng tám mươi người, gia đinh cũ hơn ba mươi người, vì đội ngũ đinh đinh cũ nghiêm chỉnh, đội tân đinh tán loạn, so sánh với nhau có vẻ ít người hơn.
Hai bên đều hò reo thét vang, mặt đối mặt xông đến. Bọn tân đinh khí thế hung hãn, giơ cao hoặc chĩa thẳng vũ khí, không chút sợ hãi xông nhanh lên trước.
Mọi người đều biết phải biểu hiện trước mặt chủ nhân, Triệu Tiến là lão gia, người được coi xem như đứng thứ hai là Trần Thăng. Có thể hiển lộ bản thân trước mặt Trần Hoảng có lợi rất lớn về sau, càng huống hồ người tinh mắt đã nhìn thấy Triệu Tiến đứng ở một bên.
Tranh nhau biểu hiện, sợ tụt lại phía sau thành kẻ nhát gan, nhưng bước chân dù sao cũng có nhanh chậm, có người xông đến trước mặt, có người tụt lại phía sau, đội hình bắt đầu bị kéo dài.
Còn ở phía gia đinh cũ, bước chân trước sau không nhanh, bởi vì phải sắp xếp đội ngũ ngay ngắn, người đầu tiên bên phải không ngừng hô hét hạ lệnh, để cho mọi người điều chỉnh bước chân, gia đinh cũ bên này trước sau duy chì chỉnh tề.
Bãi huấn luyện không lớn, hai bên nhanh chóng gặp nhau, tân đinh xông lên ở phía trước phát hiện đối phương không có chỗ trống, mười người xếp thành một hàng, mười cây trường côn chỉ về trước. Tự mình xông lên nhất định là bị đâm trúng, còn côn ngắn trong tay mình nếu không phải là quá ngắn, quá dài thì là lấy ít đánh nhiều, căn bản không đối đầu được.
Có người hét lớn, có người vội dừng bước chân lại, phía trước lộn xộn, phái sau vẫn bất chấp mà xông lên, tự chen lấn thành một đoàn. Kẻ bị thanh cán dài đâm trúng hét lớn, dừng bước chân lại bị thanh cán dài đẩy ngã. Người ở phía sau thậm chí đến động tay nhấc chân cũng không làm được, vội vàng tránh đồng bọn ở phía trước, hoặc là bị người ở phía trước đâm phải, cũng hỗn loạn cả lên.
Mà đội ngũ gia đinh ra tay hơi chậm, nhưng đội hình trước sau vẫn không loạn, ba hàng cán dài không ngừng đâm về phía trước, tiếng kêu đau, tiếng chửi mắng cũng không dứt, đã đánh thành một đám tan tác rồi.
Nhìn cảnh tượng này, khóe miệng Triệu Tiến mỉm cười, vừa muốn rời khỏi lại nhìn thấy phía bên trái của gia đinh có bốn người. Bốn người này không xông lên cùng cả đại đội, mà ngược lại chạy tới bên phía cạnh của đội gia đinh, vừa nhìn lại rất quen mặt, không ngờ là đám Tiền Dũng và Đào Qúy, nụ cười trên mặt Triệu Tiến càng đậm hơn, mấy người này cũng không phải là không biết gì, ít nhất biết linh hoạt ứng biến.
Chỉ là mọi người cùng xông lên, mò sang bên cạnh cũng như là đi đường vòng, mất nhiều thời giờ hơn, tất nhiên đến chậm hơn so với những người xông thẳng tới chính diện. Đám gia đinh đánh tan người ở phía chính diện, gia đinh bên trái hét lớn báo động. Chủ trì bên phải lớn tiếng hạ lệnh, đội ngũ hình vuông hơn ba chục người này xoay hẳn sang bên trái biến thành mặt đối mặt bốn người kia.
Đội hình vuông sau khi xoay phải, đội ngũ rõ ràng có chút loạn, nhưng đại thế vẫn duy trì được. Nhìn thấy bọn họ quay lại, đám Tiền Dũng, Đào Qúy vội dừng lại, lảo đảo hai bước, vứt côn trong tay, vội vàng giơ tay lên.
Chỉ vẻn vẹn chốc lát, thắng bại đã phân, Trần Thăng bước lớn đến, cao giọng nói.
- Nhìn cái bộ dạng như gấu của các ngươi, ai cũng tự cho mình là thiên vương lão tử. Vừa rồi mới thấy được đúng thật là loại người vô dụng. Còn ngồi đó làm cái gì, mau đứng lên. Nói cho các người biết, chỉ cần bỏ ra khí lực khổ luyện, hôm nay sẽ không chật vật, các ngươi đã có thể thắng.
Đám tân đinh bị đánh ngã lần lượt đứng lên, so với trước lúc xông lên, kiêu ngạo và không phục không còn nữa, ai cũng thay đổi biết nghe lời.
Đại Thăng cũng tự có bí quyết của mình. Trong lòng nghĩ vậy, Triệu Tiến cười gật đầu chào hỏi Trần Thăng, tự mình rời khỏi bãi. Đi ra khỏi bãi chưa được mấy bước, thì có bốn tên gia đinh tay cầm binh khí đi theo. Đây là quy định Triệu Tiến đưa ra, tất cả mọi người đều không được đi lại đơn độc, tránh bị địch thừa cơ áp chế.
Triệu Tiến biết con cháu Từ Châu thượng võ thích hào kiệt, lại không ngờ lần này chất lượng chiêu mộ đến cao như vậy. Cho dù những con cái nhà lành bản địa không có kinh nghiệm và bản lĩnh gì, từ trận đối chiến vừa rồi cũng có thể thấy không thiếu dũng khí. Nghĩ kỹ thì cảnh tượng này cũng không hề bất ngờ, tự mình đã có được danh tiếng lớn như vậy, việc chu cấp trước đó đã chứng minh đãi ngộ của bọn gia đinh là không giả, cộng thêm thế lực không ngừng phát triển, tự nhiên bốn phương đến đầu quân.
Không biết bên trong có bao nhiêu thám tử và gian tế nhà khác phái đến, Triệu Tiến không hề buông lỏng cảnh giác.
Triệu Tiến đã rất lâu không đến bên tửu phường, theo quy củ ngày xưa, bây giờ bên này đang là lúc xuất rượu, bình thường trước cửa tửu phường sẽ không náo nhiệt thế này, bởi vì thương gia luôn mua về rồi mới bán dần, bán xong lại lấy đợt hai. Mà danh tử Hán Tỉnh bán quá chạy, rượu làm ra lại không kịp, có bao nhiêu liền mua bấy nhiêu, mua được bao nhiêu thì sẽ có lợi nhuận bấy nhiêu, việc này ai cũng sẽ không phớt lờ cho qua.