Cử động của bọn họ làm cho lũ tăng binh bắt đầu tán loạn của bên kia đều vỡ tung. Động phải là chết, nếu để bọn chúng đuổi kịp thì làm sao có kết cục tốt được, chạy mau, chạy mau
Nhưng kẻ phía trước xoay người, người phía sau lại còn chưa kịp cử động, va chạm với nhau là không thể tránh khỏi, đang chạy tìm đường sống, ai còn lo lắng người khác. Những người cầm binh khí trong tay đều vung lên chém xuống, những người phía sau lẽ dĩ nhiên cũng muốn phòng vệ, trận giết hại lẫn nhau đã bắt đầu.
Muốn giữ vững đội hình thì không có cách nào chạy quá nhanh, nhưng như thế cũng đã đủ. Khoảng cách vừa tạo ra xong bây giờ lại bị đuổi kịp, trận chiến không ra làm sao bây giờ, ngoại trừ một ít tăng binh còn điên cuồng hô lớn xông lên, những người còn lại đều quay lưng lại đối đầu với những mũi mâu sắc bén kia.
Tiếng kêu thảm thiết lại liên tiếp vang lên, trường mâu ép tới, không ai chú ý đến đội ngũ này bởi vì chạy nhanh nên đã không còn chỉnh tề như cũ nữa, các tăng binh chỉ thấy những thanh trường mâu nhuộm đầy máu tươi.
Phương đội lão binh chạy nhanh tới, ở trước mặt bọn họ là những tăng binh đang liều mạng chạy trốn. Cục diện hỗn loạn thế này, ai cũng quên chay tản ra, thậm chí cũng không có cách nào tản ra, bởi vì chung quanh nơi nơi đều là người. Bọn chúng chỉ có thể chạy về phía sau, toàn bộ khu đất trống phía đông cũng đã rối loạn hoàn toàn.
Lúc này Hà Gia Trang cũng không an tĩnh, người trên chiến trường cũng không thèm để tâm tới điều này. Rất nhiều người trong trang đã không trốn trong nhà nghiêm trậm đón quân địch mà là chạy tới chỗ cao quan sát. Trong đó, những người can đảm nhất chính là các thương nhân ở chợ lừa ngựa. Bọn họ được đội hộ vệ vây quanh đứng trên nơi cao và nóc nhà, trợn mắt há hốc mồm nhìn trận chiến đang diễn ra.
- Con mẹ nó, này quả thật là đang đuổi dê à nha.
Có người thì thào nói.
Từ trên cao nhìn xuống, đội ngũ của Triệu Tiến thoạt nhìn cũng đủ chỉnh tề, mà bên kia lại là lũ tăng binh của Vân Sơn Tự đang cuộn lấy nhau.
- Bên Vân Sơn Tự xong rồi, bọn họ không tập hợp nhau lại, ngay cả cung thủ bên đó cũng bị làm tan tác.
Những thương nhân buôn bán trâu ngựa này có thực lực bảo vệ được bản thân cho nên lá gan của họ cũng lớn, không ít người đứng trên nóc nhà nhìn mãi.
- Không nghĩ tới những người trẻ tuổi bên trong đại viện kia lại có thể chống đỡ được. Chậc chậc, cứ giằng co tiếp như thế, trời cũng sắp sáng rồi.
Người hồ đồ hơn nữa cũng biết trận đánh lớn như thế không thể diễn ra giữa ban ngày, quan phủ cho dù có thối nát tới cỡ nào cũng phải ra tay.
- Từ hừng đông đến lúc sáng rõ ít nhất cũng mất hơn một canh giờ nữa mới có thể mở cổng thành.
Trời sáng mới được mở cổng thành, từ bên đó chạy tới cũng cần mấy canh giờ, nếu thật muốn bất chấp tất cả thì mấy canh giờ cũng rất nhiều.
- Nếu chống đỡ được, ta cũng không thể thất lễ với vị tiểu gia kia. Về sau Từ Châu nơi đó chính là lời hắn nói sao thì làm vậy.
Bên cạnh Như Nan hòa thượng có hai mươi mấy hán tử cao lớn, trên người đều mặc một bộ tỏa tử giáp, trong tay cầm phác đao trường mâu. Bây giờ người bọn họ đều đẫm máu, những số máu đó cũng không phải là máu của người bên Triệu Tự Doanh mà là người của bên phía chúng.
Mỗi lần xảy ra tình thế suy sụp muốn chạy lui về phía sau, chém đầu vài tên nhát gan là có thể thúc đẩy đội ngũ xông tới, nhưng lần này cách đó lại không dùng vào đâu được. Chém đầu vài người vẫn không cách nào ngăn cản được lũ người chạy trốn, có người ngay lập tức lách qua bọn họ, có kẻ lại xuất ra binh khí cùng bọn họ liều mạng.
- Tất cả không cần lui, bọn chúng ít người.
Những tiếng rít gào cùng hô to như vậy không thể ngăn cản được cảnh sụp đổ đang diễn ra, mỗi người đều chạy trốn. Cũng may những hán tử bên cạnh Như Nan coi như trung thành, bảo vệ lấy gã ở bên trong nhìn theo đám người kia chạy như điên, hoặc là rất có thể sẽ bị chôn vùi trong đống hỗn loạn. Như Ninh lại bị tách ra đến một bên khác.
- Cung thủ đâu rồi, cung thủ đâu.
Như Nan vừa chạy vừa mở miệng hô to, trong lòng của gã vô cùng rối rắm, vì để giải quyết sạch sẽ đám người trong viện nên hắn nhất định phải đem lực lượng trong tay tung hết ra vật lộn chém giết, cung thủ ở một bên đợi mệnh, nhưng hắn không bao giờ nghĩ tới, người phía trước hoảng sợ chạy trốn trối chết không ngờ tách biệt hoàn toàn với đám cung thủ. Cung thủ muốn phát huy uy lực nhất định phải đứng lại giương cung bắn tên, nhưng trong hoàn cảnh như thế này, bọn họ hoàn toàn vô dụng.
- Các ngươi tản ra, các ngươi tản ra, vây quân địch vào bên trong, chỉ cần làm cho bọn chúng dừng lại, chúng ta có thể lật ngược tình thế.
Như Nan một bên hô to, một bên đẩy người hộ vệ bên cạnh mình đi, bảo bọn họ đi thu nạp bại binh. Vốn tưởng rằng tăng binh do bên hắn huấn luyện ra sẽ không kém hơn quan binh, lại là lấy nhiều đánh ít, bắt đầu tấn công hết thảy đều rất bình thường. Tên Triệu Tiến trong đại viên kia cũng chỉ mạnh miệng, tại vấn đề công phòng thủ cũng chỉ là một tên học nghề, cũng sẽ bị động. Dù bên ngoài nhìn không rõ lắm nhưng gã cũng có thể đoán được trong đó đã sớm hỗn loạn. Vốn tưởng rằng tường bị đánh sập liền coi như giải quyết đối phương xong, ai dè tường viện bị đổ, lực lượng chân chính bên hắn xông vào lại vẫn bị lật ngược tình thế. Rốt cuộc đã xảy ra sai lầm chỗ nào?
Như Nan vừa chạy vừa nhớ lại tất cả những bước đi của bản thân, hết thảy đều không có sai. Tấn công, tung lực lượng vào từng bước một tại sao lại gây ra kết quả như thế, đây chính là cách hắn học được lúc còn ở trong quân.
Phải duy trì đội hình, liền không thể nhanh chân chạy đi, mà đám người Vân Sơn Tự lại không sợ vấn đề đó, ban đầu hai bên chèn ép nên chạy không mau, bị Triệu tự doanh phía sau đuổi theo. Nhưng sau đó đội hình phân tán, càng chạy càng lẹ, khoảng cách với phương đội lão binh của Triệu Tự Doanh cũng càng ngày càng lớn.
Cho dù là đội hình của đám lão binh cũng không thể nào duy trì đội hình nghiêm chỉnh, hiện tại chỉ có thể nói miễn cưỡng còn có cái bộ dáng. Các đội tân binh nếu không bị Triệu Tiến trói buộc đã sớm chạy thẳng lên trước. Những tân binh cũng không có ra đội ngũ gì, chính là hai mươi mấy người tập hợp lại thành đống, cầm trường mâu trong tay xông lên.
Ban đầu là đội ngũ lão binh nơi Triệu Tiến đứng giết được nhiều địch nhất, nhưng sau đó các đội tân binh lại giết được nhiều hơn. Bởi vì bọn họ chạy mau, không cần duy trì trận hình, những tăng binh đang chạy loạn phía trước không hề chống cự chút nào, cứ vậy mà đưa lưng ra, mọi người đuổi theo cứ đâm tới là được, thật đơn giản.
Khoảng cách rớt ra, trong khoảng thời gian ngắn không cách nào đuổi kịp, Triệu Tiến khàn khàn hạ lệnh đội ngũ dừng lại. Cổ họng hắn hoàn toàn tắt tiếng, ngay cả Trần Thăng đứng bên cạnh cũng đều nghe không rõ. Mệnh lệnh lập tức được truyền ra, đội hình dừng chân. Sau khi đứng lại, phương đội lão binh đồng thanh hô to, các tân binh đang vọt tới trước cũng theo đó dừng bước. Trận tuyến của Triệu Tự Doanh đã thành hình trăng khuyết trong quá trình truy kích.
- Cả đội xếp thẳng hàng.
Triệu Tiến khàn khàn nói. Trần Thăng lập tức đem mệnh lệnh truyền xuống. Triệu Tiến theo đó dùng trường mâu chống xuống đất để chống đỡ cơ thể. Mặc áo giáp đuổi theo truy kích, cộng thêm một đêm vất vả làm cho thể lực của hắn đã tiêu hao quá lớn. Ngay sau đó, Triệu Tiến liền thấy không chỉ mỗi hắn làm như thế, rất nhiều lão binh cũng loạng choạng cơ thể, dùng trường mâu chống đỡ, ngay cả tiếng truyền lệnh của Trần Thăng cũng đã có chút hư thoát.
Không ai oán giận, không ai nói vất vả, thậm chí không ai hưng phấn vì sự nghịch chuyển không thể nào tin được này. Mỗi người thuộc đội ngũ lão binh đều nghỉ ngơi một chút, sau khi tạm dừng chỉnh đốn lại liền vội vàng xếp hàng, thậm chí các người thuộc đội tân binh cũng rất an tĩnh. Trong đêm nay, mọi người đã gặp qua chém giết cùng máu tanh, nhìn thấy thi thể, bản thân cũng có tin tưởng, bọn họ rốt cục ý thức được ý nghĩa của những cuộc huấn luyện thường ngày. Chúng nhìn như vô dụng nhưng lại có tác dụng lớn như thế, có thể đạt được thắng lợi lớn như vậy.
Đội tân binh rất hưng phấn, bọn họ bị cảnh tưởng trước mắt làm rúng động, cho nên họ an tĩnh. Mà đội lão binh lại rất bình tĩnh, bọn họ từ ban đầu rất kinh hoảng, sợ hãi, không khoẻ đến thích ứng như bây giờ, trên người bọn họ đã bắt đầu tản ra khí tức xơ xác tiêu điều.
- Thắng, chúng ta thắng!
An tĩnh ban đầu qua đi, bắt đầu có người hưng phấn hô lên, sau đó chúng nhanh chóng lan rộng, mỗi người đều đang lẩm bẩm câu đó.
- Triệu Tiến, chúng ta thắng sao?
Mà ngay cả Trần Thăng luôn luôn trầm ổn cũng đều kềm nén không được, ở trong mũ giáp mở miệng khẽ hỏi.
Triệu Tiến tay cầm trường mâu, nhìn chằm chằm phía trước nói.
- Còn sớm.
Ở nơi ngoài trăm bước, các tăng binh đang chạy tán loạn dần dần tụ lại, không ít người đã xoay người sang. Như Nan lúc chạy trốn sai bảo thân tín của mình đi ra ngoài thu nạp tàn quân cũng bắt đầu có chỗ hữu dụng.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn, đã chạy ra khỏi đại viện Hà gia mấy trăm bước rồi, muốn quay về trú đóng ở đó cũng không có khả năng. Trận đuổi giết khi nãy làm thi thể kẻ thù ngổn ngang đầy đất, nhưng giờ khi chúng tụ lại, nhân số thoạt nhìn vẫn nhiều hơn bên mình một chút.
Lấy ít đánh nhiều, lại không hề có kinh nghiệm phòng thủ, không ngừng liều chết xông ra lại chiếm được thắng lợi lớn như vậy. Đây là kỳ tích, đủ để cho người ta hưng phấn, nhưng trong lòng Triệu Tiến lại không thoải mái chút nào.