Nhưng mấy năm nay Đổng Băng Phong biểu hiện xuất sắc, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện làm việc cho Triệu Tiến, khiến cho bọn họ rất khó hiểu. Thầm nghĩ con trai của một Thiên hộ cung kính trung thành với con trai của một Bách hộ, đây chẳng phải là làm loạn quy củ rồi sao? Triệu Tiến làm ra nhiều đại sự, bọn họ mới xem như yên tâm, nhưng cũng có người lo lắng, muốn tận mắt xem thử. Vị Loan Tùng sư phụ này trong lòng có suy nghĩ như vậy nên lúc này vẫn đang quan sát.
Triệu Tiến bước đi không ngừng, trầm ngâm một hồi liền nói:
- Có thể xác định một việc, sẽ không có mai phục, phải đánh thì cũng là đánh chính diện, bọn họ người đông, nhưng cũng không phải là một phe, chỉ là một đống cát rời, chúng ta ít người, nhưng hơn trăm người như một nắm đấm. Đánh!
Loan Tùng đã lấy một chiếc bánh bột mì từ trong túi ra, bẻ ra thành mấy miếng đưa vào miệng con ngựa, sau khi cho thú cưỡi ăn xong, y lại chỉnh trang lại cung tiễn và cương đao hai bên yên ngựa. Loan Tùng không có chút khẩn trương nào đối với cục diện này, y và Đổng Băng Phong đều mang theo vật cưỡi, nếu thật sự không xong, thì cưỡi ngựa rời khỏi, tự bảo vệ mình rất đơn giản. Loan Tùng chỉ là hiếu kỳ là dưới tình hình địch đông ta ít, Triệu Tiến lại tùy tiện đưa ra một quyết định như thế này, đám huynh đệ của hắn sẽ phản ứng như thế nào, biết rõ khó đánh tất bại, nhất định sẽ có người sợ khó mà lui bước. Nếu thật sự như vậy, Đổng Băng Phong cũng không cần phải ở lại đây làm gì.
Nhưng điều khiến Loan Tùng sư phụ bất ngờ ra Triệu Tiến vừa nói ra một câu, những người khác đều không nói gì, chỉ tiếp tục đi về phía trước. Y vốn dĩ nhìn thấy người thanh niên mập mạp đeo đao giống như có chủ ý, nhưng không ngờ cậu ta cũng chỉ khẽ gật đầu.
Nhìn Tề Gia Thôn ở đằng xa kia, đã có người leo lên nóc nhà, leo lên tường rồi, địa hình nơi đây bằng phẳng, cũng chỉ có nhưng nơi này có thể leo cao nhìn xa.
Càng đi càng gần, trong thôn ngoài thôn bóng người tán loạn, tiếng huyên náo đã truyền ra. Lúc còn cách khoảng ba trăm bước, Triệu Tiến liền quay nói:
- Xe lớn xếp hình chữ nhất, Băng Phong ngươi lên xe dùng cung tiễn lượt trận, các huynh đệ còn lại theo ta tiến lên phía trước canh chừng, các gia đinh mặc giáp bày trận.
Lúc nói chuyện, Triệu Tiến tay cầm trường mâu sải bước về phía trước. Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương và Lưu Dũng đều đi theo. Ở trước xe lớn, đám gia đinh bắt đầu dỡ khôi giáp từ trên xe ngựa xuống mặc vào, còn Đổng Băng Phong thì nhảy lên xe ngựa giương cung lắp tên.
Trần Thăng tay cầm trường đao năm thước, trong tay Thạch Mãn Cường thì cầm một cây búa hai lưỡi cán dài, Cát hương thì cầm một thanh phác đao, còn Lưu Dũng thì đeo một cây búa ngắn trên lưng, tay cầm một thanh đoản mâu dài khoảng năm thước. Năm người bọn họ xếp hàng đứng trước xe lớn, nếu lúc này từ trong thôn trang có người xông ra, năm người chính là kẻ đầu tiên đón địch.
Nhìn thấy trường diện này, Loan Tùng chậm rãi gật đầu, y xoay người lên ngựa, nhưng mã đao và cung tiễn vẫn chưa lấy ra, mà lại đi đến bên cạnh Đổng Băng Phong nói:
- Xung phong lên trước, quả thật không tồi.
- Loan thúc, bọn họ đều là hảo huynh đệ của cháu.
Đổng Băng Phong chuyên tâm quan sát phía trước, đâu cũng không quay lại.
Động tác của đám gia đinh cũng không chậm chạp, lần đầu mặc giáp thì luống cuống tay chân, nhưng mặc xong lại cởi ra, hiện tại đã là lần thứ hai, đã thuần thục hơn không ít, cộng thêm những việc đã trải qua, nên dù có khẩn trương, thì vẫn áp chế được.
Thật ra mà nói phản ứng của Tề Gia Thôn hỗn loạn hơn đám Triệu Tiến nhiều. Rõ ràng là phát hiện sớm, rồi sớm trở về mật báo tin tức, nhưng đến hiện tại vẫn chưa tổ chức gì cả, người trèo lên tường quan sát không ít, nhưng chỉ nhìn về phía đám người Triệu Tiến, mà không ai đi ra cả.
Về phần những người chạy ra ngoài theo những hướng khác, Triệu Tiến cũng lười để ý đến. Dù sao thì lần này đến là để giáo huấn người ta, chứ không phải là diệt môn, nhưng điều thú vị là, lại có người chạy ra ngoài.
- Tuần kiểm ti và Từ Châu vệ là người một nhà, bên ngoài là người phương nào?
Bên phía này miên giáp đều đã mặc lên người rồi, đã bắt đầu siết chặt dây da rồi, thì bên kia mới có người chạy ra, đi ra mấy mươi bước thì không tiến lên nữa, gân cổ hét to.
Tuần kiểm ti kiểm tra buôn muối lậu cái này thì không cần phải nói, năm đó Từ Châu là đầu mối then chốt của Vận Hà, Từ Châu vệ cũng có ba Tuần kiểm, tuần tra con đường buôn muối, Vận Hà và đạo phỉ, cũng có chức trách quản lý việc buôn muối lậu, nên người trong thôn mới gọi như vậy.
Triệu Tiến cất cao giọng báo danh tính của mình.
Người đến hỏi đầu tiên sửng sốt, sau đó lập tức co rúm người, xoay người chạy về phía Tề Gia Thôn, đến lúc vào trong thôn thì liền hô to, huyên náo trong Tề Gia Thôn lập tức biến mất, trở nên yên tĩnh trở lại.
Hiện giờ trên đất Từ Châu, người không biết tên của Tri châu đại nhân rất nhiều, còn người không biết tên của Triệu Tiến thì rất ít, đặc biệt là những người buôn muối tin tức linh thông này, bọn họ vốn là nhân vật lăn lộn trên giang hồ, đối với nhân vật như Triệu Tiến sao có thể không biết, vừa nghe tên vị tiểu gia này tìm đến tận cửa, đều kinh hãi.
Đổng Băng Phong ở đăng sau hô to.
- Đại ca, đã xếp trận xong.
Triệu Tiến hô to hạ lệnh.
- Xe ngựa di chuyển, gia đinh ở đằng sau xe ngựa, tiến về phía trước.
Quan đạo chật hẹp, nhưng tháng giêng đất đai vần còn rắn chắc, năm chiếc xe ngựa gập ghềnh đi về phía trước, đám gia đinh liền đi theo sau xe ngựa, còn đám phu xe thì đương nhiên sợ hãi vô cùng, nhưng sinh sống trong thành Từ Châu, vạn vạn lần không được đắc tội với Triệu Tiến.
Cứ như vậy, tiến về phía trước hơn trăm bước, bao vây Tề Gia Thôn cách khoảng trăm bước, có thể thấy rõ mặt mũi của những tên trên nóc nhà.
Điều khiến Triệu Tiến bất ngờ là lúc này từ trong Tề Gia Thôn tuôn ra hơn hai trăm người, đều là hán tử tráng niên, ai nấy đều cầm binh khí trong tay, khí thế vô cùng.
Những người này đương nhiên là không có xếp thành đội ngũ gì, bình khí trong tay cũng đủ các loại, đao thương côn bổng đều đầy đủ vô cùng, vì chỉ là một đống cát rời, nên đội hình to khác thường, trông có vẻ nhiều người hơn bên Triệu Tiến rất nhiều.
Những gã hán tử trong Tề Gia Thôn vây quanh một người, người này mặc ngược áo bào bằng da, lại không đội mũ, để lộ ra một cái đầu trọc, cũng không biết là hói hay là cạo đi, người này rất cường tráng, lại để một chòm râu dê, trông có chút quái dị.
Đây chính là Tề Nhị Khuê. Triệu Tiến càng lúc càng hiểu biết hơn về môn đạo trong giang hồ, biết nhân vật đứng đầu cả một cục diện cũng không giống người bình thường, xem như một chiêu bài.
Người đầu trọc có chòm râu dê kia nhìn về phía Triệu Tiến, đám người Triệu Tiến xếp hàng đứng phía trước, phía sau có năm chiếc xe lớn, sau xe lớn có không ít người. Bởi vì được gia súc kéo xe và xe lớn che khuất, nên nhìn không thấy hết, hơn nữa đám gia đinh của Triệu Tiến đội ngũ nghiêm chỉnh, nhìn thì cảm thấy ít người, người trên nóc nhà tuy trèo cao nhìn xa, những cũng không đủ cao, chứa chắc nhìn thấy toàn diện.
Người đông thế mạnh giúp tăng thêm lòng can đảm. Nhìn thấy trường diện này tên mặt râu dê lại có thêm vài phần dũng khí, ho khan một tiếng rằng:
- Tiến… Triệu tiểu… Triệu công tử, đến Tề Gia Thôn chúng ta có việc quý hóa chi?
Liên tiếp đổi ba cái xưng hô, lại biểu lộ rằng trong lòng y chưa chắc có nhiều dũng khí như vậy, mà trên mặt những gã đàn ông cường tráng tay cầm binh khí đứng ở phía sau y vừa có địch ý lại vừa hiếu kỳ. Bọn họ đa số là dân buôn muối ở ngoài thành đến, nghe danh Triệu Tiến đã lâu, nhưng vẫn là lần đầu gặp mặt.
Lúc chưa gặp, cho rằng một người làm nhiều đại sự như Triệu Tiến sẽ là nhân vật anh hùng như thế nào, nhưng sau khi gặp mặt, phát hiện chẳng qua chỉ là một đứa choai choai cường tráng hơn so với những người cùng trang lứa, lập tức có lòng coi thường.
- Huynh đệ của Triệu mỗ có tang sự, các nơi trong thành ngoài thành đều phải đến dập đầu, Tề Nhị Khuê biết mà lại không đến, vậy thì dập ở cửa thôn này chín cái, sau đó nộp ba thành lợi tức của một năm, sau đó mỗi tháng đều giao đủ, không được chậm trễ.
Triệu Tiến cất cao giọng nói, thậm chí hắn cũng chưa hỏi ai là Tề Nhị Khuê.
Dập đầu chín cái, thể diện hoàn toàn mất hết, giao ra ba thành lợi tức, còn phải giao ra lợi tức của cả một năm, đây chính là làm tiền rồi, người lăn lộn trên giang hồ, chẳng phải là vì hai chữ danh lợi sau. Triệu Tiến nói ra lời này, sắc mặt của tên có chòm râu dê kia liền biến đổi. Y nhìn sang người bên cạnh, rồi lại nhìn về phía Triệu Tiến, cắn răn nói:
- Triệu công Triệu tiểu ca, làm người phải lưu lại mấy phần tình cảm, Tề Nhị Khuê ta và Tổng bộ đầu còn có Triệu bộ đầu cũng có giao tình.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Đừng lấy tên của cha ta và Trần thúc ra ép ta, nếu thật sự có giao tình, ngươi sẽ không vắng mặt, ta cũng sẽ không đến đây. Triệu mỗ còn phải gấp gáp quay về, ngươi cứ suy nghĩ thử về hậu quả của Hà Vĩ Viễn, đừng làm chậm trễ thời gian.
Nếu thật sự có quan hệ với Triệu gia, Trần gia, thì nhất định sẽ đi dự tang lễ của Tôn Đại Lôi, còn không thì lần này Triệu Tiến có động tĩnh, hai trưởng bối cũng sẽ đến hòa giải, nếu không nói rõ thì cùng lắm cũng chỉ là nộp bạc thường lệ, theo quy củ mà thôi.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, Tề Nhị Khuê lập tức trầm xuống, lui về sau vài bước thì dừng lại, rút hoàn thủ đao giắt bên hông, hung hãn nói:
- Đàn ông chúng ta không phải là kẻ dễ dọa dẫm, Hà Gia Trang bị ngươi đánh cho trở tay không kịp, bên trong không có mấy người, hiện tại là hơn mấy trăm hảo hán của tam sơn ngũ nhạc, nể mặt cho ngươi, ngươi hãy đi ngay bây giờ, bằng không, ngươi sẽ…
Triệu Tiến vốn cũng không muốn nhiều lời, trực tiếp giơ trường mâu trong tay lên, hô to:
- Xe ngựa tản ra, gia đinh tiến về phía trước.
Phu xe ở đằng sau vội vàng chạy xe ngựa sang hai bên, Triệu Tiến mở miệng nói:
- Các huynh đệ, đội mũ trụ, sắp khai chiến rồi.
Kỳ thực song phương cũng là đi theo con đường của giang hồ, trước tiên nói chuyện rõ ràng, sau đó là đánh nhau, thuộc hạ của những tên buôn muối còn có của Tề Nhị Khuê cũng đều hiểu rõ điều này. Triệu Tiến vừa giương cao trường mâu, bọn họ liền giơ vũ khí, chuẩn bị xông lên động thủ. Triệu Tiến đứng trước hô vang, nhưng bọn họ cũng không sợ lắm, bọn buôn muối lậu vốn dĩ là liều mạng như thế, bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị sống mái liều mạng với người khác, mà trường diện trước mặt mình quả thật là người đông thế mạnh.
Tề Nhị Khuê cũng không khinh thường, giơ cao đại đao trong tay, cất bước đi về phía trước. Dù sao y cũng là người động thủ trước, không tiện lui về phía sau, hơn nữa trong lòng Tề Nhị Khuê có chút kỳ vọng, nếu như hôm nay mình đánh thắng, vậy thì việc buôn muối lậu trên đất Từ Châu của mình sẽ không phải là nhỏ nữa, thậm chí còn có thể có cục diện to lớn hơn.
Hắn tiến về phía trước, người khác cũng xông lên theo, người đông không trói buộc, thường sẽ chạy rất nhanh, đặc biệt là mấy cỗ xe ngựa sau lưng Triệu Tiến rõ ràng là không linh hoạt lắm, những tên phu xe cũng luống cuống, trường diện to lớn đối địch với mấy trăm người, khó tránh khỏi động tác cứng ngắc, ba chiếc luống cuống không kịp liền bị bỏ rơi sang một bên, gia súc của hai chiếc thì lại không nghe sai khiến, đang làm loạn ở đó.
Tề Nhị Khuê cười vang, thầm nghĩ đứa nhóc ăn không nói có như người, cũng chỉ đến đó, loạn thành một bầy rồi.