Lúc quay vào trong thành, đôi mắt mọi người đã đỏ hoe, nhưng nước mắt đã lau khô. Đối với bọn họ mà nói, cái chết của Tôn Đại Lôi sẽ ghi nhớ mãi trong lòng, nhưng chuyện này đã cáo chung một giai đoạn của bọn họ.
Chỉ là ngày hôm đó người tử trận trong trận kịch chiến không chỉ có Tôn Đại Lôi, sau khi Triệu Tiến và những người bạn trở về bãi chứa hàng thì lại phải thay một bộ đồ tang. Không chỉ có bọn họ, đám gia đinh đều hông buộc đai trắng, đầu buộc vải trắng, ngoại trừ người canh giữ ở tửu phường và Triệu gia, còn lại đều đến đây.
Ở khoảng đất trống phía trước bãi chứa hàng có hai mươi cỗ quan tài, thi thể của mười chín gia đinh và một phu xe được đặt bên trong.
Linh án, hương, đèn đều đã đủ, về phần tăng nhân đọc kinh làm pháp sự, đã đến một lần, thì lần thứ hai cũng rất dễ dàng. Bọn họ đang ớ đó vung pháp khí, niệm kinh văn.
Ở bãi chứa hàng, tiếng khóc vang trời, người nhà của những người đã chết đã khóc không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tình trạng như thế này, làm sao có thể dằn được nỗi đau buồn xé ruột xé gan. Đám gia đinh xếp hàng đứng trang nghiêm ai nấy đều rưng rưng, thỉnh thoảng đưa tay lau nước mắt. Đối với bọn họ mà nói, những huynh đệ sớm chiều chung đụng đã rời đi xa rồi.
Trong không khí như thế này, xung quanh bãi chứa hàng có không ít người đứng đằng xa xem, đến trên tường và trên cây cũng có người. Tháng giêng, người rảnh rỗi nhiều khác thường, người hiếu kỳ cũng nhiều, nghe động tĩnh lớn như vậy, rất nhiều người muốn biết đã xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiến nghiêm nghị nói.
- Bọn họ chết vì chúng ta, nếu không có bọn họ, cung tiễn sẽ cắm lên người chúng ta.
Đám huynh đệ của Triệu Tiến vẻ mặt nghiêm túc, đi theo sau Triệu Tiến, sau khi nhìn thấy bọn họ đi ra, tiếng khóc trên bãi chứa hàng đã lắng xuống, rồi lại lập tức cất lên.
Đám Triệu Tiến đi đến trước linh án, do Triệu Tiến dẫn đầu, mọi người đều khom người lạy.
Toàn cảnh rất im lặng rất nghiêm túc, lại biểu lộ ra sự kính trọng và trang nghiêm, nhất thời mọi thứ yên lặng, đến tiếng bàn tán của những kẻ nhàn rỗi cũng dừng lại.
Lúc đám người Triệu Tiến hành lễ xong, tiếng khóc thất thanh lại vang lên:
- Con ơi, không có con gia đình phải làm sao.
- Con đi như thế này, ai phụng dưỡng cha già.
Gia quyến của những người đã chết khóc đau thương, những kẻ nhàn rỗi ở bên lại bắt đầu bàn tán.
- Thật là đáng thương, đứa con nói mất thì mất rồi.
- Tưởng rằng theo anh hùng như Triệu Tiến thì có thể hưởng phước, ai ngờ gặp phải đại nạn như thế này.
- Gặp vận rủi rồi, đây đều là những người đã ký khế ước bán mình, hiện tại bọn họ coi như là nô bộc của Triệu gia, cũng không phải là do Triệu gia giết, chỉ có thể chấp nhận thôi.
Tiếng bàn tán xen lẫn tiếng khóc, khiến cho trong ngoài bãi huấn luyện ồn ào khác thường. Triệu Tiến giơ tay ra hiệu, ba người Trương Hổ Bân, Lỗ Đại và Lý Ngũ dẫn đầu, bắt đầu vung trường mâu đập xuống đất, phát ra những âm thanh “chan chát”. Bọn họ bắt đầu, những gia đinh khác cũng đều làm theo. Trường mâu của hơn trăm người đập xuống, lại còn chỉnh tề vô cùng, nên âm thanh phát ra giống như tiếng trống. Nghe thấy âm thanh này, bất kể là thân quyến của gia định gặp nạn, hay là những kẻ nhàn rỗi ở bên ngoài xem náo nhiệt, đều trở nên im lặng.
Triệu Tiến đi đến trước mặt những người thân quyến này, thân nhân của những gia đinh đã ngừng gào khóc, có chút khiếp đảm nhìn hắn. Trong lòng Triệu Tiến hiểu rõ, tiếng khóc lúc nãy của những thân nhân gia đinh này chưa chắc là những lời vô tâm, bọn họ cũng muốn một chút gọi là bồi thường. Triệu Tiến đương nhiên không nghe được lời bàn tán của những kẻ nhàn rỗi ở bên ngoài, nhưng hắn cũng biết quy củ, gia đinh gia nô bỏ mình, chỉ cần không phải là do gia chủ mưu hại lăng nhục, thì không cần để tâm gì.
Triệu Tiến cất giọng nói.
- Biểu hiện của hai mươi người này đều rất dũng cảm, đều là người hiên ngang, đều là hảo hán.
Trong ngoài bãi chứa hàng đều trở nên yên tĩnh. Mặc dù những kẽ nhàn rỗi bên ngoài nghe không rõ, nhưng cũng cực kỳ hiếu kỳ rốt cuộc bên này nói cái gì.
Những gia quyến của gia đinh gặp nạn nghe lời nói của Triệu Tiến, lại không thất lễ gào khóc, nhưng đều đứng đó gạt đi nước mắt, lúc này cũng thương tâm thật sự.
- Triệu Tiến ta sẽ không để bọn họ chết vô ích, hung thủ giết bọn họ đều đã bị ta làm thịt, đầu còn đang đặt trong nha môn.
Nghe đến câu này, thân quyến của những gia đinh kia đều quỳ rạp xuống đất dập đầu với Triệu Tiến. Bất kể là nói như thế nào, đại thù đã báo, hung thủ bị chém đầu, đây cũng là an ủi đối với người đã khuất, đối với rất nhiều người mà nói, có đến nước này đã đủ lắm rồi. Nhưng lời của Triệu Tiến vẫn chưa nói hết.
- Mỗi gia đinh tử trận mỗi năm hưởng năm lượng bạc hoặc năm gánh gạo trắng, cấp cho hai mươi năm, trước tiên hãy đi lãnh phần của năm nay đi.
Âm thanh lúc Triệu Tiến nói ra những lời cũng không lớn, nhưng người ở gần hắn vẫn nghe rõ. Đầu tiên, thân quyến của những gia đinh gặp nạn đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Triệu Tiến, sau đó là đám gia đinh nhìn Triệu Tiến bằng với vẻ không thể tin nổi. Sau đó nữa chính là đám người nhàn rỗi ở vòng ngoài cùng xem náo nhiệt, bọn họ không nghe thấy bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng đã phát hiện bên trong đột nhiên im lặng, biết nhất định chuyện có gì đó ghê gớm đã xảy ra.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến khoát tay, Trần Hồng và Lôi Tài vội vàng đi đến, trong tay bọn họ đều bưng một cái mâm gỗ, trên đó có đặt bạc đúc thành từng nén.
Không cần thủ tục gì phức tạp, cứ đến dò hỏi thẳng xem muốn lấy tiền hay lấy lương thực, người cần tiền thì cấp bạc, người cần lương thực cũng cấp bạc, đến lúc đó lấy bạc đổi sang, bản thân mình tự đi mua cũng tiện.
Đừng thấy Triệu Tiến một tháng có doanh thu hơn ngàn lượng, nhưng đối với những bình dân bá tánh này thậm chí là những hộ bần dân nghèo khổ mà nói, một năm chưa chắc có thể nhìn thấy mấy lượng bạc trắng, năm lượng bạc trắng này tằng tiện một chút cũng có thể đủ chống chọi một năm cho mấy miệng người. Về phần năm gánh gạo trắng, cũng xấp xỉ của năm lượng bạc. Sở dĩ cấp lương thực, chính là vì ở những địa phương nông thôn, muốn đổi bạc thành tiền đồng và hàng hóa không dễ dàng gì.
Khoản mục như vậy cấp cho hai mươi năm, phụ mẫu của những gia đinh gặp nạn chết đều là ba bốn mươi tuổi, nhưng thời đại này có mấy người sống đến sáu mươi, khoản tiền này chẳng khác gì là dưỡng lão cho bọn họ đến lúc lâm chung. Về phần huynh đệ tỷ muội của những gia đinh này, ngươi trẻ tuổi thì phải tự lực cánh sinh, điều này cũng là lẽ đương nhiên, huống hồ khoản tiền này chi tiêu tằng tiện một chút, bọn họ cũng có thể được nhờ. Nói cay nghiệt một chút, đối với thân quyến của những gia đinh tử nạn mà nói, thân nhân chết đi còn có ích với bọn họ hơn nhiều so với lúc còn sống.
- Thật sự có thể cấp hai mươi năm sao?
Những người lấy được bạc vẫn chưa thoát khỏi kích động, không ngờ lại hỏi một câu thất lễ như vậy.
Trần Hồng và Lôi Tài bưng mâm lắc lắc đầu không biết phải nói gì, hoài nghi của đối phương khiến họ cảm thấy rất vô vị. Triệu đại ca nói chuyện nào có lý lẽ đã tính toán chi li. Nhìn thấy Triệu Tiến giải thích, Lôi Tài lại trở nên nhạy bén, gân cổ hô to:
- Gia đinh tử trận mỗi người trợ cấp năm lượng bạc, người không cần tiền cấp năm gánh gạo trắng, cấp trong vòng hai mươi năm!
Những gia đinh vốn đứng đằng xa có người chưa nghe rõ, những kẻ nhàn rỗi đứng càng xa hơn xem náo nhiệt vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng giọng nói của Lôi Tài vừa to vừa rõ, lần này tất cả mọi người đều đã nghe rõ.
Ồ một tiếng, những kẻ nhàn rỗi vây quanh lập tức kinh hô một tràng, trong thời thế gian nan này, một lượng bạc, một gánh gạo có ý nghĩa như thế nào, mọi người đều biết rất rõ, huống hồ là năm lượng bạc năm gánh gạo, vị tiểu gia này cứ thế mà phân phát ư.
“Chết cũng đáng giá thật”, rất nhiều người sau khi bừng tỉnh đều nghĩ như thế, liều chết liều sống một năm chưa chắc có thể được ấm no, vào quân ngũ ăn lương nơi nào cũng bị cắt xén, nhưng làm gia đinh cho vị tiểu gia này, khi còn sống thì ăn no ngủ ngon, chết đi thì gia đình hai mươi năm không lo ấm cũng chẳng cần lo no, còn có gì phải sợ.
Mà sau khi đám gia đinh bắt đầu xao động thì lại trở nên yên tĩnh, mỗi người tay cầm trường mâu đứng nghiêm ở đó, ai nấy đều chuyên tâm vô cùng.
Ban đầu đến làm gia đinh cho Triệu Tiến, là vì tương lai có thể sống những ngày tốt đẹp, đi theo nhân vật hào kiệt như vậy không thiệt thòi, cũng là vì có thể giảm bớt cho gia đình một chút lương thực. Không ngờ sau khi rèn luyện vất vả còn phải ra ngoài đánh nhau, may mà được ăn ngon ngủ kỹ, không phạm sai lầm sẽ không bị người ta đánh chửi. Gặp phải lần phục kích này, bằng hữu sớm chiều chung đụng thoắt cái đã chết mười mấy người, tất cả đều có chút run sợ.
Làm trâu làm ngựa cho người ta, vất vả một chút cũng không là gì, đánh nhau rách da đổ máu thương gân động cốt cũng có thể chịu đựng, nhưng nếu phải chết, thì mọi người đều không cam lòng. Người mạnh mẽ dũng cảm, vốn có tâm tư dốc sức đi theo Triệu Tiến, cũng không có gì, nhưng những người chỉ muốn tìm một việc mưu cầu cuộc sống ăn ngon mặc ấm, thì lại có tâm tư khác.
Nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tâm tư nhỏ nhen cũng đều tan thành mây khói, cái giá này của Tiến gia, có bán cái mạng đi cũng đáng.
- Thật sự không dễ dàng. Bên Sơn Đông gặp thiên tai, nửa cái bánh ngô bằng bảy tám mạng người, như vầy là tốt lắm rồi, tốt xấu còn có lương thực để tranh giành.
Những kẻ nhàn rỗi vây quanh xem nhịn không nổi bàn tán mấy câu, chuyện thảm mà dễ ăn như vầy không ai muốn rước vào người trong tháng giêng.
Có người không kìm nổi nói theo một câu.
- Nghe nói Sơn Đông đông tam phủ hiện tại đến cả tuyết còn chưa có, lương thực đều không trồng được.
Tất cả đều im lặng.
Năm ngoái Sơn Đông gặp hạn hán, đã thê thảm vô cùng, rất nhiều người đều cho rằng năm nay sẽ tốt hơn một chút, không ngờ tiết xuân đói kém khó sống nhất lại là đại hạn, tiếp theo sẽ biến thành cảnh tượng gì, mọi người đều có thể tưởng tượng ra được. Nhất thời, niềm hưng phấn khi nhìn thấy đề tài mới mẻ trước mắt đều giảm đi rất nhiều.
Thời gian cử hành nghi thức cúng tế cho đám gia đình rất ngắn, sau khi phân phát bạc xong, xe ngựa lớn kéo quan tài đi ra ngoài thành, tất cả tiêu phí trong tang sự, từ vàng mã đến đất chôn, toàn bộ đều do thương hành Từ An phụ trách. Vốn dĩ phải có người nâng quan tài, nhưng Triệu Tiến không cho phép. Tuy nhiên thứ mọi người càng coi trọng hơn chính là lợi ích rõ ràng trước mắt, trợ cấp hậu như vậy, cũng không ai nói gì.
Nghi thức vừa xong, đám gia đinh thay đai trắng ra lại tiếp tục đi huấn luyện. Triệu Tiến nhìn lễ tế và biệt ly này khiến tâm tình của mọi người đều không vui, liền dứt khoát đề nghị mọi người đi sang tửu phường.