Rốt cục có người chịu không được áp lực mà suy sụp, chỉ có điều mới nói được một nửa, gã đã bị đội trưởng của mình đánh ngã lăn ra. Triệu Tiến quay đầu nói với Trần Thăng:
- Đại Thăng! Đệ đi chém đầu tên bạc nhược này, sau đó mang đầu về đây. Mau!
Trần Thăng rút đao bước nhanh qua, Triệu Tiến nói với đội ngũ mới tập hợp xong bên cạnh.
- Ta nói một câu, các ngươi hô theo một câu, không được sót bất cứ từ nào, hiểu chưa? Sau khi ta giơ tay liền bắt đầu!
Đội ngũ lão binh cũng đã trải qua huấn luyện tương tự khi trước rồi nên mọi người lớn tiếng vâng lệnh.
- Các huynh đệ, bây giờ chúng ta chỉ có một con đường sống, đó chính là phải liều mạng với bọn chúng!
Triệu Tiến nói không nhanh để cho các thủ hạ có thể nghe hiểu cùng nhắc lại. Hơn một trăm người đồng thanh hô to, người trong viện ai cũng nghe thấy, ngay cả tiếng nổ lúc cây gỗ lớn va vào tường cũng không át được.
Trong viện an tĩnh lại, tất cả mọi người nghe được từ ‘đường sống’, nhưng người trong đội tân binh lập tức lại trở nên kinh hoảng, có người thấp giọng thì thào.
- Chẳng lẽ muốn để cho chúng ta làm kẻ chết trước?
Dù gia nhập không lâu nhưng các tân binh đều biết Triệu Tiến rất coi trọng các lão binh. Trang bị, biên chế, còn có chức vị đều ưu tiên các lão binh trước, nhìn thấy như thế, mọi người tự nhiên sẽ có phỏng đoán như vậy.
Ban đầu nghi vấn này chỉ bắt đầu là một câu, sau đó truyền đi rất nhanh, đội trưởng lớn tiếng quát mắng cũng ép không được. Lúc tình hình càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, phía trước lại vang lên tiếng hô to.
- Đội lão binh ở phía trước, đội tân binh đứng ở sau. Triệu mỗ cùng huynh đệ đứng hàng đầu tiên.
Đội lão binh nhắc lại những lời này thật lớn, chung quanh lại trở nên an tĩnh. Triệu lão gia không có núp ở phía sau, bản thân Triệu lão gia đứng ở hàng đầu, vậy còn có thể nói cái gì nữa. Có người dẫn đầu vậy xung phong theo thôi! Tâm của mọi người không hiểu vì sao trở nên bình tĩnh lại.
- Chư vị, anh dũng xông lên phía trước mới có đường sống, chạy trối chết cầu xin tha thứ chỉ có một con đường chết, còn ai bạc nhược, đây chính là kết cục!
Tất cả mọi người nhìn đến trên mũi một thanh trường thương giơ cao, ở đầu mũi thương là một cái đầu người đang đầm đìa máu tươi. Cái đầu này chính là của tên tân binh vừa bị xử trảm lúc nãy.
Tấm gương, khích lệ và trừng phạt, thậm chí còn có uy hiếp càng lúc càng gần từ bên ngoài, nhiều tầng áp lực làm cho không khí trong viện trở nên trang nghiêm, an tĩnh.
- Đội hình không thể loạn, thà đi không chạy!
Sau khi dặn dò câu đó xong, vách tường bên kia đã bị đâm sập, cũng may giá gỗ phía sau đã bị dời đi, khoảng cách giữa đội ngũ và vách tường cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Triệu Tiến không ngừng hạ lệnh điều khiển, công sự che chắn bằng khung giường trong viện đều được dọn đi, hàng binh đứng đầu tiên đều giơ cao ván cửa. Đội thứ một đến đội thứ sáu đáng tin nhất trong đám tân binh được sắp xếp ở đằng sau đội ngũ các lão binh. Các đội tân binh còn lại thì đứng phía sau bọn họ, còn các lão kị binh cùng các cung thủ được phân tán tại hai bên.
Trần Thăng buồn bực nói.
- Triệu Tiến, huynh lui về sau đi để đệ chỉ huy cho!
Cát Hương đứng bên cạnh cũng mở miệng nói.
- Đại ca, huynh đi ở đằng sau...
- Huynh nói rồi. Huynh phải đứng ở hàng đầu tiên, vậy thì phải đứng ở đó !
Bây giờ hắn đang đứng đầu hàng bên phải hàng đầu tiên của đội lão binh. Từ trái sang phải, lần lượt là Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong và Lưu Dũng. Bọn họ trên người đều mặc áo giáp, búa ngắn trường đao cũng đã vác ở trên lưng, trong tay đều cầm trường thương, chỉ có trong tay Đổng Băng Phong còn cầm cung tên, gia đinh mặc tỏa tử giáp đều bị đuổi sang đứng hàng thứ hai.
Phía trước hàng đầu tiên dựng thẳng ván cửa, các hàng phía sau thì gắng hết sức mà sát lại phía trước.
Bây giờ hơi an tĩnh một chút, nhìn vách tường lung lay sắp đổ, quân địch bên ngoài còn đang sẵn sàng cho lần tấn công cuối cùng. Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, cơ thể nghiêng về phía trước. Đúng lúc này, có người đứng phía phải hỏi Triệu Tiến:
- Tiến gia, ngài không sợ sao?
Hắn quay đầu lại nhìn, thì ra là Nghiêm mặt đen. Người này không thuộc bất cứ đội nào, nhưng y lại cầm đơn đao chen lên đứng phía trước. Triệu Tiến lắc đầu hạ giọng nói.
- Ta sợ!
Nghiêm mặt đen sửng sốt, lập tức nợ nụ cười, y vừa muốn mở miệng, lại nghe thấy một tiếng nện ầm ầm vang lên từ tường viện phía đông. Tường bị đâm nữa rồi!
- Sụp rồi! Sụp rồi!
Bên ngoài lại có tiếng hoan hô thật lớn vang lên. Một mảng lớn tường viện phía đông đều đã sụp đổ, từ bên trong có thể nhìn thấy ánh lửa càng sáng ngời ở phía bên ngoài.
Ngay vào lúc bức tường đổ xuống, tiếng tên gào thét phá không bay tới cũng vang lên dày đặc. Triệu Tiến rống to cảnh báo, mỗi người cũng đều hô to cảnh báo, ai cũng cố gắng khom người thật sát, tận lực tránh dưới tấm ván cửa.
Nhưng vẫn là có tiếng kêu thảm thiết vang lên, ván cửa không thể che phủ hết mọi người, có người đau kêu rú thảm, có người khóc hô, còn có thể nghe được tiếng các đội trưởng lớn tiếng quát mắng đàn áp, nhưng lần này không ai lộn xộn.
- Chịu không nổi thì lui ra sau, ai chịu được thì ở lại!
Triệu Tiến hô to, mọi người cũng theo đó rống lớn. Mỗi người thuộc Triệu tự doanh đều căng thẳng tới cực điểm.
Hai cánh cung thủ đứng hai bên cũng đều nấp ở phía sau ván cửa. Bọn họ không kịp phản kích, chỉ có thể trốn, chẳng qua mưa tên phía ngoài cũng chỉ duy trì hai đợt. Đột nhiên, tiếng rống cùng hô to liên tiếp vang lên từ bên ngoài kia, mỗi người đều hét lớn tiến lên, ai ai cũng đều hô to xông vào!
Tường gạch sập đi biến thành đống gạch cao cỡ nửa người, xuyên qua khe hở trên ván cửa, cùng với tiếng quát mắng đầy tức giận ở bên ngoài ấy, Triệu Tiến nhìn lũ tăng binh cầm trường thương và trường đao vượt qua đống đổ nát, xông tới. Đám tăng binh đi đầu đều là những kẻ thân hình to lớn vạm vỡ, có kẻ trên người còn mặc giáp trụ sơ sài. Bọn chúng đều quấn vải trắng trên đầu, reo hò vọt tiến vào.
Triệu Tiến hét lớn.
Buông ván cửa, bắn tên!
Khi nói chuyện, hắn đẩy ván cửa đang nắm trong tay về phía trước. Ván cửa che phía trước đội ngũ nãy giờ đều ngã rạp trên đất, cung thủ vẫn nấp phía sau ván cửa đều đứng dậy bắn tên, Đổng Băng Phong cũng nhanh chóng giương cung, lắp tên bắn tới.
Khoảng cách thế này cộng thêm quân địch dày đặc không có mũi tên nào không trúng đích. Mười mấy tên chạy trước nhất đều trúng tên ngã nhào, nhưng mười mấy tên này rất nhanh đã bị đám người phía sau xông lên che phủ.
Cung thủ bên Triệu Tiến sau khi bắn ra mũi tên đầu tiên liền không tiếp tục bắn nữa, ngược lại xoay người rời đi. Đổng Băng Phong còn bắn ra mũi tên thứ hai, sau đó đem cung tên vất trên mặt đất, nắm chặt trường thương.
- Xếp thành hàng, trường thương để chĩa thẳng phía trước. Đi đều bước về phía trước!
Triệu Tiến rống to, đồng bọn đứng bên cạnh hắn rống to, đội lão binh cũng rống to.
Hàng thứ nhất, hàng thứ hai, hàng thứ ba, trường thương đều chĩa ngang, trường thương của những hàng phía sau cũng đều nghiêng về phía trước.
- …Một, hai, một…
Triệu Tiến gào thét nâng chân sải bước thật lớn về phía trước. Không hiểu vì sao, suy nghĩ bây giờ của hắn chính là ngày sau nhất định phải dùng tiếng trống để khống chế nhịp bước.
Hàng thứ nhất bước ra bước đầu tiên về phía trước, hàng thứ hai theo sau, tiếp tục hàng thứ ba… Đội hình tứ giác của đội lão binh tiến về trước, đối mặt với đám tăng binh cầm vũ khí trong tay, hò hét xông tới, người nào người nấy anh dũng tiến lên.
Trong bất luận trận chiến nào, ai đứng đầu tiên, xông lên đầu tiên đều phải đối mặt với mạo hiểu lớn nhất, cho nên vị trí này đều cho những lão binh dũng cảm, cứng cỏi nhất trong đội ngũ đảm nhiệm. Tăng binh xông tới đầu tiên cũng là như thế, bọn chúng đều là những kẻ liều mạng không biết sợ chết. Xông lên đầu tất nhiên có mạo hiểm, nhưng bọn chúng cũng biết đi đầu mới có lợi. Tiền hàng vàng bạc sẽ lấy được đầu tiên, bọn nữ nhân cũng có được đầu tiên, huống chi trước trận đã có treo giải thưởng, sau trận còn có khao quân. Đối với những kẻ sống ngày nào hay ngày đó như bọn chúng thì đều rất đáng giá.
Hơn nữa trong đại viện Hà gia này đều là một lũ nhãi con còn chưa đủ lông đủ cánh, căn bản không biết đánh như thế nào, vừa rồi vẫn co rút ở bên trong không hề biết phản kích chính là chứng minh tốt nhất. Khi nãy tường vừa đổ, bọn chúng chỉ bắn một lượt tên liền không có động tĩnh gì nữa, chẳng lẽ lũ nhóc đó không biết bây giờ là lúc sống còn sao? Chắc chắn là đã bị dọa sợ không biết nên chạy như thế nào.
Càng đừng tới trước khi xông lên, người dẫn đầu đã nhắc trong đại viện Hà gia này cất giấu mấy vạn lạng bạc, điều này làm cho cả lũ đều điên lên rồi. Nếu như đã nói số lượng cho cả bọn biết trước, vậy có nghĩa là chấp nhận cho tất cả tha hồ cướp đoạt, không cần quản tới.
Nhiều kích thích cùng hấp dẫn như vậy, khiến lũ bỏ mạng này đều đỏ hết cả mắt, chúng chỉ còn chờ tiến vào trong đại viện liền giết cho thống khái, cướp cho đã tay, mỗi gương mặt xông lên ngũ quan đều đã vặn vẹo không còn hình dáng.
Mười mấy người phía trước bị cung tên bắn trúng, cũng không có ai chú ý tới. Đánh giặc khai chiến nào có không chết người bao giờ, kẻ nào trúng kẻ đó xui xẻo, nhưng đội ngũ xuất hiện phía sau những tấm ván cửa kia là xảy ra chuyện gì?
Hưng phấn khi mới vọt vào trong viện đã qua, ánh lửa trong ngoài đại viện vẫn sáng ngời như trước, lũ tăng binh xông tới không thấy được sự hỗn loạn cùng đổ nát như dự kiến mà là một đội ngũ thực chỉnh tề. Nói chính xác hơn thì là một đại đội đi đầu thật nghiêm chỉnh cùng một đội ngũ coi như chỉnh tề đi sau.