Ở phía đông chỗ tường viện bị hổng đã dựng lên một cái mộc đài sơ sài, ba tầng khung giường, Triệu Tiến ngồi trên cái mộc đài đó, ngáp không ngừng, ở trước mộc đài, bốn đội lão binh đều ngồi dưới đất, ôm trường thương trong tay ngã trái ngã phải nằm ngáy rất sảng khoái.
Trong đại viện có hai đội tân binh đang quan sát nông dân lao động, còn lại thì ở bên ngoài quan sát nhóm người làm việc thu dọn chiến trường, các loại binh khí đơn đao trường thương được chất đống ở một bên mộc đài, tài vật lục soát được từ người tăng binh bị đặt ở bên kia.
Trong lúc tiến hành lục soát kiểm tra, trang dân trong Hà gia trang cũng nhận ra thi thể thân nhân của mình, gào khóc bãi đất trống ở phía đông.
Tiếng khóc vang trời, bên này quả thực là huyên náo, nhưng đội ngũ lão binh đang ngủ trước mộc đài không ai tỉnh lại, Triệu Tiến vực lại tinh thần quan sát, bọn Trần Thăng cũng không ai nghỉ ngơi, đều ở một bên quan sát.
- Đại ca, tìm được Chu Học Trí rồi, hắn trốn trong mật đạo cả đêm.
Lưu Dũng trở lại nói.
Sau khi trở lại đại viện Hà gia, các thầy thợ ủ rượu được mang tới trốn trong phòng không dám động đậy, cũng không có tâm tư gì mà chạy trốn, ngược lại lại không thấy bóng dáng Chu Học Trí.
Vợ con của Chu Học Trí còn đang ở thành Từ Châu, nếu người này bất chấp cả gia đình mình, Triệu Tiến cũng không cảm thấy có gì đáng tiếc, bản chất máu lạnh, vốn không cho thấy được tài năng xuất sắc gì, không có chính là không có.
Lưu Dũng cũng không phải cố ý đi tìm, mà có người dẫn đường điều tra hết tất cả những chỗ có thể giấu người một lần, lấy vẹn toàn làm đầu, mật đạo kia là nơi trọng điểm cần kiểm tra, nếu chẳng may có người tiến vào thông qua mật đạo thì làm sao bây giờ? Không nghĩ tới lại phát hiện Chu Học Trí trong mật đạo, tên Chu Học Trí này đã thay đổi quần áo, còn lấy đi kim tiền chứa trong mật đạo, ở đó kinh hồn táng đảm chờ đợi, thấy có người xuống dưới, sợ tới mức hét lên một tiếng, thấy người đến là Lưu Dũng mới thở phào ra, hóa ra tên này là muốn ngày hôm sau an tĩnh hoàn toàn mới chạy trốn tiếp.
Nghe Lưu Dũng trình bày xong, Triệu Tiến lắc đầu cười nói:
- Người đọc sách vốn nhát gan, không có gì kì lạ, đệ kêu hắn lại đây,
Không lâu sau, nghe phía sau có tiếng bước chân, Chu Học Trí sắc mặt tái nhợt chạy tới, Chu Học Trí nhìn trong hay ngoài viện đều là thi thể và người bị thương, lại nhìn Triệu Tiến ngồi ngay ngắn trên mộc đài, chỉ cảm thấy không thể tin nổi. Cuộc chiến đấu đêm qua hắn không nhìn qua, nhưng cũng biết kẻ thù chiếm ưu thế, cho nên chạy nhanh trốn trong mât đạo, không nghĩ rằng một đêm trôi qua, không ngờ lại đại thắng, đây rốt cuộc là như thế nào làm được?
Trong lòng Chu Học Trí hối hận, biết biểu hiện nhát gan của bản thân sẽ làm cho Triệu Tiến coi thường, nhưng chuyện cho tới giờ hối hận cũng không kịp, chỉ có thể vực lại tinh thần ân cần hỏi.
- Lão gia, tìm tiểu nhân tới đây là có việc gì?
- Ngươi hãy viết một cáo trạng, viết rằng Vân Sơn Tự âm mưu gây rối, tụ chúng hành hung, tấn công thôn xóm lương dân, ý đồ giết người sát hại tính mạng. Phe ta liều chết tự vệ, lúc này mới đánh lui được kẻ ác, viết xong thì đưa cho mọi người trong Hà Gia Trang làm chứng. Cứu chữa một chút những người bị thương bên Vân Sơn Tự để làm nhân chứng, đến lúc đó thì đưa đến châu nha đi.
Chu Học Trí vội vàng tuân lệnh.
Triệu Tiến lại dặn dò thêm.
- Làm xong việc này, ngươi cùng Lưu Dũng đem mọi người trong thôn trang, mặc kệ có phải trang dân trong Hà Gia Trang hay không, cũng phải đăng ký trong danh sách. Một người đến hoặc đi cũng phải có bản ghi chép, phải nắm rõ.
Lần này trước khi đại chiến, thám tử của Vân Sơn Tự và đội nhân mã của Khổng gia đã điều tra Hà Gia Trang và thực hư lai lịch của Triệu Tự Doanh, khiến Triệu Tiến vô cùng bị động. Mặc dù chỉ mới tới mói có được chỗ đứng còn rất nhiều việc không kịp làm, nhưng sau đó không thể để lộ chuyện trước đây, mọi thứ phải được khống chế trong tay, không có lý nào thành Từ Châu khống chế nghiêm mật như vậy, mà một Hà gia trang lại có trăm ngàn chỗ sơ hở.
Một mảng chiến trường hỗn độn gần như đã được dọn dẹp, nhóm tăng binh bỏ mạng gần bốn trăm người, còn có hơn một trăm người bị thương, gần ba trăm thi thể chết dưới trường thương, còn hơn một trăm cái là chết dưới đao búa, đây hiển nhiên là kiệt tác của đội nhân mã.
Trên người những thi thể này đều bị lục soát không còn gì, bị chất đống ở bên trong, đã có người bắt đầu rắc vôi bên trên, bây giờ khí trời đã không còn khô hanh, nhiều thi thể như vậy rất dễ sinh ra dịch bệnh.
Triệu Tự Doanh lấy được hơn năm trăm binh khí, lúc tăng binh của Vân Sơn Tự chạy toán loạn, binh khí trong tay chính là gánh nặng, đều vứt thẳng lên mặt đất, trong đám binh khí trường thương không nhiều, chủ yếu là phác đao và Nhạn Linh đao, dường như chúng thường được hương dũng đoàn luyện dùng, thường thường đều chỉ cầm một cây trường thương đi cho đủ số, mà quân tinh nhuệ còn lại thì dùng đao búa, phác đao được dùng nhiều nhất.
Triệu Tiến cũng nghĩ đến đạo lý này, không biết có phải do là thứ đồ phổ biến hay không, bởi vì làm đao búa tốn sắt tốn công nên giá cả đắt hơn giá của trường thương, với lại dùng trường thương cũng có vẻ vô dụng, nhiều người khinh thị Triệu Tự Doanh có lẽ cũng vì trang bị chủ yếu của Triệu Tự Doanh là cái này.
Trừ lần đó ra, tiền bạc gì đó có khoảng sáu trăm lượng, nhóm tăng binh đều là mình ăn no cả nhà không đói bụng, không ít người đều có thói quen quản lý việc nhà trên người. Bên cạnh đó còn có hai mươi bộ cung còn dùng được, cùng với hơn mười bộ tỏa tử giáp miễn cưỡng coi là hoàn chỉnh, đây cũng là do thời điểm chạy trốn ngại vướng bận nên cởi ra, bên cạnh đó còn có mười ba con ngựa mà đội nhân mã bỏ lại, đều được thắng yên đầy đủ.
Mặt trời đã lên, nhiều người bận rộn như vậy, mảnh chiến trường hỗn độn được dọn dẹp rất nhanh, trang dân Hà gia trang cũng đem thi thể người nhà mình trở về liệm, đây là tai bay vạ gió nhưng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể chịu đựng. Ngoại trừ những thương nhân ra, càng có nhiều người kính sợ nhìn Triệu Tự Doanh, mấy người trẻ tuổi này mang vẻ mặt mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài, giành được thắng lợi như vậy. Bọn họ còn nhìn lên Triệu Tiến, Triệu lão gia đang ngồi trên mộc đài giống như đang ngồi trên ngai vàng, đang đưa mắt nhìn xuống thần dân của hắn, chứ không phải một người anh hùng.
Chu Học Trí viết đơn rất nhanh, Triệu Tiến vốn đã nghĩ cho hắn cái khung hoàn hảo, tiếp theo chỉ cần chiếu theo cách thức có sẵn viết ra, về phần ghi danh những hộ dân trong Hà gia trang cũng rất đơn giản, trong nhà có người chết, đều hận Vân Sơn Tự đến nghiến răng nghiến lợi, đều đồng ý sẽ viết một ít sự thật lên giấy.
Mặc dù có một số người chết dưới cung tiễn của Triệu Tự Doanh, nhưng nợ nần này nên tính trên người ai, đương nhiên ai cũng biết, lúc nửa đêm hung thần ác sát đến bắt người chính là đám lừa trọc Vân Sơn Tự kia.
Vân Sơn Tự làm việc cũng coi như chu đáo chặt chẽ, nếu Chu Học Trí không nói ra, hộ dân ở Hà gia trang cũng không biết những chuyện tối hôm trước là do đám hòa thượng Vân Sơn Tự làm ra.
Lúc Chu Học Trí thu thập ghi danh, các đội của Triệu Tự Doanh rốt cuộc cũng được nghỉ ngơi, đêm qua chuyển hết khung giường từ doanh phòng ra, lại đem ván cửa bị tháo dỡ xuống ấn lên, lúc trở về còn phải dọn dẹp sạch sẽ, nhổ xuống vô số mũi tên bị bắn ở trên, nhiều như đám rừng, không ngờ cũng thu được mấy trăm mũi tên.
Nghỉ ngơi cũng không thể toàn bộ cùng nghỉ được, đội lão binh vẫn ngồi chỗ lỗ hổng của tường viện phía đông ngủ ngáy sáng khoái như cũ, đội tân binh một nửa đi nghỉ ngơi, một nửa trong sân đợi lệnh, chỗ tốt duy nhất chính là không cần đứng, không chê mặt đất lạnh, ngồi xuống cũng được, còn có mấy người tinh thần không tồi còn có thể chỗng đỡ lên chòi canh gác. Triệu Tiến vẫn ở trên mộc đài như trước, còn bọn huynh đệ thì ngồi dưới mộc đài, đã ngã trái ngã phải ngủ, trên người ai nấy vẫn còn mặc khôi giáp.
Tình cảnh càng ngày càng an tĩnh, tiếng ngáy trong viện cũng tiếng khóc trong trang như hòa vào một, không có người đi đến bên này đại viện Hà gia, đêm qua nhiều người đã chết ở nơi này như vậy, ai còn dám tới nữa.
Bên này không có gió, khói khí của lửa trại đốt đêm hôm qua thủy chung không thể tiêu tan, mùi máu tanh cũng dần dần tràn ngập, loại hương vị khó ngửi này cũng không ngăn được cơn buồn ngủ ập đến, Triệu Tiến dùng sức cấu vào bắp đùi của mình, duy trì tỉnh táo của bản thân.
Tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên, Triệu Tiến giật mình một cái, lập tức nhìn về phía âm thanh kia, tên canh gác trên chòi nhận ra chậm hơn so với hắn một chút, lập tức hô lớn.
- Có người, có người! !!
Cũng chỉ có thể hô lên như vậy, bởi vì trên đường ở phía đông, chỉ có một đội nhân mã đang cấp tốc chạy tới, Triệu Tiến đứng dậy trên mộc đài, quát lớn.
- Xếp hàng đợi lệnh.
Mệnh lệnh vừa ra, đội ngũ lão binh còn đang ngủ trước mộc đài đều tỉnh lại, vội vàng đứng dậy, xếp hàng chỉnh đốn trang bị, sau đó mới nhìn về phía trước, những điều bọn họ làm đều là vô ý di chuyển, trong nháy mắt đã ở trước mộc đài dàn trận thế, Triệu Tiến xuống khỏi mộc đài, cầm theo trường mâu đứng ở hàng đầu tiên.
Lúc này, trong đại viện lại bắt đầu huyên náo, đội tân binh vội vàng đứng lên, lại có người tiến lên dời mộc đài đi, nhóm cung thủ xoa đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, cầm cung tiễn lên chỗ cao.