Binh lính của Triệu Tự Doanh cũng tự đội mũ lên đầu, mọi người nhìn lẫn nhau, nhìn đồng đội chỉ lộ ra hai con mắt và miệng mũi đều cảm thấy rất thú vị. Tất cả mặc giáp ngoài ngừoi đều phủ một áo choàng có mũ, ở bên ngoài không nhìn thấy nón giáp sắt, ít nhất nhìn không ra kiểu dáng, Triệu Tiến và các huynh đệ đều cột vải đỏ trên cánh tay phải, Triệu Tiến cột hai cái. Các đội trưởng thì mỗi người cột một mảnh vải màu nâu đất, để phân biệt thân phận.
- Không có lệnh của ta, khăn trùm đầu không được phép tháo xuống.
Triệu Tiến lại ra lệnh, hắn hiện giờ không nói to, mỗi một câu đều là từ trước truyền về sau.
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến đưa tay ra hiệu với Chân Trí. Chân Trí đi ở phía trước, đi đến bên này, liền không cần hai gã bán hàng kia dẫn đường, hai người ở lại trông chừng, con ngựa của Đổng Băng Phong cũng ở lại bên cạnh.
Ánh nắng ban mai hiện ra, nhưng rừng tùng vẫn rất tối, cũng may rừng cây không lớn, cây cối cũng thưa thớt, những cây tùng này không phải là cây sinh sống từ lâu ở núi Vân Long mà là để làm nổi bật nghiêm trang của chùa, ngày sau mới trồng đấy.
Lúc đại đội nhân mã đến bìa rừng, có thể nhìn thấy một bờ tường cao, bởi vì mặt trời còn chưa sáng rõ lại đang ở trong rừng cây, không ngờ vừa nhìn đã cảm thấy bờ tường này không thấy bến bờ, tất cả mọi người ngồi xổm nghỉ ngơi.
- Oa, nơi này so với đại viện của chúng ta đúng là lớn hơn không ít.
Thạch Mãn Cường ngạc nhiên thán phục.
- Vân Sơn Tự nay cũng là một trang viên lớn, hơn nữa còn là trang viên lớn nhất Từ Châu.
Triệu Tiến nói thêm vào.
Tường viện phía tây không chỉ có một cánh cửa, đã có hai chú tiểu ra mở cửa, có thể nhìn thấy bọn tăng nhân ra vào mà mấy cánh cửa chính thì vẫn còn đóng chặt.
Triệu Tiến quay đầu gọi Chân Trí, Chân Trí vừa đi vừa thở hổn hển, Triệu Tiến hỏi ngay.
- Ngươi bây giờ có thể vào trong không?
Chân Trí gật gật đầu, lại cởi cái mũ hình quả dưa đang đội trên đầu xuống, lộ ra vết thụ giới trên đầu trọc, hóa ra là hắn mang tóc giả, mũ quả dưa cùng tóc giả kết thành một khối, sau đó tháo áo dài hai lớp xuống, bên trong cũng là một bộ tăng bào màu xám.
- Ngươi cần bao lâu thì có thể mở cổng phía tây?
Triệu Tiến thấp giọng hỏi.
Chân Trí tạm dừng một chút, sau đó mở miệng nói.
- Không quá một nén nhang.
- Tốt, qua thời khắc đó, ta sẽ rời đi. Kết cục Như Huệ thế nào ngươi nên biết. Hiểu chưa?
Triệu Tiến không khách khí chút nào, chỉ có điều hắn cũng đang đội túi che đầu nên nhìn không rõ biểu cảm.
Cơ thể Chân Trí run lên, gật đầu ra hiệu mình đã hiểu, Triệu Tiến vung tay lên, mở miệng nói.
- Bắt đầu tính từ bây giờ, ngươi đi đi.
Nói đến nước như vậy, Chân Trí không dám nán lại, bắt đầu rời rừng tùng chạy dọc theo một con đường nhỏ. Những tăng nhân đang ra vào khi thấy Chân Trí đột nhiên chạy đến cũng không cảm thấy quá kỳ lạ, liếc nhìn một cái thì tất cả đều bận bịu ai làm việc nấy.
Chân Trí vừa rời rừng cây, Đổng Băng Phong liền nói.
- Đại ca, chúng ta không mang nhang.
Triệu Tiến cười nói.
- Đếm đến tám trăm, nếu cổng không mở, chúng ta rút lui.
Đổng Băng Phong sửng sờ, vội vàng hỏi.
- Vậy nhiều nhất cũng chỉ là nửa nén hương.
- Cẩn thận làm đầu, khiến cho hắn không dám có lòng dạ khác.
Triệu Tiến lạnh lùng đáp.
Chân Trí bên kia chạy một mạch vào cổng bên kia, Triệu Tiến và các huynh đệ nhìn chăm chú bên kia, nhìn những người bên kia di chuyển.
Trong chùa có tiếng chuông vang lên, hẳn là bắt đầu khóa kinh cầu buổi sáng, Trần Thăng đặt tay lên chuôi đao bỗng nói.
- Dường như nhìn không ra bên trong chùa có gì không ổn, bọn chúng đáng lý ra phải tan tác hỗn loạn.
- Tin tức bị đánh tan hẳn đã truyền về rồi, nhưng người phía dưới vẫn không biết. Bại binh vẫn đang gom nhặt lại. Hơn nữa trong khoảng mấy canh giờ ngắn ngủi chưa chắc đã quay về được. Mấu chốt chính là nếu như đệ là người của Vân Sơn Tự, đệ có nghĩ chúng ta tới không?
Triệu Tiến thấp giọng nói.
Trần thăng bên kia trầm mặc, sau đó nói.
- Không thể tưởng tượng được, sau đại chiến như thế nào cũng cần phải nghĩ ngơi và phục hồi lại. Hơn nữa đây là đấu đá riêng. Vân Sơn Tự này ngay bên cạnh thành Từ Châu, ai cũng không có gan lớn dám động đến.
Lời nói còn chưa dứt, Triệu Tự Doanh giấu ở bên trong rừng kia đều yên tĩnh, bởi vì bọn họ nhìn thấy một cánh cửa mở ra, không bao lâu lại thấy Chân Trí đi ra, đang ở đó vẫy tay, tuy nhiên động tác kia như giống là lười biếng vươn vai.
Thạch Mãn Cường thì thầm nói.
Dễ dàng như vậy sao!
- Mở cổng ra, vốn là chuyện bình thường, đương nhiên là dễ dàng.
Triệu Tiến trả lời một câu, đứng dậy, mấy người Triệu Tự Doanh đang ngồi xổm bên kia đều đứng lên.
- Các vị, sau khi rời khỏi rừng tùng xếp thành hàng, sau đó theo ta xông vào trong. Vào chùa hô to quỳ xuống không giết, người nào trong chùa phản kháng thì chết, kẻ không đầu hàng thì giết, kẻ chạy trốn cũng giết, còn lại thì không giết. Cung thủ không cần bắn tên, dùng đao thương, đội lão binh đi trước, tân binh chiếu theo trình tự sắp hàng đi ở phía sau.
Triệu Tiến cao giọng nói, thanh âm của hắn không nhỏ, Triệu Tiến cũng không để tâm người bên ngoài có nghe được hay không.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến bước nhanh ra khỏi rừng tùng, trường mâu trong tay hắn giơ cao, nhằm để cho mọi người nhìn thấy, rừng tùng phía sau huyên náo ồn ào, các đội trưởng đều đang thúc giục thuộc hạ đuổi theo.
Mặt trời còn chưa hiện ra, tăng nhân thức dậy sớm cũng không nhiều, ở phía tây này càng ít hơn, thậm chí sau khi Triệu Tiến đi ra khỏi rừng cây cũng không có ai lưu tâm để ý.
Triệu Tiến thủy chung không thèm nhìn người khác, chỉ đứng nơi đó giơ cao trường mâu, đội lão binh chiếu theo huấn luyện hằng ngày bước theo đội hình, bước nhanh về phía Triệu Tiến xếp thành hàng rồi đứng yên, đội lão binh thứ nhất và thứ hai là huấn luyện tốt nhất. Triệu Tiến xoay người một cái bọn họ đã xếp thành hàng nghiêm, các đội còn lại cũng theo thứ tự đứng sát vào.
- Theo ta xông vào.
Triệu Tiến hô to, xoay người bước nhanh qua bên kia, phía sau tiếng bước chân chỉnh tề vang lên, hai đội đều đuổi theo, các đội còn lại lúng túng tập hợp, sau đó thì cùng xông lên.
Khi hai đội lão binh đầu tiên xếp thành hàng, cuối cùng cũng có tăng nhân nhận ra, nhìn thấy một đám người đội khăn trùm đầu cầm theo binh khí từ rừng cây không ngừng tuôn ra, cử chỉ đầu tiên của các tăng nhân không phải là hô to, cũng không phải chạy bốn phía, mà là buồn bực nhìn sang, nghĩ rằng đang làm cái trò quái lạ gì.
Ai mà nghĩ đến những người này tấn công Vân Sơn Tự? Vân Sơn Tự ngồi vững ở thành Từ Châu mấy thập niên, từ quan lại cho đến giang hồ ai cũng không dám bất kính. Chỉ cần là tăng nhân thành tâm hướng Phật cũng biết không có ai dám gây sự với Vân Sơn Tự, ai có thể nghĩ đến sẽ có người xông thẳng vào tấn công.
Mãi đến khi nhìn thấy trường mâu lạnh lẽo trong tay Triệu Tiến, nhìn thấy binh khí trong tay Triệu Tự Doanh, các tăng nhân mới phát giác được điều bất thường, nhưng cũng không né đến hai bên, chỉ trốn xa một chút nhìn xem rốt cục có chuyện gì xảy ra. Nhưng ở cổng lớn đã mở bên kia, Chân Trí cùng vài tăng nhân khác sắc mặt lập tức biến đổi, xem ra là kích động và sợ hãi đan xen vào nhau.
Cứ như vậy một đường xông thẳng vào không ngừng lại, rõ ràng là không ai kịp hiểu ra chuyện gì, nhưng có một tăng nhân dường như không tin vào những gì mình thấy mà nói.
- Chẳng lẽ là trộm cướp?
Đúng như vậy đấy, Triệu Tự Doanh căn bản là mặc kệ, chỉ lo dũng mãnh lao vào trong viện.
Sau khi vào trong sân không ngờ là một khoảng trống rộng rãi, nơi đây nếu như xe ngựa ra vào, có lẽ là chỗ vận chuyển hàng hóa của cả chùa. Bên trong có xe ngựa trâu bò dừng lại, còn có mười mấy tăng nhân đang bận bịu, bọn họ ngừng công việc trong tay lại, trợn mắt nhìn đội hình đang xông tới.
- Quỳ xuống, không giết!
Không đợi bên kia cử động, trường mâu bên này đã bưc tới, mười mấy tăng nhân này vừa trợn mắt ngạc nhiên quỳ xuống, không có bất kỳ phản kháng nào. Trên mặt mọi người đều hết sức kinh ngạc, cũng chưa kịp hiểu rốt cục xảy ra chuyện gì.
- Đóng cổng chính lại.
Triệu Tiến hét to, cổng chính vừa mở ra liền bị đóng lại.
Chân Trí dẫn sáu hòa thượng bước nhanh tới, vội vàng chắp tay hành lễ, thần sắc Chân Trí còn tốt, mấy người kia cũng là kinh sợ và hoang mang đan vào nhau, dường như còn chưa biết xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiến chưa nói cái khác, chỉ mở miệng hỏi.
- Trong chùa còn có tăng binh và võ tăng không?
Chân Trí bên kia không mở miệng nói, một tên hòa thượng ngẩn người, vội vàng nói.
- Tăng binh bảo vệ đã xuống núi rồi, nói là hạ viện Tiêu huyện có người gây rối. Muốn nói võ tăng, Giới Luật Viện bên kia còn có mười mấy người.
- Thạch Đầu, đệ dẫn bốn đội tân binh, đi theo vị kia đi Giới Luật Viện, bắt mười mấy người này lại, kẻ không đầu hàng thì giết, sau đó đóng chặt mọi lối ra của Vân Sơn Tự. Ngươi dẫn đường.
Triệu Tiến ra lệnh dứt khoát, tăng nhân bị chỉ định kia cả người run lên, vừa ngạc nhiên, ngay sau đó lại quay nhìn Chân Trí. Chân Trí thận trọng gật đầu, vị tăng nhân kia nói lắp bắp.
- Xin mời đi theo ta.
Triệu Tiến tiếp tục hỏi.
- Trong chùa có nhà kho chứa binh khí, ở kho phòng phía Tây, ai biết chỗ này?
Các tăng nhân nhìn nhau, vẻ mặt có vẻ như không tin được, bị Chân Trí trừng mắt nhìn, lúc này mới phản ứng, một gã tăng nhân vội nói.
- Bần tăng biết rõ.