Lúc Triệu Tiến và đám bạn đi trên đường, phát hiện thành Từ Châu tan hoang đổ nát cũng có mấy phần không khí vui mừng, đường phố các nơi có mấy ngọn đèn hiếm thấy. Phía bắc thành đông, nơi tập trung những nhà giàu có cũng có dáng vẻ như ngày lễ hội, mấy ngày nay bận rộn không ngừng, mọi người đều quên mất tiết Thượng Nguyên (Nguyên Tiêu) đã đến.
Sau khi đi đến con đường này, tất cả không khí lễ hội đều biến mất theo mây khói. Còn một đoạn đường mới đến cửa Tôn gia, nhưng tiếng khóc xé ruột xé gan đã nghe rất rõ ràng.
Mang theo tâm tình nặng nề, Triệu Tiến bước vào cửa chính của Tôn gia, nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên gào khóc trước cửa linh đường, chính là song thân phụ mẫu của Tôn Đại Lôi. Triệu Tiến quay đầu nhìn sang, có người đi theo sau liền giải thích:
- Tiến gia, lúc sang báo tin, phụ mẫu Tôn gia đã cảm thấy bất thường, liền chuẩn bị xe ngựa gấp gáp chạy về đây.
- Sao không ở nhà đón năm mới để mẹ còn nấu cho con mấy món ngon.
Nghe những lời nói trong tiếng khóc, Triệu Tiến cảm thấy lòng mình đau đớn, nỗi bi thương bị công việc bận rộn chôn giấu bấy lâu lại một lần nữa ngập tràn trong lòng, những người đứng bên cạnh đều lau nước mắt.
Phụ thân Tôn Giáp của Tôn Đại Lôi nhìn thấy đám Triệu Tiến xuất hiện, lau nước mắt một cái, chống người đứng dậy, chỉ tay vào Triệu Tiến quát:
- Ta không bằng lòng cho Đại Lôi chung chạ với các ngươi, không có được những ngày sống tốt, ngày ngày múa đao múa thương, nó lại không nghe, còn cãi rằng theo các ngươi rất tốt, nhà cũng không ở mấy.
Nói được vài câu, Tôn Giáp cũng không nói tiếp, bưng mặt khóc lớn.
Cảnh tượng trước mắt như thế, Triệu Tiến hoàn toàn không biết phải ứng đối làm sao, đứng đó không biết phải làm thế nào, do dự một hồi mới mở miệng nói:
- Thúc thúc, thẩm thẩm, mặt đất lạnh, hay là vào nhà đi, đừng tổn hại thân thể.
Nói xong hắn liến liếc mắt ra hiệu cho bọn huynh đệ, mọi người vội vàng tiến lên nâng dậy, may là hơn kém tuổi tác xa, nên chuyện đụng chạm giữa nam và nữ cũng không cần phải quá suy xét. Mọi người đỡ hai vợ chồng Tôn Giáp đi vào trong.
Tôn Giáp vừa khóc vừa nói:
- Đứa con trai Đại Lôi này có triển vọng nhất, tương lai ta muốn giao gia nghiệp này cho nó nhưng cứ như vậybảo mất đã mất rồi.
Tháng giêng chính là lúc vui vầy, đột nhiên có tin tức như thế truyền đến, đả kích đối với bọn họ quả thật quá lớn. Thật ra mà nói họ vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, có thể khóc lóc đau thương ở đây, đã là trạng thái khá lắm rồi.
Đám người Triệu Tiến cũng không biết phải khuyên giải như thế nào, hơn nữa tâm tình của bọn họ cũng không tốt, cái chết của Tôn Đại Lôi, đối với bọn họ mà nói không dễ chịu gì, trong lòng Triệu Tiến cảm thấy áy náy, thấy mình suy xét không chu toàn.
Vì Tôn gia sợ Tôn Đại Lôi học thói xấu, nên trong nhà ở Từ Châu không có đầy tớ nữ, toàn là nam nhân, ở trên linh đường cũng không ai có thể khuyên giải giúp. Mẫu thân của Tôn Đại Lôi đã khóc đến ngất đi, phụ thân của Tôn Đại Lôi cũng đau thương không để ý đến. Lưu Dũng không câu nệ gì nhiều, liền đi sang ấn huyện Nhân Trung, mới cứu được.
Bị không khí này ảnh hưởng, đôi mắt của Triệu Tiến cũng đỏ lên, mũi cay cay, những người khác thì không được như vậy. Nước mắt của Đổng Băng Phong đã không ngừng được, Trần Thăng thì ngồi ngây người ở đó ôm mặt, Cát Hương và Thạch Mãn Cường thỉnh thoảng sụt sùi, Vương Triệu Tĩnh cúi đầu, nếu nhìn kỹ sẽ thấy mấy giọt nước mắt rơi xuống đất.
Đúng lúc này, bên ngoài có vài tiếng huyên náo, Triệu Tiến đưa mắt nhìn sang, thì thấy đó là Triệu Chấn Đường dẫn một số người tiến vào, trong những người đến có nam có nữ, Triệu Tiến còn nhìn thấy mẫu thân Hà Thúy Hoa.
Vừa tiến vào linh đường, Triệu Chấn Đường đã đi đến bên cạnh Tôn Giáp, còn Hà Thúy Hoa thì đi khuyên giải mẫu thân của Tôn Đại Lôi. Người trưởng thành làm việc tự có cách thức của họ, không khí trong linh đường trở nên dịu đi một chút, không còn khiến cho người ta nghẹt thở như trước nữa.
Lúc này đám Triệu Tiến mới thở phào nhẹ nhõm, bảo các huynh đệ đi lên phía trước dâng hương, Triệu Tiến vừa mới cắm cây hương của mình vào lư hương, thì nghe giọng khàn khàn của Tôn Giáp ở đằng sau hỏi:
- Tiểu Tiến, tên súc sinh giết chết Đại Lôi bây giờ sao rồi?
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt:
- Đều chết cả rồi, kẻ chủ mưu sau lưng cũng đã chết, thôn trang của hắn cũng bị diệt sạch.
Thân hình Tôn Giáp lảo đảo, thời khắc này ông có hơi thả lỏng, nhưng dường như ông trở nên già đi rất nhiều, chậm rãi ngồi xuống:
- Vậy cũng tốt, vậy cũng tốt.
- Ngàn đao băm vằm ông đi, lúc trước cứ mang Đại Lôi đi Bi Châu thì tốt biết bao, còn nói gì mà phải ở lại Từ Châu giữ gìn gia nghiệp. Ông xem đi, bây giờ đến nước này rồi đấy.
Mẫu thân của Tôn Đại Lôi đột nhiên bộc phát, quát mắng Tôn Giáp.
Tôn Giáp lại thở dài, không trả lời, chỉ co người ngồi trên ghế không lên tiếng.
- Mấy tiểu huynh đệ các con đừng đi, đêm nay ở lại thủ một đêm cho Tôn Đại Lôi, thế cho xong xuôi mọi chuyện.
Triệu Chấn Đường nói, mọi người không ai dị nghị.
Nhìn thấy buồn đau của phụ mẫu Tôn Đại Lôi đã nguôi ngoai phần nào, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa dặn dò mấy câu liền rời khỏi, để lại mấy người nam nữ trung niên lo liệu. Bọn họ đi không bao lâu, thì có người đến đưa thêm áo bông cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ, thủ một đêm ở đây cũng không thoải mái.
Vì phải đốt vàng mã thắp hương ở trước linh vị, nên cửa chính phải rộng rãi thoáng khí, trong linh đường căn bản không tụ lại được một chút nhiệt nào.
Nô bộc của Tôn gia làm cơm tối cho mọi người, đám Triệu Tiến đều ăn một chút, còn phụ mẫu của Tôn Đại Lôi thì lại không ăn nổi, có người khuyên mãi mới ăn mấy miếng.
Ăn cơm xong, nỗi buồn cũng vơi đi không ít. Mẫu thân của Tôn Đại Lôi ngồi đó thút thít lau nước mắt, phụ thân Tôn Giáp của Tôn Đại Lôi sững sờ rất lấu, mới ngồi xuống bên cạnh Triệu Tiến. Triệu Tiến và các huynh đệ liền đứng dậy, Tôn Giáp dùng một giọng nói yếu ớt nói:
- Đều là thân thích cả, không cần phải khách khí như vậy, ngồi xuống nói chuyện đi.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Tôn Giáp nhìn kỹ từng người trong đám Triệu Tiến, nhìn một lúc lâu sau mới mở miệng nói:
- Mỗi lần Đại Lôi về nhà, đều nhắc tới các ngươi với ta và mẹ nó. Còn có lúc mẹ Đại Lôi từng oán trách nó, nói huynh đệ ruột thịt của mình không lo, cứ lo người ngoài.
Nói đến đây, Tôn Giáp lại nhớ chuyện xưa, dùng tay che mặt nửa buổi vẫn chưa buông xuống. Đám Triệu Tiến cũng cảm thấy khó chịu trong lòng. Tôn Giáp lại điềm tĩnh trở lại, sau đó nói:
- Ánh mắt của Đại Lôi không tồi, mấy người các ngươi, tương lai nhất định đều có tiền đồ. Đại Lôi đi rồi, nhân tình vẫn còn, có gì cần thúc thúc giúp đỡ, các ngươi cứ nói.
Triệu Tiến trầm ngâm một chút rồi nói:
- Rượu của tửu phường Phiêu Hương, vẫn phải phiền thúc phụ bán ra, trên Vận Hà có những người muốn mua, cháu sẽ đưa hết sang chỗ thúc phụ người, hoặc là bọn họ giao tiền ở chỗ thúc phụ, đến thẳng chỗ cháu nhận hàng.
Vương Triệu Tĩnh ở sau lưng ho khan một tiếng, ở nơi như thế này nói đến việc làm ăn không thích hợp cho lắm.
Phụ thân của Tôn Đại Lôi lại ngẩn người, một lúc sau mới mở miệng nói:
- Đại Lôi thật sự là kết giao được những huynh đệ tốt, đáng tiếc nó không thể ở cùng các ngươi lâu một chút.
Danh tửu Hán Tỉnh bán đến trên Vận Hà, mặc dù hiện tại vẫn là làm ăn nhỏ mới bán được mấy vò, nhưng phàm là người từng tiếp xúc với nó đều biết năm nay sẽ đi đến mức độ nào. Tôn gia tham gia trong đó, đối với những lợi nhuận sắp có được trong lòng càng biết rõ, Triệu Tiến làm như vậy quả thật là quá có lợi rồi.
Trong lời nói của Triệu Tiến là làm phiền đối phương giúp đỡ, nhưng giá trị thực chất ẩn chứa trong chuyện này Tôn Giáp hiểu rõ, đây quả thật là bồi thường và an ủi.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Tiểu Dũng, phiền đệ lập tức ra ngoài thông tri một tiếng, bảo người của Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý sáng mai đến các nơi trông coi, ngày mai không đi Bài Cốt Trương nữa. Huynh đệ chúng ta đã chết, bảo bọn chúng đến dập đầu một cái đi.
Lưu Dũng lập tức đứng dậy đáp ứng, bước nhanh ra cửa. Trên mặt của những người khác cũng đều có vẻ tán đồng.
Việc này đối với cha mẹ của Tôn Đại Lôi mà nói là rất nể mặt, nhân vật danh vọng các nơi đến càng nhiều, thì tang lễ này càng vinh dự, mà đối với đám Triệu Tiến mà nói, ngoại trừ phong quang phía sau Tôn Đại Lôi, hắn còn muốn mượn nghi thức này cho thấy thế lực mạnh mẽ của mình, dập đầu trước linh vị thực tế chính là bọn chúng thần phục Triệu Tiến.
Trần Thăng rầu rĩ nói.
- Xem thử kẻ nào dám không đến.
Lưu Dũng đi ra ngoài, không lâu sau đã quay lại. Hiện tại y là người liên lạc giữa Triệu Tiến và nhân vật giang hồ trong thành, lên tiếng thì không ai dám không nghe theo.
Trong không khí nặng nề này, đêm càng lúc càng khuya, vợ chồng Tôn Giáp cũng không cầm cự nổi, được người khuyên ra đằng sau nghỉ tạm, trong linh đường có chỉ còn Triệu Tiến và bọn huynh trông coi, càng thêm yên tĩnh.
Nghe tiếng mõ canh hai vang lên ở ngoài, Vương Triệu Tĩnh đi sang ngồi bên cạnh Triệu Tiến, lại qua một hồi, Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói:
- Triệu huynh, khoa cử năm nay nếu như tiểu đệ may mắn thi đậu, trở về Từ Châu cũng có thể mạnh mẽ hơn không ít, hiện giờ đều là nhờ gia phụ ra mặt, dù sao cũng không tiện lắm.