- Nhóc con chưa đủ lông đủ cánh, còn đòi học người khác.
- Đợi cái đám lừa ngốc kia làm gì, chúng ta tự đi một vòng, là có thể nắm được nơi này.
Có thể nghe được những lời này truyền tới, đột nhiên trong đội nhân mã phát ra tiếng cười to, có người hét to lên nói.
- Các huynh đệ, mở thôn này ra, năm phần nộp lên trên, năm phần mọi người chia ra.
Câu nói này nghe rất rõ ràng, tiếp đó là những tiếng hò reo ầm ĩ đinh tai nhức óc, liền đó nghe thấy tiếng người hô, ngựa hí, có người thúc ngựa vọt qua chiến hào.
- Kỵ binh vây doanh trại, tiếng vó ngựa kia cũng là vũ khí, mặt đất rung chuyển, nghe mà kinh hồn bạt vía. Kỳ thật cung tên và đá bay không làm bị thương quá nhiều người, nhưng trong doanh trại hỗn loạn, bị người xông vào, vậy thì...
Triệu Tiến nhớ lại lời dạy của nhị thúc Triệu Trấn Hưng, bên dưới đội kỵ mã tiên phong đã chạy lên tới đường phố, kỵ binh phía sau nối đuôi nhau mà lên. Vừa mới yên tĩnh thoáng chốc tiếng vó ngựa lại rầm rập vang lên.
- Thế cũng quá..
Triệu Tiến lắc đầu nói, rốt cuộc là sức mạnh của đám giặc cỏ, rất nhiều tiểu tiết vốn không có người chú ý. Rãnh chiến hào kia tuy rằng chỉ vọt một cái là qua, nhưng san bằng hẳn là càng thuận tiện. Nó dẫu sao cũng là chiến hào, chỉ hơi không cẩn thận rất dễ bị rơi xuống. Càng khỏi phải nói, đám người này nghe được tiếng tru tréo trong sân cứ nghênh ngang như vậy xông lên.
Ngựa tràn lên con đường ngày càng nhiều, xem ra giống với phán đoán của Triệu Tiến, bọn chúng muốn vây quanh doanh trại rồi. Hà gia trang lúc này khắp nơi tĩnh mịch, trong những phòng ốc nhà cửa hai bên đường dường như chưa có ai ở qua, lúc này ai còn dám bất chấp nguy hiểm. Các hộ ở trong Hà gia trang chỉ hận là lúc buổi chiều nghe được tin cho rằng bọn người của Triệu Tiến đang hư trương thanh thế dọa người mà thôi. Ai có thể nghĩ được rằng có một toán cướp đến thật, thanh thế không ngờ còn to hơn cả hơn trăm người của Hà gia trang năm ngoái.
Toán cướp như vậy, rửa sạch Hà gia trang dễ như bỡn, đến lúc đó ai mà chạy được. Hiện tại chỉ trốn ở trong nhà cầu thần khấn phật thôi.
Đường đi xung quanh đại viện của Hà gia tuy là rộng, nhưng cũng chỉ là tứ mã đi song song mà thôi, phia bắc và phía tây ba con ngựa cùng phi cũng là miễn cưỡng. Đội kỵ binh có người ở trên ngựa giương cung lên bắn, những người còn lại thì cầm ra sợi dây khoảng hai thước, một đầu buộc hòn đá tròn, giơ lên quay tròn.
Mặt trời sắp lặn xuống, bóng mặt trời hoàng hôn chiếu những dải vàng óng ánh lên đội kỵ binh bên ngoài viện. Bên trong viện vì là tường cao che chắn, rất nhiều vị trí đã mờ mờ tối. Tuy nhiên ánh sáng như vậy lại làm cho Triệu Tiến ở trên vọng lâu rất dễ thấy. Cả người hắn đắm chìm trong ánh hào quang, Triệu Tiến xoay người, giơ tay ấn xuống, ra hiệu mọi người ẩn náu.
Ở trên vọng lâu nhìn thấy rõ ràng, đám kỵ binh này cho dù có hỗn loạn, nhưng võ trang cũng không hề kém, không nói đến trường mâu, mã đao hợp quy chuẩn. Trong toán người này hơn một nửa là mặc áo giáp, tỏa tử giáp, bì giáp. Thậm chí còn có thể nhìn thấy cả thiết diệp tử quải giáp*, thật là ghê gớm.
(Giáp hộ thân bằng sắt hình giống như chiếc lá đeo trước ngực và sau lưng.)
Mọi người đều đang ẩn nấp sau tường và công sự, nhìn thấy thế tay của Triệu Tiến, lại không thể kìm lòng hơi co người lại. Triệu Tiến vừa làm động tác này, tiếng rít vang, mũi tên bắn ra, đá ném lên, Triệu Tiến vội thụp người xuống.
Mũi tên bắn ra còn đỡ, một phần bắn vào khoảng không, một phần bắn vào công sự đang ẩn nấu, lẻ tẻ đã được người giơ mộc thuẫn lên che chắn. Nhưng đá bay thì khá là phiền toái, không phải ở tốc độ mà là ở góc độ, mà lại còn quá nhiều.
Cho dù có nấp ở sau công sự, cũng có người đen đủi bị ném trúng, lập tức đầu rơi máu chảy, tiếng kêu rên lần này là thật rồi. Nhưng tiếng kêu rên lần này lại không tiếp tục, rên lên một tiếng lập tức cắn răng chịu đựng, có thể chịu được, không đến nỗi phải gào thét.
Tên bắn bên ngoài vô cùng tiết chế, sau một lượt tên bắn ra lại dừng lại. Nhưng lượt đá bay thứ hai rất nhanh ném ra. Trong viện có mấy người bị ném trúng, lại có tiếng kêu đau đớn.
Tốc độ của đá bay không nhanh như tên, thật sự ném tới người cũng có khả năng tránh được, vết thương chí mạng không có, nhưng đau đớn chảy máu là không tránh khỏi. Người bị ném trúng ngày càng nhiều, trong viện hơi có chút xao động.
Triệu Tiến trong lòng cũng đang căng thẳng, chốc chốc lại nhìn về phía trước, nhìn ra phía sau. Viện Hà gia quả thật không nhỏ, kỵ binh tràn vào lấp đầy cả con phố bên này, vừa mới rẽ sang phía tây.
Tấm ván che trên vọng lâu vang lên bôm bốp. May mà đá bay ném lên cao không đến nỗi mạnh, vọng lâu này không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng bị lây lan cũng là bình thường.
Nghiêm Thiên Lý bên kia toàn thân run lẩy bẩy, ngay cả cái chiêng đồng cầm trong tay cũng không ngừng kêu. Ngược lại là Trang Lưu vẫn cứ trầm tĩnh đứng yên bên cạnh, chốc chốc lại quay đầu nhìn Triệu Tiến.
- Cầu xin tha thứ đầu hàng, còn có đường sống.
Âm thanh ở bên ngoài không ngừng truyền lại.
- Đều là trẻ tuổi, rửa mông cho sạch sẽ.
Liền đó là một trận cười to.
Tiếng vó ngựa, tiếng tên bắn và đá bay vèo vèo, những lời thóa mạ khiêu khích, tiếng cười kiêu ngạo không chút kiêng nể, lại còn cả tiếng kêu rên trong viện, tràn ngập vào trong tai của mọi người. Đặc biêt là đa số người không thể nhìn được tình cảnh bên ngoài tường cao. Bị động bị đánh như vậy, dần dần trong lòng thấp thỏm không yên.
Chờ cho cả toán đều đi vào con đường bên ngoài tường viện, hiệu quả lúc đó đương nhiên là tốt nhất. Nhưng tốc độ bên ngoài không nhanh. Bên trong dần dần xao động, Triệu Tiến ngần ngừ một lát, thấp giọng quát.
- Gõ chiêng.
Nghiêm Thiên Lý luống cuống tay chân, suýt nữa thì đánh rơi cái chày gỗ, nhưng vẫn là tiếng chiêng “Boong boong boong” vang lên.
Trong lúc hỗn loạn này, từng người một đều nghe thấy, ngay đến cả toán người bên ngoài cũng ngừng lại một chút. Bởi vì từ đầu đến giờ, bên trong đại viện của Hà gia vẫn cứ yên tĩnh, tiếng kêu rên thảm thiết mọi người đều cảm thấy là chuyện đương nhiên. Đột ngột có tiếng chiêng vang lên, đều không biết vì sao, nhưng đều biết là sắp xảy ra chuyện gì!
Rất nhiều người ngồi thu lu đã lâu, nghe thấy tiếng chiêng hơi giật mình, không ngờ không có lập tức nhận ra mệnh lệnh, nhưng ngay sau đó vội vã đứng dậy, giương cung lắp tên bắn xuống.
Cung thủ chia ra bốn phía, bây giờ đội nhân mã chỉ ở hai bên. May mà cung thủ phia nam nhiều hơn, tuy là không thể phát huy khả năng sát thương cao nhất, nhưng mỗi cung thủ đều là ở trên cao bắn xuống. Toán kỵ binh ở dưới chẳng có bấy kỳ cái gì che đỡ, vả lại ở trên đường phố mặt phía nam, trước sau đều chật chội, ngoài lắc lư thân thể ra, ngay cả chỗ trống để trốn chạy cũng không lớn.
Kỵ binh tốc độ không nhanh, bắn giết càng không có gì là khó. Huống hồ khoảng cách bờ tường và con đường có đáng là bao, càng khỏi phải nói đám người ngạc nhiên đứng như trời trồng kia, chỉ trong tích tắc, bọn họ đều là những cái bia sống.
Mũi tên xé không rít lên, liền đó là tiếng kêu thảm thiết và la hét. Những âm thanh này còn thưa thớt hơn rất nhiều so với tiếng rên la vừa rồi trong đại viện của Hà gia. Bởi vì bên này rất nhiều kẻ một tên đã bỏ mạng.
Những lão kỵ binh mà Đổng Băng Phong đưa tới không có thể lực, nhưng khí lực giương cung bắn vài mũi tên vẫn đủ, hơn nữa bọn họ bắn vừa nhanh vừa chuẩn. Nhân lúc ở dưới vẫn còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, rất nhiều người bắn ra không chỉ một mũi tên, mỗi mũi tên đều đoạt lấy tính mạng. Sau khi bắn xong, tất cả mọi người không cần xem chiến quả, vội vàng rụt lại.
Tiếng chiêng vang lên, Trang Lưu giương cung bắn tên. Cùng lúc đó, Triệu Tiến đứng dậy vung tay, ném mạnh thanh đoản mâu trên tay xuống. Trong một khoảng cách ngắn, sức ném của hắn hơn că tên bắn rất nhiều, càng khỏi phải nói trọng lượng tự thân của thanh đoản mâu
Kỵ binh ở phía dưới vọng lâu đều né tránh, nhưng thực sự là quá đột ngột, sau tiếng chiêng vang lên chỉ là kịp thời theo đó cử động. Đoản mâu bay ra, cắm phập vào bả vai một người, lòi ra phía sườn, không ngờ trực tiếp xuyên qua, người kia gục xuống trên ngựa, chạm vào háng ngựa giật mình nhảy lên làm người dựng lên theo, khiến cho bốn phía hỗn loạn.
Đám đồng bọn xunh quanh tên kỵ binh kia nhìn thấy cảnh này, sợ vỡ cả mật. Những tên nhanh nhẹn, tháo chân khỏi bàn đạp ngựa ra, nhảy xuống ngựa tránh. Những tên chậm chạp, ra sức quất ngựa, muốn lao ra, nhưng cho dù có làm cách nào, đều chỉ làm cho cảnh tượng trước mặt càng trở nên hỗn loạn.
Sau nhát ném của Triệu Tiến, vừa mới nấp vào tấm chắn gỗ, lại nhìn thấy Trang Lưu đã bắn ra mũi tên thứ hai, mũi tên bắn ra rất nhanh. Trang Lưu kéo cung ra không hết cỡ, chỉ kéo đến năm bảy phần đã bắn ra, nhưng khoảng cách này cũng vừa đủ.
Theo khe hở tấm chắn gỗ nhìn qua, mỗi một mũi tên có thể giết được một tên địch. Hơn nữa, phát đầu tiên bắn trúng hốc mắt, phát thứ hai bắn trúng cổ, phát thứ ba bắn xuyên qua tai.
Người bên ngoài bắn ra hai mũi tên, Trang Lưu bắn ra ba mũi tên. Những lão kỵ binh mà Đổng Băng Phong đưa đến tốc độ bắn rất nhanh, nhưng tốt hơn ở chỗ rất chuẩn xác, kéo cung rất căng, bắn ra tất trúng.
Chỉ có điều những lão kỵ binh bắn xong mũi tên thứ hai, toán nhân mã hỗn loạn ở phía dưới nói chung cũng kịp nhận ra. Những cung thủ của bọn chúng cũng giương cung lắp tên, những tên khác bất chấp tất cả ném binh khí trong tay ra, cự ly gần như thế, luôn có thể đánh tới.
- Gõ chiêng, gõ chiêng.
Triệu Tiến hét lên với Nghiêm Thiên Lý. Lần này Nghiêm Thiên Lý không còn chậm chạp, mạnh tay gõ cái chiêng đồng.
Nghe tiếng chiêng vang lên, các cung thủ vội vàng thu người lại, mấy vị lão kỵ binh kia co người cũng rất nhanh. Trong những trận chém giết có thể sống đến bây giờ, bản lĩnh và suy nghĩ chạy trốn, ẩn náu luôn vượt qua giết người.
Nhưng đao thương chém giết người không có mắt. Triệu Tiến nhìn một tên cung thủ ở phía dưới vọng lâu, sau khi tiếng chiêng vang lên còn định bắn ra ngoài một mũi tên, chỉ là mũi tên của mình còn chưa bắn ra, lại bị một mũi tên ở góc xiên bắn trúng vào cổ, ngay đến tiếng kêu thảm thiết cũng không thể phát ra, ngã ngửa lên trời từ trên đài cao xuống.