Chính vì vậy, bên này liền biến thành một chỗ Triệu Tự Doanh không thấy được, nếu có người nào đó ở trong tiệm cho thuê xe lừa ngựa, hoặc giả vờ làm tiểu nhị, vốn chẳng có cách nào chú ý tới.
Đêm qua những thám tử đi nghe ngóng thực hư, bao gồm cả nhân lực cần thiết để châm lửa trại của đội nhân mã bất ngờ đánh tăng binh Vân Sơn Tự lúc trước, đều không biết từ nơi nào đến, không biết đi nơi nào, tuy hiện giờ Triệu Tiến chẳng quan tâm, nhưng không có nghĩa là không nghi ngờ và phán đoán.
Một đại hán béo đứng ở xa xa hít một hơi dài nói.
Tiểu nhân Vương Tự Dương, nhân sĩ của Hà Nam Thiểm Châu, có buôn một số trâu ngựa đến Từ Châu. Đêm qua Triệu lão gia trượng nghĩa ra tay, bảo hộ chúng tiểu nhân chu toàn, chúng tiểu nhân vô cùng cảm kích, chuẩn bị riêng thức ăn và cơm nóng đến khao chư vị.
Vốn những người này cực kỳ hứng thú đi đến chỗ Triệu Tiến, đây cũng chỉ là ý tứ giao thiệp cùng thủ lĩnh, nhưng mới vừa tiến vào chỗ của Triệu Tự Doanh thì không dám làm gì. Đám gia đinh trẻ tuổi dù mới hay cũ của Triệu Tự Doanh cũng đều đề phòng nhìn bọn họ, bộ dạng của người trẻ tuổi này có mười mấy tuổi, trên mặt còn có nét ngây ngô, còn có bộ dạng mệt mỏi không chịu được, trên mặt đầy bụi mù toàn bùn đất, nhiều người ngay cả eo lưng cũng không đứng thẳng được, chống binh khí nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Nhưng chính như vậy lại khiến các những người trải qua quân đội không dám lộn xộn. Bọn họ cảm thấy trong ánh mắt những người trẻ tuổi này đều mang theo sát khí, nếu như mình làm ẩu sẽ đưa tới mối họa. Nếu là hôm qua, các thương nhân buôn trâu ngựa cùng tùy tùng, thậm chí bao gồm cả các trang dân trong Hà Gia Trang đều không xem gia đinh của Triệu Tự Doanh vào mắt, cả một đám búp bê ngay cả râu còn chưa mọc dài thì có thể làm được gì, trường thương trong tay kia có thể giết người sao?
Đêm qua không ít người quan sát cả một đêm, những “búp bê” này thật sự có thể giết người, nhất cử nhất động của bọn họ đều mang theo sát khí.
Bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, mặc dù thương nhân buôn trâu ngựa vào nam ra bắc, cũng cảm thấy lạnh cả người, càng ngày càng có nhiều ánh mắt của mấy trăm người chú ý lại đây, thậm chí người cầm đồ đi theo cũng bắt đầu phát run.
Vị đại hán mập mạp dẫn đầu kia thấy sự tình không đúng, vội vàng cao giọng chào hỏi, thông báo mục đích của mình khi đến.
Triệu Tiến chậm rãi đi tới, người buôn ngựa Vương Tự Dương, tên này hắn đã sớm biết, mỗi năm tên Vương Tự Dương này phải bán đi ít nhất bốn trăm con ngựa trong tay, lừa và la cộng lại không dưới hai trăm con, là thương nhân kinh doanh lớn nhất ở chợ lừa ngựa, các thương nhân khác cũng phải nhìn sắc mặt của hắn.
Triệu Tự Doanh mới tới Hà gia trang, mọi mặt trong trang đều đến cửa hỏi thăm. Vương Tự Dương không tự mình đến mà chỉ phái thủ hạ sang, thái độ thản nhiên, mà bên này Triệu Tiến lại vội vã ổn định mọi việc, nếu đối phương không biểu hiện địch ý, cũng không nên tính toán nhỏ nhặt như vậy.
Không nghĩ tới hôm nay lại đích thân ân cần đến thăm, tư thái còn cúi đầu khúm núm như vậy, trong lòng Triệu Tiến cười lạnh, cuối cùng vẫn do chiến đấu cả một đêm này hiển hiện ra thực lực. Cái gì mà hộ vệ hương lý, bọn họ thấy tận mắt được năng lực và thực lực của Triệu Tự Doanh xuống tay, cứng rắn tranh đoạt, lúc này còn không biết điều một chút, ngày sau có thể đã quá muộn.
Chiến đấu suốt cả đêm, ngoại trừ trước lúc khai chiến có ăn một chút, hiện tại mọi người đều không ăn không uống, chiến đấu căng thẳng kịch liệt khiến họ bất chấp tất cả, hiện tại thanh tĩnh lại, lúc này đói khát lại dâng lên, mùi hương thức ăn từ bên này bay tới, nhiều người không nhịn được chảy nước miếng, ngay cả hầu kết của Triệu Tiến cũng chuyển động lên xuống.
Có khoản nợ này về sau phải ghi vào, bây giờ chẳng cần quan tâm nhiều như vậy, Triệu Tiến nhìn một hồi, rồi nói.
- Nhận lấy thức ăn, thay ta nói lời cảm tạ, bảo bọn họ ở lại không cần đi vội, bố trí đội tân binh quan sát kỹ họ. Chia ra từng đội để ăn cơm, không được bắt đầu ăn cùng một lúc.
Lưu Dũng vừa đáp lại vừa chạy tới, Trần Thăng thấp giọng hỏi.
- Để cho đội tân binh ăn trước sao?
Triệu Tiến gật đầu, mệnh lệnh này vừa truyền xuống, thương nhân buôn trâu ngựa cùng tùy tùng chuyển thức ăn vào, sau đó lui ra bên ngoài chờ, Trần Thăng chọn hai đội xếp hạng cuối cùng ăn trước.
Hai tân binh đội này là do những binh sĩ kém nhất tổ thành, thân thể và dũng khí đều kém cỏi nhất, thời điểm tác chiến không hăng hái gì, đại đội trưởng trách mắng cũng mặc kệ, vẫn núp ở phía sau, đến cuối cùng mới xông tới theo đoàn người, biểu hiện này tuy Triệu Tiến và bạn bè không thấy tới nhưng đội trưởng đã báo cáo qua.
Thức ăn và cơm nóng còn tại đó, lại có đồ ăn sẵn sàng ngon lành, bụng mỗi người trong Triệu Tự Doanh đói đến kêu vang, ngón trỏ động đậy, không nghĩ tới hai đội có biểu hiện kém nhất lại là đội được ăn trước, tất cả mọi người đều không hiểu, không ít người còn không ngừng quay lại nhìn về phía Triệu Tiến, bọn họ cảm thấy Triệu lão gia sẽ không đưa ra một quyết định ngu ngốc như vậy.
Nhưng đây chỉ là việc nhỏ, hai đại đội kia còn có chút sợ hãi, bốn mươi năm mươi người bắt đầu lang thôn hổ yết ăn, sau khi ăn xong bọn họ liền ở một bên chờ mệnh lệnh. Mặt khác các đội còn lại đã tập hợp đội xong, đợi thêm một chút nữa, đồ ăn bị nguội đi ít nhiều, lúc này mới từng đội ngũ một đi ăn cơm.
- Mọi việc cần cẩn thận vẫn hơn, nếu đồ ăn có vấn đề, đã có thể bị lừa rồi.
Triệu Tiến trầm giọng nói, các huynh đệ đều gật đầu, đã có người đến bên này đưa thức ăn cho bọn họ.
Tuy bên này nói cẩn thận đề phòng, nhưng thương nhân buôn trâu ngựa bên kia lại biết nịnh bợ tâng bốc vô cùng. Đám binh sĩ ăn canh dê bánh nướng áp chảo, mỗi người còn có miếng thịt xương để gặm, còn lại Triệu Tiến và các huynh đệ dưới là mì sợi, trên phủ kín thịt dê, rõ ràng là mấy thứ đồ ăn được tẩm ướp, nhưng quả thực ăn vào rất ngon miệng.
Trừ thanh âm ăn cơm, giữa sân không có động tĩnh nào khác, tất cả mọi người hẳn là đói bụng lắm, hiện tại bọn hắn cách đại viện Hà gia có mấy trăm bước, đói bụng đến mức chẳng quan tâm việc quay trở về, ăn no trước rồi nói sau.
Sau khi ăn xong, mọi người mới đứng dậy đi về, thương nhân buôn trâu ngựa cũng được thả về, từ chiến trường trở lại đại viện Hà gia có ba bốn trăm bước, nhưng Triệu Tự Doanh lại đi rất chậm, mọi người đều ngáp liên tục, vì quá mệt mỏi, đều muốn nhanh chóng trở về nghỉ ngơi.
Trên đường trở về, Triệu Tự Doanh bắt đầu thu thập những người tử thương của quân mình, mặc dù phương đội lão binh giữ vững đội hình, dũng mãnh tiến về phía trước, nhưng cũng có người bị binh khí đập trúng, ngay cả hàng binh lính thứ nhất khoác miên giáp cũng có người bị trường thương đâm xuyên qua, người không có giáp xếp phía sau cũng có mười mấy người bị thương, đội tân binh càng không cần nói đến. Bọn họ tạo thành một đội lao tới, lại không có trận hình đáng nói, đánh với nhóm tăng binh, thường thường chính là cuộc vật lộn giữa đao thật thương thật, trải qua một trận chiến, chết gần một trăm.
Thu nhặt thi thể của đồng bạn, lại cầm lấy mấy tấm ván cửa xung quanh đống phế tích lại, nâng những người bị thương không động đậy được về, cảnh tượng trở nên có chút nặng nề.
Nhưng chỉ có một chút nặng nề, hưng phấn trên mặt mọi người vẫn không thể che giấu nổi, lấy ít đánh nhiều, lấy yếu thắng mạnh, cái giá phải trả chỉ có một chút như vậy, mọi người đều cảm thấy đáng giá.
Trở lại đại viện Hà gia, mang người bị thương vào trong doanh phòng, thi thể thì đặt ở bên ngoài, làm xong những chuyện này, rất nhiều người ngay cả mắt cũng không mở ra được, muốn trở về ngủ một giấc.
- Lưu Dũng, đệ dẫn đội tân binh từ thứ tám đến thứ mười ba đi quanh trang, mang tất cả nam nữ có thể lao động trong nhà ra, người không đến thì đánh, bắt phải đến.
Triệu Tiến ra lệnh, sau khi uống xong canh nóng, cổ họng vẫn khàn khàn như trước, miễn cưỡng có thể nói chuyện bình thường được.
Lưu Dũng dạ vang một tiếng, điểm danh đủ các đội đi ra ngoài, mỗi người đều vô cùng mệt mỏi, ai cũng muốn mau mau nghỉ ngơi, nhưng vẫn tuân thủ mệnh lệnh của Triệu Tiến không một câu oán hận. Đêm qua nhờ có Triệu Tiến chỉ huy bọn họ mới còn sống, hơn nữa còn có thể đạt được chiến thắng huy hoàng như vậy, đó chính là do từng đạo mệnh lệnh truyền xuống, mọi người chấp hành theo mới có được, mệnh lệnh như vậy đương nhiên phải phục tùng, ngay tại đêm qua uy nghiêm của Triệu Tiến đã được lập nên.
Trong thôn bắt đầu huyên náo, đêm qua bọn họ bị bắt đi không ít tráng đinh, hơn hai mươi người chết ở ngoài, mọi nhà đều kinh hoàng sợ hãi, nhưng thứ nhất là do trời tối đen, thứ hai là đội nhân mã trong trang lại chạy xung quanh, thứ ba là tiếng giết rung trời ở bên ngoài, muốn chạy cũng không dám chạy. Với lại sau khi trời sáng lại phát hiện bên Triệu Tiến thắng lợi, bởi vì biểu hiện của Triệu Tự Doanh ở Hà gia trang coi như không tệ, bọn họ đều cảm thấy không cần chạy.
Lúc này những người ở nơi này đều nơm nớp lo sợ, Lưu Dũng lại dẫn binh lính lại đây, nhìn cả người gia đinh của Triệu Tự Doanh toàn là máu đen, mệt mỏi nhưng lại dày đặc sát khí, ai cũng không dám không nghe.
Người ở chợ lừa, ngựa cũng bị triệu tập đến, đêm qua cứng rắn chống đỡ cùng Vân Sơn Tự nên lần này các thương nhân buôn trâu ngựa vô cùng thức thời, sáng sớm đã mang cơm đến tặng, cúi thấp đầu một lần nữa cũng chẳng phải việc khó, huống chi giúp đỡ một chút để kết thiện duyên, ngoan ngoãn dẫn người tới.
Nam đinh tráng phụ, nhân lực từ khắp các nơi trong Hà gia trang bắt đầu hướng về phía đông bãi đất trống để tập trung, có người phân bọn họ thành đội, sắp xếp các công việc khác nhau.
Có người đi đại viện Hà gia trang dọn dẹp đống hoang tàn, Triệu Tiến cũng không vội vã tu bổ tường viện phía đông, ngược lại lại đi lấp đầy các chiến hào, đem chút gạch vụn gì đó chuyển đi, những người còn lại bắt đầu thu dọn chiến trường.
Mỗi một cỗ thi thể trên chiến trường đều phải để qua một bên, còn lại người bị thương thì để ở bên kia, binh khí bị rơi phải thu dọn, còn có hơn mười mấy con ngựa dừng lại ở xa xa cũng được dẫn tới.