Nếu người khác không nói, những việc xảy ra ngoài thành này Triệu Tiến vẫn thực khó mà biết được, nghe đến chuyện này. Triệu Tiến nhất thời cũng không biết nói gì cho phải, nhìn nhìn ba người đợi đến tận bây giờ, Triệu Tiến chuyển ngay sang đề tài khác nói.
- Ba người các ngươi sao lại đến đây báo danh, nhìn bộ dạng các ngươi, ở bên ngoài cũng không phải không có đường sống, nói thật đi, không được nói dối.
- Chúng tiểu nhân đắc tội với Phùng gia, mấy chục người chết hoặc trốn, phủ Dương Châu, phủ Hoài An đều không ở lại được, lại không muốn sang sông.
Đội ngũ buôn muối lậu phủ Hoài An, có mấy chục kỵ mã, hơn hai trăm người, thực lực như vậy có thể nói là hùng hậu. Ở ba phủ một châu ở Giang Bắc cũng có thể lập ra đượccục diện một phương, kết quả đắc tội Phùng gia buôn muối lớn nhất phủ Dương Châu, không đến một tháng, đã bị đánh cho tan tác, chỉ có ba người bon họ chạy thoát, chạy trốn dọc đường liền kết bái huynh đệ trong một ngôi miếu thành hoàng họ Tề hoang phế. Bỏ hết họ cũ, đều lấy ba cái tên đơn giản họ Tề, Tề Đại, Tề Nhị, Tề Tam.
Vốn cho rằng chạy đến bên Từ Châu này có thể thoải mái, không ngờ Phùng gia tài hùng thế hậu, lại vẫn có thể tìm đến. Ba người bọn họ cũng phải cuốn cuồn trốn ở giữa Từ Châu cũng nghe không ít sự tích của Triệu Tiến, lần này chiêu binh đơn giản đầu quân đến, cũng là tìm chỗ che chở.
Triệu Tiến trả lời thẳng không cần quanh co.
- Ta sẽ không tuyển các ngươi đâu.
.
Trên mặt ba người đó lộ ra vẻ thất vọng, nhưng cũng không hề phẫn uất, bởi vì đây vốn chính là việc hợp tình hợp lý.
Triệu Tiến nói tiếp.
- Tuy nhiên, ta sẽ thuê các ngươi làm việc.
Ba người này đều sửng sốt, Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Có rất nhiều việc nhờ các ngươi làm, ta sẽ trả tiền công.
Ý của Triệu Tiến mọi người đều hiểu, nhưng anh em Tề gia đến đây cũng không phải vì tiền công. Cưỡi mã mang đao đi đến đâu cũng có thịt ăn, hà tất phải làm công vất vả cho người khác?
Nhưng bọn họ cũng không dám từ chối Triệu Tiến, dám đến đầu quân, tất nhiên biết Triệu Tiến là nhân vật thế nào. Ba anh em đưa mắt nhìn nhau, Tề Đại hắng giọng hỏi:
- Tiến gia, nhỡ có người tìm chúng tôi gây rắc rối.
- Các ngươi từng là việc gì nghịch lẽ phải trái ý trời sao?
Triệu tiến hỏi ngược lại để trả lời.
Ba người đó lại kinh ngạc, người đứng thứ hai cắn cắn răng buồn bực nói.
- Không giấu Tiến gia, trên tay ba anh em tiểu nhân có mạng người, nhưng đó đều là chém giết sống mái với nhau, những việc bất lương táng tận lương tâm chưa từng làm.
- Nếu các ngươi từng làm việc táng tận lương tâm, ta sẽ không dung, nếu chưa từng, thì tìm các ngươi gây sự chính là đối nghịch với Triệu Tiến ta.
Triệu Tiến trả lời gọn gàng dứt khoát.
Nói đến đây, ba anh em Tề gia vội vàng quỳ xuống dập đầu, Triệu Tiến đã đồng ý che chở cho bọn họ rồi.
Sự tình đơn giản quyết xong, cuối cùng ba người này được sắp xếp ở bên ngoài bãi hàng.
Trời hoàn toàn tối đen, đèn lồng trước cửa bãi hàng cũng được châm sáng, Triệu Tiến và đám huynh đệ không vội về nhà mọi ngời đến phía bãi hàng nghĩ ngơi một chút.
Vừa ngồi không bao lâu, Vương Triệu Tĩnh lại đến.
- Học hành cả một ngày, buổi tối nghe người ta nói ở đây có trò vui, trong lòng ngứa ngáy muốn đến xem.
Vương Triệu Tĩnh vào đề rất có kỹ xảo, y không tìm lý do gì, trực tiếp nói thật, khiến người ta cảm thấy rất tự nhiên.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, mở miệng nói:
- Trời đã tối rồi, mọi người ăn cơm xong hãy về.
Bên này dặn dò xuống dưới, cơm canh và thức ăn nóng hổi đã nhanh chóng được đưa lên. Bởi vì buổi trưa bận bịu, mọi người đều ăn mấy món ăn đơn giản, nhìn thấy cơm canh nóng hổi, ai cũng thèm.
Vương Triệu Tĩnh nhìn như vô tình nói một câu.
- Được ăn cùng anh em đúng là đầy hương thơm.
Lúc ăn đã no đến tám phần, tốc độ của mọi người ăn cơm mới chậm lại, lúc này Lưu Dũng hỏi:
- Đại ca, ba người Tề gia đó đệ sắp xếp ở trong độc viện, bên cạnh có hai mươi gia đinh ở, ban đêm có người thay nhau thức trông coi.
Bên kia Triệu Tiến gật đầu, Cát Hương tiếp lời:
- Nếu nói hôm nay khả nghi nhất chính là hai đám người, một đám là Đào Qúy và Tiền Dũng, một đám chính là anh em Tề gia.
Mọi người đều gật đầu, Đổng Băng Phong nói:
- Đám Đào Qúy là lưu manh không có phép tắc, ba anh em Tề gia cũng có vẻ cổ quái.
Triệu Tiến nói.
- Đám Đào Qúy, Tiền Dũng có thể lang thang lâu rồi nên không có quy củ, bọn họ làm càn lộ liễu như vậy, cho dù làm thám tử cũng bị người ta để ý. Ba huynh đệ Tề gia quả thực là quỷ dị chút, nhưng cũng dễ hỏi thăm. Tìm Vưu Chấn Vinh và Nghiêm mặt đen đi nghe ngóng chút. Đội buôn muối lậu lớn như thế, lại bị Phùng gia đuổi cùng giết tận, trên giang hồ không thể không có tin đồn. Hơn nữa ba người này cưỡi ngựa mang đao chạy đến đây, không thể không có danh tiếng.
Vương Triệu Tĩnh đột nhiên nói xen vào.
- Tư thương buôn muối? Phùng gia? Lẽ nào là nói Phùng gia Dương Châu sao?
Sau khi có được xác nhận, Vương Triệu Tĩnh lắc đầu cảm thán hai câu:
- Lúc ở Kinh sư đã từng nghe gia phụ nói về nhà này. Nói nhà này thế lực hùng hậu, hơn nữa rất biết làm ăn buôn bán. Thi Hương thi Hội mỗi khóa đều có sĩ tử do Phùng gia bọn họ giúp đỡ, những người này thi đỗ làm quan, giúp Phùng gia trợ lực lớn. Không ngờ trong tay Phùng gia này còn có đao thương.
Muốn làm ăn lâu dài, hơn nữa còn là loại chuyên doanh buôn muối lợi nhuận kếch sù này, thì tất nhiên trên quan trường phải có chỗ dựa và trợ lực, Phùng gia lại tính toán rất lâu dài.
Triệu Tiến ăn xong đồ ăn trong chén, lại uống sạch canh thịt trong bát, đặt bát xuống nói.
- Nếu muốn gài gian tế ngầm, có khả năng nhất chính là đám con cháu Từ Châu bình thường đó. Phụ mẫu đồng ý không khó, tìm người bảo chứng cũng không khó, nhưng bọn họ cấu kết với chỗ nào, chúng ta lại không tra ra được.
Mọi người đều thần sắc thận trọng gật đầu, Triệu Tiến lại nói:
- Nếu nói khả nghi, cái tên ăn mày nhỏ trước lúc trời tối càng khả nghi. Trong ngoài thành dân đói như vậy nhiều lắm, sao nó lại dẫn em gái đến đây báo danh. Hơn nữa còn biết làm việc để cầu cứu, lá gan không khỏi hơi lớn chút, chúng ta ở tuổi của nó có thể làm được điều này không?
- Có thể... đại ca huynh dẫn chúng đệ.
Đổng Băng Phong bên cạnh theo bản năng mở miệng, đột nhiên cảm thấy không đúng, trên bàn lại một trận cười vang.
Lưu Dũng vội vàng đứng dậy, bây giờ cho dù mọi người không có phân công gì, nhưng việc nội vệ phòng hộ các nôi đều giao cho Lưu Dũng làm, nghe Triệu Tiến nói vậy, y cũng cảm thấy không ổn thỏa.
- Các huynh cứ ăn trước, đẹ đi xem sao.
Sau khi chào hỏi một câu, Lưu Dũng vội ra ngoài.
Lưu Dũng đi ra không lâu cũng trở về, lúc vào phòng vẻ mặt có chút bất đắc dĩ nói:
- Đứa bé đó sau khi tắm rửa sạch sẽ thì ngủ rồi, căn bản gọi không dậy, lang trung đã xem bệnh cho em gái nó, nói là bị đói quá, thân thể nhiễm phong hàn, chỉ cần đêm nay thuốc này có tác dụng là có thể sống được.
Triệu Tiến cười nói:
- Hai đứa bé đó vừa đói vừa mệt chịu rất nhiều khổ cực, đây là sự thật. Ta chỉ là đưa ra một suy nghĩ, đứa nhỏ này chưa chắc đã là thám tử, nhưng chúng ta về sau mở rộng hơn, nhất định phải cẩn thận.
Đám người còn lại đều gật đầu. Sau khi ăn xong, tới lượt Cát Hương đi vè tửu phường, Lưu Dũng lại chuẩn bị dẫn người đi bố trí trạm gác tửu phường và bãi hàng. Đổng Băng Phong lại đi tuần tra việc canh phòng của đám gia đinh bãi hàng, đêm nay y, không về, bởi vì sáng sớm hôm sau phải dẫn người đi thay phiên bên phía Hà Gia Trang.
Trần Thăng theo thường lệ mài đao của mình, hơn nữa còn phải đợi Trần Hoành tính toán sổ sách xong quay về nhà, Vương Triệu Tĩnh thì lại nhiệt tình đi giúp Đổng Băng Phong.