Vừa rồi cho dù đã giương cung bạt kiếm, cũng có người bị bắn trúng một mũi tên, nhưng dù sao vẫn chưa ra tay đánh nhau to, chưa thể coi là hoàn toàn mất mặt. Nhà mình lại có nợ ân tình với Tề Độc Nhãn này. Hơn nữa, Tề Độc Nhãn này lại nhắc tới Bộ phong và Vệ sở, những nơi này đều là chỗ giao tình của trưởng bối, nói chung phải nể mặt.
Triệu Tiến ở đó trầm ngâm một lát, rồi nói:
- Tề bá bá, Tề Nhị Khuê này là chỗ thế nào với bá.
Tề Độc Nhãn tiếp tục giải thích nói.
- Là cháu họ, tên tiểu tử Nhị Khuê này tuy khốn kiếp nhưng cũng biết chăm nom người nhà, bình thường còn nhớ cho ta vài túi muối nuôi người nhà. Vừa rồi ta ở lại trong sân, còn không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì. Nghe đến chuyện này mới chạy vội ra đây…
Biết được mối thân tình này, Triệu Tiến càng không dám ra tay. Hôm đó Triệu Chấn Đường dám để hắn trốn ở nhà Tề Độc Nhãn bên này, nghĩ lại cũng biết đôi bên đã có thâm giao quá là thân thiết. Tề Nhị Khuê đã là người thân của Tề bá bá này, thì thật sự không thể ra tay giết.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn Trần Thăng. Trần Thăng đã kéo giáp mặt của mũ giáp lên, cười nói:
- Chỉ là một chủ chứa chấp nhỏ mà thôi, sống chết thì có quan trọng gì, đã có thâm tình của trưởng bối, tha cũng được.
Trần Thăng bình thường là người lầm lỳ ít nói, vừa mở miệng nói ra lại toàn chỉ ra những điểm yếu hại. Hôm nay đem theo đại đội nhân mã khởi binh hỏi tội, cũng không thể không có kết quả, bằng không thì mọi người sẽ nản lòng. Ý tứ trong lời nói của Trần Thăng là ủng hộ quyết định của Triệu Tiến.
Triệu Tiến sắp đặt.
- Lợi nhuận của y, mỗi tháng phải nộp bốn phần. Bảo những người vừa ra ngoài bỏ hết vũ khí xuống ra đây, sai Tề Nhị Khuê tới đây dập đầu tạ tội.
Yêu cầu vừa rồi so với thường lệ đòi nhiều hơn một phần, giáp mặt dập đầu tạ tội này là ý làm cho mất oai. Tuy nhiên Tề Độc Nhãn kia lại gật đầu lia lịa, cúi khom người cảm tạ nói:
- Ta đây sẽ nói với Nhị Khuê, đây là ân điển của Tiến thiếu gia, nó không phải không biết tốt xấu.
Mất tiền nhiều hơn, chẳng còn mặt mũi nào, nhưng so với chém đầu mất mạng, tắm máu Tề Gia Thôn mà nói, điều này quả thực đã là ân điển. Tề Độc Nhãn rối rít cảm tạ rồi vội vàng trở lại thôn.
Triệu Tiến quay đầu cười nói với Đổng Băng Phong:
- Băng Phong, lại đi một vòng xung quanh thôn, chắc chắn vẫn có kẻ khinh nhờn muốn chạy đấy. Người nào chạy thì bắn thủng chân.
Đổng Băng Phong vâng dạ, thúc ngựa đi ra. Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy từ xa vọng lại tiếng kêu thảm thiết.
Triệu Tiến bọn họ ở ngoài thôn đợi không lâu lắm, đã thấy những kẻ buôn muối lậu khí thế hừng hực lúc trước đang cúi gằm, mặt mày ủ rũ đi ra, đương nhiên đều tay không. Tề Nhị Khuê lần này không phải là bị vây quanh phía trước mặt, mà là cúi đầu đi trong đám người.
Nhìn thấy bọn họ đi ra, đám gia đinh chĩa ngang thanh trường mâu. Nhìn thấy lưỡi mâu phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cả bọn trong bụng đều chửi thầm, tự trách mình vừa rồi không có mắt. Không ngờ lại chống lại đội ngũ như thế này, có phải tự thấy ghét mình sống dai.
Hai bên trước sau cách nhau một đoạn, sau khi những người kia dừng lại, chỉ còn một mình Tề Nhị Khuê tiếp tục đi lên trước. Tề Nhị Khuê mặt mũi đỏ bừng, y cũng được coi là nhân vật số một của đất Từ Châu, hôm nay lại bị bức bách đến mức này, thực sự là nhục nhã tột cùng. Tề Nhị Khuê trong lòng cũng hiểu rất rõ, sau khi mình dập đầu tạ tội, thì chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Tề Nhị Khuê vô ý quay đầu lại nhìn đám đông. Y vốn cho rằng sẽ nhìn thấy vẻ khinh miệt và nhạo báng, nhưng không ngờ là những kẻ buôn muối lậu phía sau vẻ mặt đều là đồng tình và thông cảm.
Mọi người vẫn thực sự không cảm thấy Tề Nhị Khuê sao phải nhục nhã. Ngươi nhìn xem phía đối diện, đám người này không nói đến trường mâu ở trong tay, giáp trụ trên người kín mít, chỉ hở mỗi con mắt ra bên ngoài, lại nhìn xem hai người cưỡi ngựa bắn cung, bắn phát nào trúng phát nấy, lại nghĩ đến những tin đồn không thể nào tin nổi về Triệu Tiến này. Dập đầu chịu thua đối với người như thế này có gì mà mất mặt, đây là chuyện đương nhiên.
- Tiến gia, tiểu nhân không biết trời cao đất dày, mong ngươi bỏ quá cho.
Tề Nhị Khuê nói một câu chịu phục, sau đó quỳ xuống trước mặt mọi người, dập đầu vài cái.
Thật sự bước gần lại chỉ trong vòng năm bước, nhìn kỹ Triệu Tiến ở khoảng cách gần, chỉ cảm thấy ánh mắt của đối phương có thể nhìn xuyên thấu tâm can, càng có một áp lực đến nghẹt thở. Tề Nhị Khuê này nắm giữ muối lậu một phương, cũng coi như là người hiểu đời, kiểu áp lực này y trước kia chưa từng có cảm giác. Những hung thần sát tinh giết người không chớp mắt kia mới có được áp lực này.
Cảm nhận được những điều đó, nghĩ lại vừa rồi, Tề Nhị Khuê lập tức hiểu ra. Cái tin đám người Triệu Tiến kia giết người huyết chiến tuy rằng mơ hồ, e rằng đều là thật cả. Nghĩ thông suốt được điểm này, quỳ xuống dập đầu cũng là cam tâm tình nguyện.
- Ta chỉ là giết gà dọa khỉ thôi, may mắn cho ngươi, bình thường còn biết hiếu thuận với Tề bá bá. Bằng không, người khác không nói làm gì, hôm nay chắc chắn cả nhà ngươi phải tắm máu.
Triệu Tiến mở miệng nói, hắn không hề vì đối phương đã chịu phục mà giữ một chút thể diện nào.
Lúc này Tề Nhị Khuê chẳng còn một chút tâm tư tức giận, chỉ là thấp thỏm lo âu, bụng nghĩ vẫn còn may mắn. May mắn cho mình bình thường đối đãi tử tế với người chú họ Tề Độc Nhãn này.
- Thường lệ hàng tháng giao nộp không cần phải chịu thiệt, ta không muốn đến lần nữa. Ngươi ở đây có chuyện bất bình phiền toái gì, cứ qua tìm ta.
Triệu Tiến lại nói, hắn ra khỏi thành lần này cũng là để khoanh lại phạm vi thế lực của mình, nắm được quyền lợi thì cũng phải gánh vác trách nhiệm.
Tề Nhị Khuê quỳ trên mặt đất luống cuống nhận lời, sau khi đứng lên vẫn chưa kịp nói gì, Triệu Tiến lại mở miệng nói:
- Tất cả những người hôm nay đến Tề Gia Thôn đều không được rời đi. Đêm nay ta cũng ở lại đây, sáng sớm mai cùng lên đường, cùng rời đi.
Lưu lại một đêm, điều này là lẽ dĩ nhiên không có gì khẩn yếu. Tề Nhị Khuê vội vàng khom người nói:
- Tiến gia đã vui lòng ở lại, vậy thì để tiểu nhân sắp xếp, tiếp đãi chu đáo Tiến gia.
- Các ngươi đi trước làm cho xong mọi chuyện, một lát nữa gặp nhau trong thôn. Tề Nhị Khuê, cho người của ngươi canh giữ tất cả các nơi trong thôn, không cho bất cứ người nào ra ngoài.
Triệu Tiến đơn giản dặn dò vài câu. Tề Nhị Khuê luống cuống gật đầu vâng dạ, cũng chẳng đến lượt y nói gì.
Những kẻ buôn muối lậu còn lại cũng chẳng có gì để nói, người khác đến mạng còn tha, lưu lại một đêm đã là cái gì, người nào người nấy tản ra quay trở lại thôn.
Người bên này của Tề Nhị Khuê vừa tản ra, đồng bọn của Triệu Tiến liền quay lại nhìn. Đối với bọn họ mà nói, trong thành Từ Châu là nơi an toàn nhất. Ra khỏi thành hành động có thể được, mối nguy hiểm khó tránh khỏi khi ở bên ngoài thành quá lớn.
Triệu Tiến mở miệng giải thích nói.
- Tin tức bọn ta đi ra khỏi thành rất nhiều người biết. Nếu như rời khỏi Tề gia thôn này, người tụ tập ở bến đò bên kia sẽ nghe được phong thanh. Đôi vợ chồng Truyền Đầu kia có lẽ đã chạy rồi, lưu lại một đêm, nghỉ ngơi chỉnh đốn tại chỗ, sáng mai xuất phát.
Cả bọn gật đầu, Triệu Tiến lại nói thêm một câu:
- Luyện được một đội ngũ như thế này, sớm muộn thì cũng phải kéo ra, nói chung cứ chết dí ở trong thành cũng không tốt.
Lưu lại thì lưu lại, cả bọn rất nhanh tìm một nơi ở trong thôn, do Tề Nhị Khuê ra mặt can thiệp, dọn ra được mấy tòa nhà coi như ngăn nắp. Triệu Tiến thật ra đã từng nghe nhị thúc Triệu Chấn Hưng nói qua, quân đội phải ở chính doanh trại của mình ngủ lại, không được ngủ ở nhà dân, bằng không có tình huống bất ngờ gì thì rất phiền phức. Nhưng bây giờ cũng không thể làm được chu đáo các mặt như vậy.
Tuy nói là đã làm Tề Nhị Khuê bên này kinh sợ, nhưng cần phải cẩn thận vẫn cứ phải cẩn thận. Triệu Tiến sắp xếp gia đinh luân phiên nhau canh giữ. Bọn họ cũng không thể yên tâm mà ngủ ngon. Mấy người bọn họ cũng sắp xếp lịch trình, luân phiên trực đêm.
Ngoài điều này, Đổng Băng Phong còn cưỡi ngựa về thành báo tin bình yên. Đây cũng là đề phòng chuyện không may, cho dù xảy ra chuyện gì, người ở trong thành cũng biết đi nơi đó mà tìm.
Những việc cần phòng bị đều đã làm xong. Nhưng không khí ở trong Tề Gia Thôn lại không căng thẳng như vậy. Cho dù đã rút kiếm giương cung đối đầu nhau, nhưng hai bên lại chưa lao vào ẩu đả, ba tên quỷ xui xẻo trúng tên cũng chẳng phải là bị thương gì nặng lắm, rút được tên ra cũng không bị tàn phế, không hoàn toàn trở mặt, không có gây ra trọng thương hay mạng người, như vậy vẫn còn chỗ để đặt giao tình thân thiết. Nhìn thấy thực lực của Triệu Tiến như vậy, sắp xếp như vậy, từ Tề Nhị Khuê đến những người buôn muối lậu ở dưới đều mong muốn ra sức nịnh bợ.
Điều quan trọng nhất của đám buôn muối lậu là đi lại các nơi dễ dàng thuận tiện. Đắc tội với đại cường hào như Triệu Tiến vậy thì nửa bước cũng khó đi. Nhưng nếu như có thể nhờ nhân vật như Triệu Tiến che chở, thì là nơi nào cũng trót lọt.
Tề Nhị Khuê thịt một con lợn, hai con dê, vét sạch đồ trong nhà mình, sau đó bắt đầu làm bàn bàn tiệc thật lớn. May mà vẫn trong tháng giêng, hàng tồn các nhà không thiếu, mỗi người góp một ít, cũng có thể làm cho tiệc rượu trở nên phong phú
Đợi cho Đổng Băng Phong từ trong thành quay trở lại, trời đã tối. Mùi thịt dê nướng, lợn hầm trong Tề Gia Thôn bắt đầu bay ra lan tỏa khắp nơi. Lúc buổi chiều còn muốn nói đánh nhau, tắm máu, đến tối không ngờ lại có chút không khí của ngày lễ tết.
Trời đã tối mò, trong sân nhà Tề Nhị Khuê đã thắp đuốc, lại đốt lên một đống lửa trại ở giữa sân, có người chẻ thêm củi. Vì có lửa quay nướng thịt, cho dù sân không có mái che, mọi người cũng không cảm thấy lạnh.
Triệu Tiến và mấy người huynh đệ, Tề Nhị Khuê và những nhân vật tai to mặt lớn trong đám người buôn muối lậu, cũng không thể không mời Tề Độc Nhãn tham dự tiệc. Bữa yến tiệc này cũng mở màn rất ồn ào náo nhiệt. Tề Nhị Khuê không chỉ lấy lòng Triệu Tiến, mà còn muốn tạ ơn trợ giúp của đám buôn muối lậu, những nhân vật tai to mặt lớn đều có thể ngồi chiếu, thanh niên trai tráng bình thường cũng có canh thịt để uống, các loại thức ăn này nọ, bánh nướng đủ cả, người trên kẻ dưới trong thôn đều vui mừng hân hoan
Sau khi ngồi vào chiếu, Tề Nhị Khuê uống liền ba bát.
- Tiến gia, tiểu nhân hôm nay có mắt như mù, lên cơn ngu dại đắc tội nhiều rồi. Tiểu nhân xin uống trước ba bát, coi như là tạ tội.
Tuy bát rượu không to, nhưng mội bát cũng có một lạng rượu, hơn nữa lại là danh tửu Hán Tỉnh, chứng tỏ của cải nhà Tề Nhị Khuê rất nhiều, mánh khỏe thủ đoạn cũng không kém, không ngờ lại có thể uống loại rượu ngon, bán rất chạy này. Song ba bát rượu mạnh như thể này trôi xuống bụng, Tề Nhị Khuê cũng có chút không chịu được, mặt đỏ bừng ngồi xuống. Triệu Tiến bưng bát lên nhấp nhấp môi tỏ ý có uống, ắn đương nhiên không biết uống rượu.
Sau khi mở màn ba bát, không khí có vẻ thoải mái rất nhiều. Tề Nhị Khuê và đám người luân phiên nhau đi lên chúc rượu. Đây cũng là nguyên tắc của giới giang hồ, một là biểu đạt kính trọng, hai là làm cho thân tình trở nên gần gũi.
Dù cho có bao nhiều người đến chúc rượu, Triệu Tiến và đồng bọn chỉ là chạm chạm môi, cũng chỉ có Trần Thăng nhấp một ngụm. Nhưng đám người của Tề Nhị Khuê lại phải uống cạn một hơi, cũng chẳng còn cách nào. Quy củ của tiệc rượu là như thế.
Chẳng bao lâu, Triệu Tiến và đồng bọn vẫn duy trì tỉnh táo, đám người của Tề Nhị Khuê đều uống hơi nhiều, lời nói và động tác không như mới bắt đầu cẩn thận từng ly từng tý nữa.
Một hán tử cười toe toét nói.
- Tiến gia các ngươi đây có phải thủ đoạn chiến đấu nơi sa trường, vậy thì vô địch rồi. Nhưng giới giang hồ bọn ta mấy lần có dịp bị cả toán đông người chém giết, đều là một mình chống lại, lúc này phải nói đến công phu giáo mác, gậy gộc rồi.
Người này Triệu Tiến cũng có ấn tượng, lúc hai bên đối đầu. Chỗ đứng của người này ở sát ngay phía trước, xung quanh có không ít người túm tụm lại, hẳn là một nhân vật đầu lĩnh.