Sau khi đến bên cạnh Triệu Tiến, Chu Học Trí ghé sát lại thì thào nói.
- Tiến... Tiến gia, tòa nhà như thế này của Hà gia nhất định có đường ngầm, trước tiên hãy cho người lục soát một chút đi.
- Đường ngầm thông về hướng nào?
- Không biết, theo lệ thường chắc chắn là thông hướng yên tĩnh, không có người xung quanh nơi này. Đây là nơi Hà Vĩ Viễn dùng để chạy trốn.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, gọi Lưu Dũng đến thì thào dặn dò vài câu. Hắn chỉ sắp xếp một mình Lưu Dũng theo Chu Học Trí đi lục soát. Đường thoái lui này đối với hơn sáu trăm người trong đại viện mà nói chỗ hữu dụng không lớn. Nhưng để cho mọi người biết đường thoái lui này, trái lại sẽ làm cho dao động lòng tin chiến đấu quyết tử. Cho nên tạm thời giữ bí mật thì hơn.
Một loáng sau, Lưu Dũng chạy nhanh tới, cũng như vậy thì thào nói:
- Ngay ở dưới giường của Hà Vĩ Viễn, có một đường ngầm chỉ một người đi vào được. Đệ và Chu Học Trí đều ra khỏi phòng đó. Bên đó hiện nay không có người.
Triệu Tiến mặt chẳng có biểu hiện gì nói.
- Đưa Chu Học Trí sắp xếp sang phòng khác của doanh trại đi. Ngươi một mình xuống dưới xem xem đường ngầm này thông ra đâu.
Chỉ vừa đủ một người chui vào. Điều này đối với di chuyển của đại đội nhân mã chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào.
Tiếp đó trong viện lại yên ắng. Triệu Tiến không lên vọng lâu, chỉ là ở dưới chờ đợi. Hiện tại mọi thứ đã sắp đặt đâu vào đấy, chỉ có dồn thể lực chờ đợi.
Chẳng bao lâu, Lưu Dũng lại chạy đến. Con đường địa đạo đó thông ra một đầu khác của Hà Gia Trang. Lối ra lại là trong một kho chứa củi của một hộ nào đó. Khắp Hà gia trang Lưu Dũng đều đã dẫn người qua, nhớ rõ là hộ gia đình đó không có người, nói là chủ nhà ở bên ngoài, thỉnh thoảng về một lần. Chưa từng nghĩ là Hà Vĩ Viễn bố trí điểm này, ngay lối vào địa đạo phát hiện có khoảng năm mươi lạng bạc, còn có hai bộ quần áo và một thanh đao. Xem ra đây là Hà Vĩ Viễn sẵn sàng để lúc đường cũng chạy trốn giữ mạng. Không hề nghĩ rằng vốn chưa dùng đến.
Triệu Tiến chỉ gật đầu. Lưu Dũng cũng không ở phía trước quấy rầy. Y bây hiện giờ phụ trách nội vụ. nhưng cũng đã mặc khôi giáp, tay cầm binh khí.
Trong sân trở lại yên ắng. Đội nhân mã bên ngoài cũng không nhàn rỗi, thường có mười mấy người lên ngựa nhằm hướng bên này lao tới. Trong viện cung thủ lập tức lên đài ứng phó, bên đó mười mấy tên kỵ sĩ từ xa lượn một vòng rồi lại quay về. Hơn nữa bọn chúng không phải chỉ đến từ một hướng, di chuyển xung quanh toàn bộ đại viện. Vừa chạm vào tầm tên bắn lại vội vàng quất ngựa quay trở lại.
Triệu Tiến trầm giọng đánh giá.
- Đây là làm cho chúng ta thấp thỏm không yên. Người dẫn đội nhân mã của đối phương ban đầu khinh địch. Bây giờ xem ra là một nhân vật lão luyện.
Không ai biết bây giờ Triệu Tiến cũng rất căng thẳng. Hắn cũng không ngừng lau mồ hôi trong lòng bàn tay, cảm giác thấy có điều không ổn. Đối phương đã chọn chiến trường, sau đó bản thân mình không có cách nào né tránh, chỉ có thể nghênh chiến, cho dù thế cục ra sao, cho dù lực lượng so sánh thế nào, bản thân không có quyền chủ động.
Nhưng tâm tình như vậy không thể biểu lộ ra. Triệu Tiến trầm ngâm đánh giá, chỉ là để cho đám huynh đệ và thủ hạ có ấn tượng điềm tĩnh. Tuy nhiên quét nhìn xung quanh, Triệu Tiến phát hiện ngoài đám huynh đệ và một số lão kỵ binh điềm nhiên tự tại ra, đám gia đinh đều đang rất căng thẳng. Chẳng qua là chưa đến mức hoảng loạn mà thôi.
Triệu Tiến gượng cười, điều này cũng chẳng có cách gì. Nếu như hôm nay có thể sống sót, sau khi rèn luyện đẫm máu, đám gia đinh hoàn toàn khác đi. Nhưng chính mình khốn khó thủ giữ tòa nhà, đối phương lại có ưu thế binh lực tấn công. Nếu như không tử thủ, một khi đi ra ngoài e rằng bị đội kỵ binh này xông vào vỡ tung.
Cố gắng trấn tĩnh nhìn trước nhìn sau, lại phát hiện Nghiêm mặt đen đến báo tin đang ở một bên. Các vị trong đại viện, hoặc là căng thẳng hoặc là làm ra vẻ trấn tĩnh. Chỉ có Nghiêm mặt đen xem ra chẳng để ý gì, trong tay cầm nhạn linh đao, đang nhìn về phía tây, dáng vẻ rất nhàn nhã.
Triệu Tiến xua tay ra hiệu gọi y đến. Nghiêm mặt đen kia vội vàng đi tới, đi đến nửa đường, đưa thanh nhạn linh đao cho một người nào đó, rồi mới lại gần bái kiến.
- Không cần khách khí. Lão Nghiêm, xem ra ngươi thật là can đảm, tiếp tới phải ra tay đánh một trận lớn rồi.
Nghe được câu hỏi của Triệu Tiến, Nghiêm mặt đen cười nói.
- Tiến gia nói đùa. Đây đâu phải chuyện sợ hay không sợ, tiểu nhân vào nước này rồi tức là đã giắt đầu ở thắt lưng. Biết là sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, chỉ là không nghĩ cục diện lại lớn như vậy.
Triệu Tiến gật đầu chậm rãi nói:
- Ngươi thật sự nghĩ thông rồi. Ngươi cứ yên tâm. Coi như là chúng ta ở bên này đánh không lại. Vợ con ngươi cũng có người chăm sóc.
Nghe Triệu Tiến vẻ mặt ôn hòa, Nghiêm mặt đen cũng thoải mái rất nhiều. Vẫn cứ cười nói.
- Lúc tiểu nhân mười sáu tuổi còn ở trong chùa làm một tăng nô ra sức trồng trọt. Năm đó trong chùa mở rộng ruộng đất, đánh nhau với các thôn trang gần kề, tiểu nhân cầm cuốc bổ nhào bốn tên đàn ông. Lúc đấy mới có cơ duyên hoàn tục, hơn hai mươi năm qua có những ngày tháng tươi đẹp có rượu, có thịt, có thể diện
Nói một hồi, vẻ mặt tươi cười của Nghiêm mặt đen biến mất. Dưới ánh đèn chiếu rọi. Vẻ mặt có chút thẫn thờ. Gã tiếp tục nói.
- Đầu đã giắt ở thắt lưng nhiều năm như thế. Tiểu nhân cũng biết sớm muộn gì cũng có ngày hôm nay. Chỉ là không ngờ rằng sẽ là sống mái với Vân Sơn Tự vẫn lo lắng cho hai nàng.
Nghiêm mặt đen nhìn rất là thông suốt nói vài câu. Cuối cùng giọng nói nhỏ lại. Triệu Tiến cười lắc đầu nói:
- Cũng đừng có nghĩ nhiều như vậy. Ai bảo là chúng ta nhất định sẽ thua?
Nghiêm mặt đen không tiếp lời Triệu Tiến, trái lại cảm khái nói hai câu.
- Đáng giá, rất đáng giá. Có thể quen biết được nhân vật như Tiến gia, có thể nhìn được việc làm của Tiến gia nửa năm qua, đáng lắm.
So sáng cục diện như vậy, lực lượng như vậy, rất dễ phán đoán ra kết cục. Triệu Tiến trầm mặc một lát, vỗ vỗ vào sau đầu, rặn cười nói:
- Càng vội càng loạn, gốc gác của tăng binh ở Vân Sơn Tự này ngươi biết chứ? Trang bị thế nào? Huấn luyện ra sao?
Từ lúc biết đại đội quân địch đến tập kích cho đến khi nghênh chiến đội nhân mã, Triệu Tiến vẫn luôn căng thẳng. Mãi cho tới bây giờ mới bắt đầu suy xét chu toàn.
- Cứ tưởng rằng Tiến gia sớm đã biết rồi. Vân Sơn Tự gần như có khoảng hơn ngàn người. Có một số người không phải đều là ở Vân Sơn Tự, mà là ở rải rác các nơi. Một châu bốn huyện, bốn hạ viện, hơn hai mươi thôn trang, đều dựa vào số tăng binh này trông coi. Sau vài tháng định kỳ luân phiên thay đổi. Còn có mấy người ở trong chùa giáo huấn, huấn luyện tăng binh nghe nói là xuất thân từ quan binh. Trước kia còn có chức quan Thiên tổng, Bả tổng. Nhưng tổng quản dẫn dắt chính là Như Nam và Như Ninh.
Lời giới thiệu của Nghiêm mặt đen bị tiếng chiêng trên vọng lâu làm đứt đoạn. Tiếng chiêng đột nhiên gõ vang. Người nào người nấy trong viện đều bị giật mình. Bất ngờ này có nguyên nhân. Còn nữa tiếng chiêng này gõ lên quá mức dồn dập, dùng sức quá mạnh, giống như là muốn đánh thủng chiêng luôn.
Có người còn bị sợ đến mức kinh hãi bật thành tiếng kêu, binh khí rơi xuống đất cũng có. Thật ra cả thôn trang đều bị kinh động, chợ lừa ngựa ở một bên khác tiếng gia súc hí vang lên hết con nọ đến con kia.
Triệu Tiến đứng bật dậy, bước nhanh tới phía vọng lâu. Lúc trèo lên đó, còn nghe thấy đội nhân mã dừng lại ở một nơi phía đông vang lên tiếng hò reo.
Tiếng chiêng liên tục không dứt, Triệu Tiến không chịu nổi gầm lên.
- Không gõ nữa.
Không hề nghĩ Nghiêm Thiên Lý ở trên vọng lâu căn bản không nghe thấy, vẫn ở đó gõ liên tục. Người cũng đang run lẩy bẩy. Triệu Tiến lại hét lên một tiếng. Nghiêm Thiên Lý này mới nghe thấy, vừa rời tay, chiêng rơi luôn xuống sàn vọng lâu.
- Tiến gia! Tiến gia đến...
Nghiêm Thiên Lý đã lạc cả giọng, lắp bắp mãi cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.
Khỏi cần y nói, Triệu Tiến đã nhìn thấy tình cảnh phía đông. Từ xa còn có một quầng lửa dài uốn lượn quanh co như con rắn đi tới. Đó là rất nhiều người tay cầm đuốc tạo thành một đội ngũ. Rốt cuộc có bao nhiêu người? Là tám trăm hay nhiều hơn?
Cho dù Triệu Tiến biết rằng khoảng cách càng rộng thì đội ngũ có vẻ càng khổng lồ. Nhưng đội ngũ giống như con hỏa xà ở xa kia vẫn khiến trong lòng hắn run lên. Tám trăm hay hơn nghìn lúc này không chỉ là số lượng, mà là ưu thế lực lượng.
"Hỏa xà" càng ngày càng gần, đã có thể hình dung thành "Hỏa long" rồi. Rốt cuộc là bao nhiêu người? E rằng không chỉ là tám trăm. Triệu Tiến hít sâu một hơi quay người lại. Hắn không xuống khỏi vọng lâu.
Triệu Tiến từ trên cao vọng xuống nói to.
- Tất cả đến bên này, tất cả đến bên này, Triệu mỗ có lời muốn nói. Mau!
Người trong viện vốn bị âm thanh của tiếng chiêng gõ vang thúc giục, nghe Triệu Tiến gọi, ngược lại tinh thần ổn định, lập tức tụ tập đến.
Các đội ở dưới, đội thì chỉnh tề, đội thì hơi loạn. Người nào người nấy đều ngẩng lên nhìn Triệu Tiến trên vọng lâu. Dưới ánh sáng của đèn trong sân, hễ là người trẻ tuổi, nét mặt đều có chút căng thẳng. Thậm chí ngay cả đám huynh đệ của hắn cũng đều như vậy, ngẫm lại cũng chẳng có gì lạ. Bất ngờ gặp phải, con người sẽ bị kích thích sinh ra dũng khí. Nhưng trong lúc chờ đợi thường sẽ nghĩ rất nhiều.
Triệu Tiến ở trên vọng lâu hét lớn.
- Các huynh đệ, kẻ thù đã đến!
Rất nhiều người vì câu nói này mà toàn thân run lên, người có tâm tư hoảng loạn đã rất nhiều rồi. Triệu Tiến hít một hơi sâu, lại là hét lên.
- Triệu mỗ nói với mọi người, kẻ thù đông hơn chúng ta, kẻ thù mạnh hơn chúng ta.
Nói ra câu này, vẻ mặt căng thẳng của đại đa số phía dưới biến thành hoảng loạn. Mấy lão kỵ binh bên cạnh chẳng cần biết Triệu Tiến có nhìn thấy được không, ra sức hướng lên trên, mắt nháy nháy, tay ra hiệu. Bọn họ muốn bày tỏ cái gì, trong lòng Triệu Tiến hiểu rõ. Chẳng qua là vào lúc này không nên làm dao động lòng quân.