Thật đáng tiếc, Triệu Tiến trong lòng thở dài. Người này là cùng một bọn với Tiền Dũng Đào Quý, bản lĩnh xuất thân từ giới giang hồ này, chỉ là không cẩn thận nghe theo hiệu lệnh chút nào.
- Không được quay đầu, không được quay đầu, tiếp tục tiến lên, vòng trở lại, vòng trở lại, bằng không cả bọn đều bị chèn chết tại đây.
Trên con đường có người gào to, trong tình hình hoảng loạn luôn có người tỉnh táo. Chỉ là tiếng của người này chưa kịp nói hết, một mũi tên đã bắn trúng miệng gã, đầu mũi tên xuyên qua từ sau đầu.
Triệu Tiến trên vọng lâu quay đầu nhìn sang, lại nhận ra trên vọng lâu ở một phía khác, Đổng Băng Phong đang vội vàng thu người lại.
Tiếng hét của người này phát huy hiệu dụng, kỵ binh phía trước bắt đầu liều mạng quất ngựa xông ra. Phía trước vừa động đậy, người ở phía sau bắt đầu cũng động đậy theo. Toán người men theo con đường lao nhanh về phía trước, đội hình bắt đầu phân tán ra.
Vừa rồi Nghiêm Thiên Lý hồn rời khỏi xác lúc này đã dũng cảm lên rồi. Không ngừng nhìn Triệu Tiến, chờ Triệu Tiến hạ lệnh gõ chiêng. Theo y nhìn ra, bây giờ đám kỵ binh trên đường phố bên ngoài là những cái bia sống, có thể mặc sức bắn giết.
Tuy nhiên Triệu Tiến trước sau không ra lệnh. Một loạt tên bắn tập kích bất ngờ vừa rồi, cung thủ trong toán người chết và bị thương không nhiều lắm. Vả lại sau khi thời hiểu ra, rất nhiều người đã cầm tấm lá chắn che nghiêng người. Những tên cung thủ cũng đã giương cung gài tên, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng trả đòn.
Bây giờ bắn ra, Triệu Tiến cho dù là từ số đông người hay là từ trên chỗ cao nhìn xuống, đều là ưu thế. Nhưng hắn do dự một chút, vẫn chưa ra lệnh gõ chiêng. Những lão kỵ binh kia nói ra là bậc tiền bối của mình và Đổng Băng Phong, xuất hiện tử thương rất là không thích hợp, còn số cung thủ ở trong tay mình này mỗi một người đều là tài nguyên quý báu, vạn vạn lần không thể lãng phí.
Càng quan trọng là, Triệu Tiến cảm thấy lúc này vẫn chưa đến thời điểm quan trọng. Hai trăm tên kỵ binh chiến đấu hung hăng này rất đáng sợ, nhưng cứng rắn tấn công vào đây vốn không cần nhắc tới. Coi như là xuống ngựa tác chiến, hai trăm người này cũng chẳng có ưu thế gì, không đáng phải tiêu hao cung thủ, phiền toái thực sự hẳn là vẫn chưa tới.
Không khí trong viện rất bình tĩnh. Bọn gia đinh tên nào tên nấy đều giữ nguyên chỗ của mình, trầm tĩnh chờ đợi mệnh lệnh. Sợ hãi và căng thẳng lúc đông quân địch mới đến tập kích, bị tên bắn từ bên ngoài và kiêu ngạo vừa rồi gây ra áp lực, kẻ địch bị Triệu Tiến trêu chọc cảm thấy thoải mái, sau đó bất ngờ bắn giết khiến cho bọn họ nhiệt huyết dâng lên, cuối cùng một đồng bọn bị trúng tên chết khiến cho bọn họ bình tĩnh lại.
Tên cung thủ bị bắn trúng vì xuất thân từ giang hồ, lại có tài nghệ cung tiễn, điệu bộ hành sự khó tránh được một chút kiêu ngạo. Huấn luyện mấy hôm vừa rồi cũng như uốn nắn không được, thêm vào đó cùng với Tiền Dũng, Đào Quý mấy người ở cùng một chỗ, coi như là một quần thể nhỏ. người bên cạnh đều rất kính sợ gã. Vừa rồi nhìn thấy gã hăng hái bắn giết kẻ địch bên ngoài, tâm tư đa phần không tránh khỏi ngấm ngầm lẩm bẩm, người này về sau e là càng ghê gớm hơn.
Ai có thể nghĩ được là nhân vật trưởng thành hăng hái này, chỉ trong nháy mắt bị bắn trúng cổ chết ngắt. Chiếu theo sắp xếp trước đó đã có người tớii kéo thi thể đi. Nhìn thấy thi thể lạnh cứng kéo qua trước mặt, thấy được khuôn mặt xanh đen méo mó, mọi người đều không kìm lòng nổi run lên.
Nhưng run rẩy và sợ hãi này rất nhanh dừng lại, thậm chí bọn gia đinh bản thân không để tâm đến điểm này. Trong một tích tắc ngắn ngủi, từng người một đều trải qua quá nhiều tâm tình bị động. Thói quen không tự giác không ít, bọn họ cuối cùng hiểu ra được, đây là trận chém giết, đây phải có người chết, từng người ít nhiều có được giác ngộ. May mà bọn họ ở bên trong tường cao, không bị suy sụp trên sa trường huyết chiến chân chính, không phải khóc lóc, gào thét, nôn mửa. Còn có cơ hội suy nghĩ, tuy là thay đổi như vậy chỗ hữu dụng không lớn, nhưng ít nhiều cũng có thay đổi.
Tiếng vó ngựa rầm rập xa dần, còn có thể nghe ra đi vòng một vòng quanh Hà gia trang, vòng về bãi đất trống phía đông. Triệu Tiến căng mắt nhìn, quay đầu hô to.
- Băng Phong, đệ đi ra tường viện phía đông. Trang Lưu ngươi cũng qua đó, cung thủ có thể qua được đều qua đó, những kẻ nào có thể bắn được đều giết hết.
Trên bãi đất trống phía đông còn có hơn một trăm kỵ binh tới kịp xông đến. Xét cho cùng thì con đường kia độ rộng có hạn, vòng quanh doanh trại chỉ có thể đi theo một hướng, đều đang trợn mắt há mồm nhìn đường phố hỗn loạn. Đám giang hồ già dặn đương nhiên là biết đánh trạch viện không thể áp sát, cự ly nói chung nên kéo xa ra khoảng một tầm tên.
Nhưng vừa rồi cung thủ đều ở một bên phía nam của viện Hà gia bắn tên, bên này lại không ngừng xông lên phía trước. Trong lúc hỗn loạn vội vàng ghìm cương ngựa, ánh mắt đều bị thu hút trên con đường, đã quên là mình áp sát quá gần.
Bên này Triệu Tiến ra lệnh một tiếng, những cung thủ từ lão kỵ binh đến Triệu Tự Doanh, đều vội vàng từ các nơi khác nhau đi xuống, khẩn cấp chạy về phía đài phia đông. Vừa rồi còn sự nguy hiểm, dễ mất mạng, bây giờ thì lại là kiếm tiền lấy bạc, bắn trúng còn có tiền cho vào túi.
Tiếng vó ngựa vẫn còn vang lên ở xung quanh viện Hà gia. Cung thủ bên này đều đã lên đài phía đông, không nói đến câu thứ hai, kéo cung bắn ra.
Sát thương lần này không bằng lúc vừa rồi. Dẫu sao thì khoảng cách xa hơn, vả lại đám người kia căng thăng vô cùng, động có gió thổi cỏ lay đều đã quăng ánh mắt tới. Nhưng vẫn có hiệu quả, nghe thấy tiếng rít lên xé không trung, ba kẻ bị bắn trúng, dựng người lên từ trên lưng ngựa lộn nhào xuống. Còn có bốn tên bị trúng tên, kêu rên đau đớn quất ngựa chạy xa. Còn có ba kẻ khác đen đủi, bị bắn trúng ngựa, ngựa đau quá lồng lên hất kỵ binh lộn từ trên ngựa xuống, bàn đạp chưa kịp cởi ra, kéo lê chạy loạn lên, bị thương cũng không phải là nhẹ.
Trải qua cảnh tượng này, toán kỵ binh này hò hét loạn lên, lại lùi thêm về phía sau. Bên đó đồng bọn vòng trở lại trộn lẫn vào nhau, loạn thành một bầy.
Đánh lén chỉ có thể ra chiêu đánh đối phương không kịp trở tay. Lúc này đội hình của toán người vốn đã phân tán, sau lúc kinh hoàng ban đầu, chạy một mạch về hướng đông để tránh. Chạy ra cách khoảng một trăm năm mươi bước, bên này làm sao cũng không bắn tới được.
- Ta bắn trúng bốn tên.
- Tổng cộng bốn mũi tên, ngươi thật là bách phát bách trúng, có một mũi tên ngươi bắn chệch rồi.
Cho dù là Triệu Tự Doanh nhà mình, hay là những lão kỵ binh mà Đổng Băng Phong đưa tới, ai nấy đều mừng vui tranh luận chiến công. Ngay cả đội lão binh, đội tân binh vẫn đang ở trong nhà đợi lệnh đều vui mừng hả hê. Vừa rồi, nỗi kinh hãi vì một vị cung thủ nhà mình bị bắn chết đều đã tan đi không ít.
So với ồn ào phía dưới, Triệu Tiến ở trên vọng lâu nét mặt trầm tư. Hắn vẫn đang ở trên quan sát con đường bên ngoài.
Ầm ầm đến, ầm ầm đi, thời khắc dùng tới cũng không nhiều. Mặt trời tuy đã xuống núi, bóng hoàng hôn vẫn có thể nhìn thấy người rất rõ.
Trên đường phố xác chết ngổn ngang, còn có mấy chú ngựa đi đi lại lại bồi hồi không chịu bỏ đi, nhìn trên mặt đất đống hỗn độn, có khi là thi thể, có khi lại là người bị trọng thương, ở nơi đó rên rỉ bò, còn có người bò cũng chẳng dám bò, ở đó kêu la thảm thiết. Bọn họ thật ra chưa chắc đã bị bắn đến mức trọng thương, nhưng rơi xuống đất, những đồng bọn cũng chẳng thèm né tránh, người ngựa giẫm đạp lên, có muốn không bị thương nặng cũng khó.
- Năm... sáu
Triệu Tiến lẩm nhẩm đếm, vừa rồi một loạt tên bắn ra, toán người này để lại trên phố hai mươi mốt xác chết, sáu tên bị thương nặng hấp hối sắp chết, còn tính thêm trên bãi đất trống ba tên chết, bảy tên bị thương.
Từ trên tường viện đột nhiên bắn ra, còn ở phía đông đánh bất thình lình, cung thủ nhà mình và lão kỵ binh tổng cộng bắn ra tám mươi mũi tên, có một chiến quả như vậy khá là tuyệt vời. Những tên địch bị bắn trúng không chỉ là số người này, nhưng bị thương nhẹ chạy đi chắc chắn sẽ không lưu lại bên này.
Đội ngũ hơn hai trăm người, vẫn còn chưa thực sự dùng đao thật thương thật giáp mặt đánh nhau, đã bị người bên mình bắn chết hai mươi mấy tên, còn có gần mười người mất đi khả năng chiến đấu. Còn mình bên này mới chết có một người, không ai bị thương. Điều này thật sự có lời, nét mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười vui mừng.
“Vèo” một tiếng, từ trên vọng lâu ở phía khác một mũi tên bắn xuống. Một tên địch bị trọng thương đang bò liền bất động, Triệu Tiến quay đầu lại nhìn, lại là Đổng Băng Phong lại trèo lên lần nữa.
- Mặc kệ bọn họ.
Triệu Tiến hướng về phía vọng lâu bên đó hét.
Đổng Băng Phong sửng sốt, song vẫn thu cung tên lại. Triệu Tiến nhìn lại xuống dưới. Mũi tên này của Đổng Băng Phong bắn xuống dưới. Những tên địch bị trọng thương khác sợ mất cả mật, bất giác có thêm chút sức lực, ở đó gào thét thảm thiết kêu cứu.
Một người trọng thương cần phải có vài người hầu hạ chăm sóc, coi như là kẻ địch lờ đi không để ý đến, đồng bọn thảm thiết la hét, áy náy thấy chết mà không cứu sẽ ảnh hưởng lớn đến sĩ khí.
Mình tại sao nhẫn tâm như vậy, Triệu Tiến đột nhiên nghĩ đến. Hắn không kìm nổi miệng há hốc, ngay trên chiến trường chém giết, nhìn nhiều sắt và máu, tâm địa tự nhiên cứng ngắc như vậy.