Trong tay Triệu Tiến có lực lượng lớn như vậy, lại dùng cách mạnh mẽ ngang tàng mới biểu hiện ra như vậy, mọi người có cách nghĩ như vậy cũng không bất ngờ.
Nghe được lời của Lôi Tài, Triệu Tiến sửng sốt, ngay lập tức bật cười thành tiếng, sau đó mới nói.
- Mua hết hàng hóa của họ cũng tốn không bao nhiêu bạc, bọn họ cũng thực để ý đến chúng ta. Lôi Tử, ngươi hiện tại đi mua mười đầu gia súc, sau đó đem rượu trắng chúng ta mang đến bán đi hai mươi vò. Nhớ kỹ tất cả đều dùng bạc thật giao dịch, không cần chi li kỳ kèo giá cả, xấp xỉ là được.
Lôi Tài vội vàng vâng dạ rời đi, không bao lâu, liền mang vẻ mặt bội phục trở về. Đám lái buôn trong lòng hoang mang nhìn thấy Triệu Tiến theo giá trả tiền thì lập tức an định tâm tư. Đợi nhìn thấy Triệu Tiến bên này lấy danh tửu Hán Tỉnh đem bán, bọn họ lại càng không muốn rời đi. Nhiều người lúc này mới hiểu ra được. Triệu Tiến không chỉ là một sát thần, mà còn là một thần tài. Có thể mua được danh tửu Hán Tỉnh nhất định sẽ phát tài, ai lại muốn bỏ qua.
Khi trời sắp tối, Lưu Dũng đi theo xe ngựa vận chuyển lương thực cũng đã tới. Chiếu theo lời của Lưu Dũng, xe ngựa vừa ra khỏi thành đã có người theo dõi, có thám tử giả dạng như tiểu thương bám theo. Đợi đi được xa rồi, cũng có thám tử nghênh ngang cưỡi ngựa lại quan sát. Tuy nhiên, khi nhìn thấy trên mấy chiếc xe ngựa đều chở lương thực, hơn nữa cũng không có tráng đinh hộ tống, chúng cũng không tiếp tục đi theo. Nhưng tới nơi cách Hà Gia Trang chừng năm dặm, lại có vài người lén lút đi theo, khi gần tới nơi này mới rời khỏi.
- Xem chừng không đến mười ngày, thậm chí không đến năm ngày, bọn chúng sẽ động thủ.
Triệu Tiến thản nhiên ra phán đoán.
Tụ tập quân đội, tránh khỏi cử động của Hà Gia Trang bên này bị người khác chú ý thì cần phải mất vài ngày. Nhưng hết thảy đều làm hết ở lân cận thành Từ Châu, số ngày cần thiết cũng ít đi.
Mọi người cũng không có biểu lộ gì quá kịch liệt, bởi vì trước đó sớm đã nghĩ đến khả năng này, hiện tại cũng chẳng có gì, đều đã nắm bắt được hết cả rồi.
- Việc ăn uống vốn được sắp xếp trước từ nhà trọ và xe ngựa bên kia, nếu không đủ sẽ đến hộ nông dân mua thêm. Tuy nhiên Tiến gia lần này tới gấp gáp, lúc nhất thời không kịp sửa soạn, nhưng có chừng đó lương thực mang theo như vậy đã đủ rồi, vẫn là Tiến gia nghĩ rất chu đáo.
Chu Học Trí bước lại nịnh lót một câu, sau đó tiếp tục bận rộn.
- Chu Học Trí này biết rằng sẽ có đánh nhau sao?
- Chắc có thể đoán được, cho nên mới bận rộn gấp gáp như vậy. Hắn chuẩn bị càng nhiều, phần thắng của chúng ta càng lớn.
Trước khi trời tối, giường và nơi ở được an bài thỏa đáng, người ở Hà gia trang nấu sẵn canh nóng, mọi người đem đồ ăn vận chuyển tới ăn qua loa xong cơm tối.
Ăn cơm xong rồi cũng không ai nghỉ ngơi, dùng đuốc, đèn lồng chiếu sáng đại viện Hà gia. Những tường viện ngăn cách với bên trong, gạch vỡ bị chuyển ra bên ngoài. Một gốc cây đại thụ trong sân đã bị chém ngã. Tuy phải làm gấp gáp, những chướng ngại như vậy cũng không cản trở bước tiến của họ, cuối cùng cũng có thể biến thành hơi chút giống dáng vẻ quân doanh.
Đại viện Hà gia và hai nhà sát vách cũng được mở thông, ba căn nhà được hợp thành một thể, mà tường gạch bị phá và cây cối bị đổ ngã đều được bỏ trên đường lớn xung quanh đại viện, dựng nên nhiều chướng ngại vật trên đường đi.
Bên trong thành chỉ còn ba mươi tên gia đinh, năm mươi tên tân đinh, bên phía Hà gia trang có một trăm năm mươi gia đinh, bốn trăm tân đinh, chia làm năm đội do Triệu Tiến và các huynh đệ dẫn dắt, luân phiên trực đêm, phải duy trì lúc nào cũng đều có lực lượng hơn trăm người đi chiến đấu.
Ở Hà gia trang không thể so với ở trong thành, còn có thể yên tâm về nhà ngủ. Ở bên này bắt buộc phải cẩn thận từng chút một, không dám một phút lơ là. Cả đêm bình an vô sự, nửa đêm đến sáng có gia đinh báo nghe thấy trong bóng đêm có động tĩnh, nhưng không biết được là người hay là dã thú.
Sáng sớm thức dậy, tất cả gia đinh và tân đinh tập hợp trên đất đất trống ở sườn đông đại viện Hà gia. Mảnh đất trồng này không nhỏ, hơn năm trăm người xếp thành hàng cũng không thấy chật chội. Nghe nói vào mùa hè đây là địa điểm cho các xã bốn dặm xung quanh họp chợ, mùa thu đông có rất nhiều người ngựa dừng lại trú ngụ ở đây. Bởi vậy giẫm đạp nhiều năm, mặt đất bằng phẳng, chỗ như vậy rất thích hợp làm sân huấn luyện cho bọn gia đinh.
Dùng tường gạch bị dỡ bỏ và cây cối bị chặt đêm qua làm một cái đài, Triệu Tiến đứng ở phía trên, bọn huynh đệ đứng ở bên cạnh cái đài.
Phía dưới xếp thành từng hàng, các gia đinh và tân đinh đứng một bên, gia đinh tập hợp rất chỉnh tề, bọn tân đinh chỉ có thể nói là khá ngay ngắn đây hẳn là thành quả huấn luyện của mấy ngày nay rồi. Từ xa có không ít nông dân và đám lái buôn Hà Gia Trang xúm lại xem náo nhiệt. Bọn họ yên lặng như tờ nhìn ngó, trong lòng tràn đầy kính sợ.
Triệu Tiến nhìn đội ngũ không mấy hài lòng, đối với họ đây chỉ là núi non thành trì bình thường. Hà huống chi tối qua đã phát trường mâu xuống, nhìn trường mâu như rừng càng cảm thấy được sát khí dày đặc.
Triệu Tiến ở trên đài cao giọng hô.
- Các vị, hiện tại gia đinh, tiểu nhị của Thương hành Từ An chúng ta tổng cộng có hơn bảy trăm người. Bất kể là được chiêu mộ từ trước đây hay vừa được củng cố trong mấy ngày nay, các ngươi đều là hảo hán tử.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, những thanh niên phía dưới không khỏi ưỡng ngực tự hào, Triệu Tiến lớn tiếng nói tiếp:
- Vào đây làm gia đinh rốt cuộc muốn vì cái gì, các ngươi đều hiểu rõ trong lòng, nếu vẫn chưa rõ, hãy nhìn binh khí trong tay các ngươi.
Người đến đây ứng mộ đều biết mình phải đối mặt với cái gì, Triệu Tiến nói hết lời, bọn tân đinh dưới đài thần sắc trở nên kiên định hơn.
Triệu Tiến rống to nói.
- Chúng ta có nhiều người như vậy, nếu đến lúc đối địch mà hỗn loạn hoặc không tuân theo lời người đứng đầu, chỉ có một con đường chết. Cho nên ta nhất định cần phải lập ra quy củ. Thủ hạ của ta cần nhất chính là nghe lệnh, không tuân mệnh lệnh, ngươi có bản lĩnh cũng là rác rưởi. Nghe theo mệnh lệnh, cho dù không hiểu võ nghệ cũng có thể biến thành một dũng sĩ vô địch.
Người phía dưới nghe hết sức chăm chú, chỉ có các huynh đệ bên cạnh có chút buồn bực. Cát Hương nhìn hắn không chớp mắt, thấp giọng nói.
- Đại ca muốn làm cái gì?
- Hẳn là muốn xác lập khuôn phép.
Trần Thăng cũng nhìn không chớp mắt, thấp giọng trả lời.
Mọi người ngay sau đó không lên tiếng nữa, việc này vốn chính do Triệu Tiến làm chủ, mọi người chờ hắn thu xếp là được.
- Năm nay mới tuyển thêm gia đinh... Ai biết cưỡi ngựa bước ra khỏi hàng, ai biết bắn tên cũng bước ra khỏi hàng.
Triệu Tiến ở trên đài nói lớn.
Đám tân đinh huấn luyện chưa đủ mười ngày, ý niệm sắp xếp đội ngũ cơ bản nắm được nhưng vẫn còn mơ hồ, vừa bước ra khỏi hàng khiến đội ngũ có vẻ rất hỗn loạn.
Có hai tạp dịch đưa đến một cái bàn, trên bàn có giấy và bút mực, Chu Học Trí đã đem giấy bút ra sẵn sàng ghi chép.
Biết cưỡi ngựa có tổng cộng ba mươi người, biết bắn tên có mười bảy người, số người biết cả hai thứ là mười một người. Bắn tên so với cưỡi ngựa khó nắm bắt hơn, Trang Lưu từ Vệ sở đến kia đều biết cả hai thứ này.
Bốn mươi hai người này đứng riêng một bên, tân đinh còn lại bắt đầu chỉnh đốn, lần này xếp hàng dựa theo từ thấp đến cao, cả đội cũng hao tổn chút công phu. Sau khi sắp hàng hoàn thành, Triệu Tiến ở trên đài tiếp tục giương giọng hô:
- Năm nay vừa mới chiêu mộ gia đinh, hai mươi lăm người một đội, gọi là đội Tân Binh, mỗi đội đặt một người làm đội trưởng, một người làm đội phó. Đội thứ nhất, đội trưởng Lỗ Đại, đội thứ hai, đội trưởng Lý Ngũ.
Mỗi một cái tên Triệu Tiến hô lên, mười sáu đội trưởng rất nhanh đã đi ra. Vốn những tân đinh là con cháu Vệ sở và có xuất thân giang hồ đều có vẻ mặt chờ đợi, sau khi nghe xong danh sách thì trông mong biến thành thất vọng.
Mười sáu tên đội trưởng đều xuất thân từ gia đinh cũ. Bọn tân đinh hầu hết đều biết tại sao, bọn gia đinh cũ còn hiểu rõ hơn. Mười sáu đội trưởng này đều là năm ấy trước cửa Đại Đầu Hoàng những người liều chết một mực đi theo Triệu Tiến, ít ra cũng không có chạy trối chết, mười mấy người khi đó lần này đều đáng có được chức đội trưởng.
- Đội phó tạm thời chưa công bố, một tháng sau sẽ tiếp tục chọn gia đinh ưu tú mà bổ vào chỗ thiếu.
Sau khi lời này được hô lên, bọn tân đinh thất vọng lại biến thành chờ đợi, mọi người còn có cơ hội, rất nhiều người nóng lòng muốn thử.
- Gia đinh còn lại chia làm bốn đội, xưng là Lão Binh đội, mỗi đội bốn mươi người, đội thứ nhất ta làm đội trưởng, đội thứ hai Trần Thăng làm đội trưởng, đội thứ ba Cát Hương, đội thứ tư Thạch Mãn Cường. Những người biết cưỡi ngựa bắn cung cùng một đội, đội trưởng là Đổng Băng Phong.
- Tất cả đội ngũ chúng ta là một doanh, đặt một người làm doanh chính. Ta là doanh chính.
- Cần một người Tổng quản, phụ trách hành chính và quản lí hậu cần. Tổng quản là Lưu Dũng, văn thư do Chu Học Trí và quản sự do Lôi Tài hiệp trợ.
- Người nào ở Tân Binh đội biểu hiện nổi trội xuất sắc thì được trở thành đội phó, hoặc sẽ được thăng vào đội Lão Binh, người nào ở đội Lão Binh biểu hiện nổi trội xuất sắc sẽ thành đội trưởng.
Thanh âm của Triệu Tiến quanh quẩn trong đại viện, mỗi người đều đang lắng nghe.