Xác chết và binh khí đều cần vận chuyển trở về. Bởi vì Hà Gia Trang chợ búa đông đúc, trâu ngựa xe thồ mượn dùng rất dễ dàng. Chu Học Trí dẫn người thông tri, rất nhanh đã có đầy đủ xe ngựa tập hợp lại đây.
Mặc kệ là xe ngựa thương gia dùng riêng cho mình hay là xe thồ chứa hàng hóa chuyên chở bốc xếp kiếm tiền, ai cũng không bằng lòng vận chuyển xác chết. Nếu như ngày hôm qua rất nhiều người khẳng định sẽ tìm đủ mọi lý do từ chối, bởi vì từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh kia kẻ nào cũng còn trẻ tuổi, hơn nữa rất biết tuân theo quy củ. Nhưng hôm nay mỗi người bị quát thét đến đều ngoan ngoãn đi tới không dám nói nhiều thêm một chữ.
Trận chém giết lớn đêm qua kia đã rất rúng động lòng người, chưa từng nghĩ đến viện binh vào ban ngày càng thêm rung động, đó đúng thật là không ít hơn bốn trăm kỵ binh, hơn nữa còn là thân vệ tinh nhuệ của tướng lĩnh các cấp và Tham tướng ở Từ Châu. Lúc đi đưa cơm sang mới vừa rồi không ít người đều toàn thân phát lạnh. Những hán tử chém giết đó cả người đều đầy sát khí, đi ở bên cạnh cũng cảm thấy rét run, vốn tưởng rằng Triệu Tự Doanh chẳng có gì đáng xem, ai có thể ngờ được bọn họ còn có chỗ dựa vững chắc như thế.
Không ngờ có thể tìm đến quân tinh nhuệ trú đóng trên đất này đến cứu viện, đêm qua nhưng bọn trộm cướp thổ phỉ kia có phải đui mù rồi hay không, cường hào như vậy cũng đám đến trêu chọc, có phải không sợ bị diệt cả nhà, tru sát cửu tộc hay không?
Thế lực mạnh mẽ uy hiếp như vậy, ai dám không đến. Cho nên thấy Triệu Tiến chiếu theo giá trả tiền mọi người đều cảm thấy Triệu Tiến nhân nghĩa, làm việc hợp tình hợp lẽ, không chút cạy thế hiếp người.
Đất trống bên này đang bận rộn khí thế ngất trời, nhìn con đường phía đông có hai mươi mấy cỗ xe ngựa đi vào, một đội người này đi không chậm, tốc độ xe ngựa dường như có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Lúc sắp đến bên này, mấy người từ trên xe ngựa nhảy xuống, bước nhanh chạy tới bên này.
Chờ đến trước mặt, Triệu Tiến thấy rõ ràng người tới, phụ thân Triệu Chấn Đường, Trần Vũ phụ thân Trần Thăng, còn có Đổng Cát Khoa phụ thân Đổng Băng Phong.
Nhìn vẻ mặt phụ thân hoảng hốt dáng vẻ vội vàng, Triệu Tiến nhanh chân sải bước tới nghênh đón, Trần Thăng và Đổng Băng Phong cũng giống như vậy. Người đang bận rộn đều theo đó tự nhường ra một lối đi cho bọn họ.
Cha con đối mặt nhau, Triệu Chấn Đường trừng mắt, giơ bàn tay thẳng lên, nhìn dáng vẻ như muốn bạt ta. Trong lúc nhất thời Triệu Tiến cũng không biết nên tránh né hay là đưa người tới, lúc trố mắt nhìn lại nhận ra mới có mấy ngày này phụ thân Triệu Chấn Đường dường như tóc trên đầu trắng thêm không ít so với lúc mình rời khỏi. Triệu Tiến cúi đầu.
Tuy nhiên bàn tay kia rốt cuộc không hạ xuống, đến cuối cùng vỗ mấy cái trên người hắn, đều là vỗ ở những chỗ máu đen, có lẽ là đang xem thử có tổn hại gì hay không.
- Ngươi đúng là đứa con ngỗ ngược, ta và mẹ của ngươi lo lắng hãi hùng còn không bằng năm đó ngươi bị hù chết ở trên pháp trường. Lòng dạ thấp thỏm bao nhiêu ngươi có biết hay không. Con có tổn thương gì không, có thì nhanh dùng rượu kia của các con tẩy rửa một chút, đừng để bị trúng gió.
Thanh âm của Triệu Chấn Đường khàn khàn, giống như mũi bị nghẹt, nói xong lời cuối thanh âm gần như nghe không được.
- Cha, hài nhi khiến cho cha lo lắng rồi.
Triệu Tiến giọng điệu chậm rãi nói. Hắn cũng đang khống chế tâm tình của mình, mỗi lần trải qua đại sự, Triệu Tiến thường thường bỏ qua cảm nhận của phụ mẫu, sau khi xong việc nhớ tới luôn khó tránh khỏi áy náy.
Phụ tử trong lúc nhất thời mặt đối mặt không có lời để nói, qua một lát Triệu Chấn Đường ngược lại cúi đầu, đến cuối cùng dùng tay lau trên mặt mấy cái. Lúc ngẩng đầu thần tình cũng có thể coi là tự nhiên, nhưng ánh mắt hơi đỏ không lừa gạt được người khác.
- Tiểu tử, tối qua thật có mấy trăm nhân mã, mấy trăm bộ tốt đến đây sao?
Triệu Chấn Đường có vẻ là đang tìm chuyện để nói.
Triệu Tiến đè thấp thanh âm lại nói sơ qua tình hình đêm qua một lượt.
- Đội nhân mã bên phía Khổng Cửu Anh có hơn hai trăm người, Vân Sơn Tự có hơn một ngàn bộ tốt.
Triệu Chấn Đường càng nghe càng kinh ngạc, đến cuối cùng thần tình trên vẻ mặt đã trở nên kinh hãi, cũng đè thấp giọng xuống hỏi.
- Thực đến nhiều như vậy sao? Các con không ngờ giành phần thắng, còn giết nhiều người như vậy chỉ bằng đám người kia của các con sao?
Liên tục hỏi ra mấy vấn đề, trong giọng nói đều là không tin, lúc này tâm tình hai phụ tử buông lỏng chút đỉnh, Triệu Tiến lúc này trả lời mấy cái nghi ngờ đó chỉ bằng một câu.
- Con có thể lừa phụ thân ngài hay sao?
Câu nói này khiến cho người ta bị thuyết phục hơn bất kỳ lời giải thích nào khác, Triệu Chấn Đường sửng sốt một lát, thở phào một hơi lắc đầu nói.
- Thật không ngờ được! Thật không ngờ được! Hiện giờ con đã làm được tới nước này, đợi đám người mới này luyện ra còn đến thế nào nữa.
Nói tới đây, trên mặt Triệu Chấn Đường lộ ra thần sắc có chút phức tạp, đến cuối cùng bước tới vỗ bả vai Triệu Tiến nói.
- Vốn nên dặn dò con cẩn thận, đừng để cho mẹ con và ta thêm lo lắng nhiều nữa. Xem thế này con ở nơi này thật khiến người ta yên tâm.
Bước chân chưa đứng vững, gia đinh bên dưới còn chưa huấn luyện thuần thục, đã có chiến quả như vậy, đợi từ từ mở rộng hơn nữa, còn có cái gì phải lo lắng đây.
Bọn họ bên này vừa muốn nói nữa, phụ tử Trần gia và Đổng gia bên kia đều đi sang đây, sắc mặt thần tình tất cả đều không khác biệt nhau nhiều lắm, tụ lại với nhau hôm nay đến rốt cuộc nảy sinh ra chuyện gì tất cả đều hiểu rõ. Tên canh gác bên ngoài kia thật là hết lòng với chức trách của mình, nhìn thấy đại đội kẻ địch đến tập kích, bản thân không có chạy trốn mà là đi vào thành báo tin, nhưng thành Từ Châu trời tối đen thì sẽ đóng cửa, người đó ở dưới thành hô to xé cổ họng cũng không ai để ý tới.
Càng làm cho người ta dở khóc dở cười chính là, vị gia đinh này là người bên trong thành Từ Châu, từng trấn thủ ở Triệu gia, biết bãi hàng và tửu phường nơi khác thì lại một mực không biết chỉ có thể vào thành cầu cứu. Đợi cho đến hừng đông mới vọt vào thành, Vương Triệu Tĩnh hiện giờ luân phiên di chuyển giữa hai bên tửu phường và bãi hàng đọc sách, nghe thấy thế lập tức nóng vội, thông báo cho các nơi biết.
Tin này được trưởng bối các nhà biết, thật như là sấm sét giữa trời quang, không ai ngờ được bọn con cái có thể may mắn thoát khỏi. Phụ thân Đổng Băng Phong và phụ thân Trần Thăng ra hết vốn liếng cầu viện binh đến. Thật ra cũng không phải muốn cứu người, mà là sau khi nhặt được xác, đuổi tận giết tuyệt bọn giặc cướp đó báo thù rửa hận.
Trên đường đi, Hà Thúc kia xung phong nhận việc đi trước tìm hiểu, sau đó lại có tin như vậy đưa trở lại, thật mừng rỡ như điên khiến cho người ta nhất thời không tiếp thụ được.
- Đây cũng là vận mạng tốt đẹp, nếu như người báo tin cầu cứu thật đi đến Vệ sở. Ta nóng vội lòng như lửa đốt mang người sang đây, không nói đến đường ban đêm phiền phức, sống mái chém giết chưa chắc có thể chiếm được thượng phong. Có lẽ càng thêm phiền phức.
Đổng Cát Khoa nói rất thành thật.
Hiện tại Triệu Tiến và các huynh đệ đều rất tốt, lẽ dĩ nhiên một điều tốt thì trăm điều lợi, phụ thân Trần Thăng bên cạnh gật đầu.
- Tiểu Tiến xử trí những xác chết kia cũng rất thỏa đáng. Các con không có thân phận, nhiều mạng người như vậy nói thế nào cũng sẽ có phiền phức. Giao thủ cấp cho Chu tham tướng bên đó, sự tình sẽ đặt trên người bọn họ. Bọn họ được chỗ tốt, có một số việc cũng nên giúp cho tròn vẹn.
Nói xong điều này, Trần Vũ lại nói giống như Triệu Chấn Đường.
- Các con làm được như vậy, chúng ta cũng yên lòng rồi.
Chu Học Trí bên kia viết lại một tờ cáo trạng sau đó phái người vội vàng đi một vòng trong thôn trang, lần nữa đề tên vào đó. Trang dân và thương nhân từ bên ngoài đến cũng không có ai dị nghị. Triệu lão gia nói cái gì thì là cái đó, lại nói việc này bản thân mình cũng không có trở ngại gì, còn những nhà có người chết càng tán thành. Người đêm qua đến là ai trong lòng bọn họ cũng tính toán, chỉ có định là trộm cướp mới báo thù được, dân chúng sợ phải gặp quan, mà những nhà này không cần người khác nhắc nhở, tự mình phát lời thề thốt, bằng lòng đi nha môn làm chứng.
Xác chết và binh khí đều chứa hết trên xe thồ chuyển đi, những thân vệ gia đình từ Loan thiên tổng trở xuống người nào người nấy đều mặt mày hớn hở, càng thân tình hơn với Triệu Tiến.
- Chỗ tốt bọn họ có được chỉ nhỏ xíu, Chu tham tướng bên kia mới có lợi lớn. Ông ta đóng quân ở Từ Châu, châu phủ xung quanh đều thuộc quản hạt, kiếm tiền rất dễ dàng, nhưng quân công lại không dễ lấy. Con đưa cho mấy trăm cái đầu người này chính là đại lễ, lão Chu sắp tới có thể sờ đến chức Tổng binh rồi.
Đối với phương diện này, Đổng Cát Khoa phụ thân Đổng Băng Phong cũng là người hiểu biết.
Tâm tình tất cả thả lỏng, đều ở bên này tán gẫu, mấy người đều là vui mừng may mắn, nói vừa hay việc này không để cho người khác trong nhà biết, lúc ấy dọa người ta sợ hãi, hiện tại nghĩ lại đúng là may mắn.
- Đây có tặc trọc...
- Bắt hắn lại, nhất định là gian tế.
Đúng ngay lúc này, ở trong thôn trang vang lên tiếng rống giận và quát thét người trên bãi đất trống phía đông lập tức bị kinh động. Triệu Tiến quay đầu quét mắt nhìn, Vương Triệu Tĩnh bên kia lại đi sang nói.
- Triệu huynh, đệ dẫn người đi sang xem thử.
Triệu Tiến gật đầu, Vương Triệu Tĩnh hô mười mấy gia đinh vội vàng đuổi sang, bên kia lại có một gia đinh đội tân đinh đi theo Chu Học Trí làm việc chạy vội tới, đến trước mặt bẩm báo.
- Lão gia, có hòa thượng trọc đầu từ phía bắc vào thôn trang, bị bọn trang dân nhận ra vây lấy. Hiện giờ đã bắt lại được.