Hán tử này vừa nói, Tề Nhị Khuê bên này liền phụ họa, Tề Độc Nhãn dùng con mắt duy nhất chăm chú nhìn, lại lắc lắc đầu, tiếp tục uống rượu ăn thịt, xem ra cơ hội ăn mặn ngày thường cũng chẳng có nhiều.
Tề Nhị Khuê đỏ bừng cả mặt, nói năng đã hơi lè nhè, say túy lúy nói:
- Tiến gia ngươi không biết, vị huynh đệ này của ta thích dùng một thanh phác đao. Từng một mình đi qua kênh rạch bên kia nhận muối, không hề nghĩ bọn thảo khấu đất khác đến để ý, định ở một chỗ hoang vu hại y, phác đao của hắn chém bay bốn người.
Hán tử được nói tới kia vẻ mặt tươi cười. Lúc này Lưu Dũng lại chợt mở miệng nói:
- Trình Lão Ngũ ở Tiêu huyện.
Đang nói vui vẻ, không ngờ lại bị Lưu Dũng nói luôn ra lai lịch, đành phải ngậm mồm lại. Lưu Dũng cười nói tiếp:
- Tiêu huyện Trình Ngũ chính là nhờ danh tiếng xông pha lần đó, có được địa bàn của chính mình.
Lời cũng không phải để nịnh hót gã hán tử kia, mà là giải thích cho Triệu Tiến nghe. Triệu Tiến cười gật đầu, gã Trình Ngũ kia xem ra cũng không uống nhiều, mượn cớ này để nói:
- Nhị ca huynh lại nói đến những chuyện trước kia, bản lĩnh của đệ còn kém xa Tống giáo đầu. Một cây tề mi côn của hắn đánh ngã mười mấy tên lính của Sở vệ Từ Châu. Đó mới là bản lĩnh thật sự.
Đôi bên tâng bốc lẫn nhau, Tề Nhị Khuê bên này cười ha hả. Một người cao lớn khôi ngô bên cạnh hắn cũng cười gật đầu. Tề Nhị Khuê chỉ vào người này nói:
- Tiến gia, Tống huynh đệ này là người có sức mạnh phi thường của tiểu nhân bên này, không có hắn chống đỡ, tiểu nhân cũng chẳng có cục diện ngày hôm nay.
- Đúng vậy, đúng vậy, mấy người bọn ta đây đều là ra tay một chọi một, nhiều nhất cũng chẳng đến mười mấy người. Thực sự phải đánh nhau, đều dựa vào công phu võ nghệ quyền cước, giáo mác gậy gộc. Chiến đấu nơi sa trường mưu mẹo quá lớn, không dùng nổi.
Có người cười khùng khục nói:, phía dưới mồm năm miệng mười phụ họa, đều nói ra ý đó.
Triệu Tiến cười đặt bát rượu xuống, cầm một miếng thịt nhai từ từ, rồi mới mở miệng nói:
- Tề Nhi Khuê đã nói như vậy, thì cho người ra đánh một trận xem thế nào, mỗi bên cho hai người ra, xem tài cao thấp.
Hắn hiểu được ý tứ của đối phương lần này, chẳng qua là không phục. Buổi chiều gây sức ép hai bên chưa ra tay, Tề Nhị Khuê bên này chưa có người chết, thể diện lại mất sạch, chung quy muốn lấy lại thể diện, chưa nhìn thấy máu chưa phải chịu thiệt thòi nhiều, luôn cảm thấy mình vẫn có cơ hội. Nếu như xếp thành đội ngũ tiếp chiến không phải đối thủ, thì phải đơn đả độc đấu.
Tề Nhị Khuê bên kia thổi phồng lẫn nhau chính là mục đích này. Đoán chừng sau một hồi sẽ có người mượn cớ say rượu đến khiêu chiến. Triệu Tiến chẳng buồn nói nhiều lời thừa, chỉ thẳng ra luôn.
Nghe thấy đề nghị của Triệu Tiến, Tề Nhị Khuê bên kia giật mình. Y cũng không biết Triệu Tiến bên này có đoán được ý của bọn chúng hay không, liền gượng cười nói:
- Đâu dám đánh nhau với người của Tiến gia? Bọn người của tiểu nhân khẳng định không phải là đối thủ.
Lời nói tuy là như vậy, nhưng vẻ mặt biểu hiện lại không phải như vậy. Tống giáo đầu và Trình Ngũ kia đều có vẻ mặt không phục. Triệu Tiến cũng nhếch miệng cười nói:
- Không đánh các ngươi cũng không cam lòng, đem hết bản lĩnh của các ngươi ra, nếu như thắng được bất kỳ người nào của ta, theo lệ thường có thể nộp ít xuống hai phần.
Nói đến đây, Tề Nhị Khuê và mấy người buôn muối lậu mắt sáng lên. Triệu Tiến nói là Tề Nhị Khuê bên này mỗi tháng giao mấy phần. Nhưng đám buôn muối lậu này đều biết mấy phần nộp lên này chắc chắn cả bọn phải gánh vác. Bây giờ Triệu Tiến không ngờ lại đề xuất điều kiện này. Bọn chúng đương nhiên là bị kích động, hơn nữa nều như đánh thắng được, khí thế sẽ tăng lên, điều kiện này chưa chắc không thể bàn lại.
Lúc này Tề Nhị Khuê tuy là vẫn say, nhưng động tác lại không giống với người say rượu, nhìn sang trái nhìn sang phải, trao đổi ánh mắt với người bên cạnh và đằng sau. Tống sư phụ và Trình Ngũ kia đều hơi gật đầu. Tề Nhị Khuê lúc quay lại vẻ mặt đã rất rạng rỡ, vẫn cứ to mồm như trước nói:
- Tiến gia đã không trách, vậy thì đắc tội thêm nhiều rồi, bọn tiểu nhân xin được Triệu Tiến bên này chỉ giáo, cũng là mở mang tầm mắt.
Tin tức rất nhanh đã lan ra, cửa nhà Tề Nhị Khuê chật chội đầy người, ngay cả trên tường cũng nhiều người trèo lên, thật ra thì cũng chẳng kém với cảnh tượng bên cạnh Tề Gia Thôn buổi chiều nay làm mấy. Cũng may mà nhà Tề Nhị Khuê rất kiên cố, tường rất chắc khỏe, bằng không rất dễ bị sập xuống.
Nói đúng ra Tề Nhị gia là nhân vật nổi tiếng một phương, cũng chẳng đến nỗi không khuôn phép như thế này. Nhưng y bây giờ chỉ mong làm sao khiến cho càng nhiều người đến xem. Đấu võ một lát nữa chỉ cần thắng được, danh dự bị mất buổi chiều nay có thể gỡ gạc được không ít, càng không phải nói đến nộp ít hơn lệ thường. Trên thực tế những người đến xem đều là đám buôn muối lậu không đủ tư cách tham dự tiệc.
- Đại Thăng, hai bọn ta ra trận, ngươi đấu với tên cầm mác, ta đấu với tên đánh tề mi côn, không đánh phục, những người này vẫn không thật lòng.
Triệu Tiến đơn giản nói một câu, Trần Thăng gật gật đầu đứng dậy, thật ra Thạch Mãn Cường, Cát Hương và Đổng Băng Phong ở bên cạnh đều lộ ra vẻ mặt tiếc nuối và thất vọng. Lưu Dũng chỉ ở đó cười hì hì.
Tề Độc Nhãn ở bên cạnh ra mặt nói.
- Tiến thiếu gia, ngươi và Tề Nhị Khuê đấu võ chỉ là vui thôi, chớ nên dùng vũ khí, tránh đổ máu.
Triệu Tiến và Tề Nhị Khuê đều không có phản đối đề nghị này. Tay chân của Tề Nhị Khuê vội vàng dập tắt đống lửa trại ở giữa sân, lại đốt hai đống lửa ở bên cạnh, đuốc cũng được thay mới hết một lượt, làm cho cả sân càng thêm sáng.
Phàm những người tập võ, những thanh gậy có cách thức dài ngắn, thô ráp hay tinh mịn khác nhau đều đầy đủ. Những thứ này đều là bắt chước các loại binh khí mà làm ra.
Trình Ngũ đã chọn một thanh phác đao bằng gỗ, Trần Thăng cũng chọn một cây, quay đầu lại nâng lên hạ xuống một chút rồi cười nói:
- Thật là giống tỉ võ ở bãi để hàng năm đó.
Triệu Tiến và các huynh đệ đều cười theo. Nhưng ký ức vui vẻ nhất trước kia, bọn họ vẫn chưa nói, liền nghe thấy Trình Ngũ bên kia đã có người vỗ tay hò reo khen ngợi, quay đầu nhìn lại. Thời tiết lạnh giá thế này, Trình Ngũ đã cởi hết áo, người trần trùng trục, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, nhìn thấy uy phong như vậy, những người đứng xung quanh không ngớt lời khen ngợi.
Hai bên ra hiệu, đều cất bước đi vào giữa vòng đấu. Trình Ngũ hai tay nắm mộc côn, khá là trang nghiêm, rất có cốt cách.
- Đại ca, Đại Thăng bên này có chắc chắn không?
Đổng Băng lo lắng dò hỏii, ba người khác cũng đang nhìn nhìn Triệu Tiến.
Triệu Tiến gật gật đầu, trầm giọng nói:
- Chắc chắn.
Đổng Băng Phong lại hỏi.
- Chẳng phải nói trong đám giang hồ thảo mãng có kẻ rất mạnh ở đây sao?
Triệu Tiến cười lắc đầu, thản nhiên mở miệng nói:
- Chúng ta hàng ngày luyện tập đều ít nhất đã năm năm. Chúng ta không cần phải vì làm lụm kiếm sống vất vả, chuyên tâm luyện tập. Hơn nữa lại ăn ngon, ăn no, lại có danh sư đã từng trải qua chiến trường chỉ bảo. Chúng ta đã từng giết người, chúng ta chắc chắn là mạnh hơn họ. Chúng ta làm sao mà thua được.
Ăn uông ngon, hàng ngày luyện tập, sẽ có cơ thể tốt, sức lực sẽ đủ, có danh sư chỉ bảo, bộ số võ nghệ sẽ không bị cứng nhắc, từng ra trận giết người, sẽ không thiếu hụt kinh nghiệm. Còn những người gọi là giang hồ thảo mãng này không có được. Việc bọn chúng hàng ngày làm chỉ là vận chuyển muối buôn muối, vì bận rộn kiếm ăn, đâu có thời gian chuyên tâm luyện võ. Điều này thực ra có câu tục ngữ khái quát, đó là: “Nghèo văn giàu võ”.
Vốn bên kia tiếng vỗ tay hò reo ủng hộ ngày càng vang dội, nhưng nhìn thấy Trần Thăng bước vào vòng đấu, bất giác đều yên ắng trở lại. Trần Thăng dáng người cao to, khỏe mạnh, lại vì luyện đao nhiều năm, toát ra một khí thế thâm sâu khó lường, mặt đối mặt đứng thẳng, gây một áp lực không nhỏ cho đôi phương. Trình Ngũ kia vóc dáng rất cao lớn khỏe mạnh, nhưng so sánh với Trần Thăng, vẫn còn nhỏ hơn hẳn.
Tỷ thí như vậy cũng không cần phải người hô bắt đầu, hai người gật gật đầu liền bắt đầu ra động thủ. Thanh mộc phác đao trong tay Trình Ngũ nhằm vào một điểm trên mặt Trần Thăng, bất ngờ đảo ngược, chém ngang qua. Mới bắt đầu, Trình Ngũ đây là muốn tiên phát chế nhân.
Hắn bên này trước hư sau thực, vốn muốn thu hút ánh mắt của Trần Thăng, không hề nghĩ rằng từ lúc mới bắt đầu Trần Thăng lại đứng yên không nhúc nhích. Y sở học uyên thâm, biết là tỷ đấu như vậy phải nhìn vào vai và eo, cử động ở hai nơi này là có thể nhìn ra hư thực của đối phương.
Nhưng động tác của Trình Ngũ cũng không chậm, thanh gỗ trong tay xem ra sắp chém ngang eo của Trần Thăng. Một đòn nàynếu trúng hầu như đã phân định được thắng thua. Phải biết là mộc côn đổi thành thanh phác đao thật, chiêu này đã chém chết người rồi.
Đúng lúc đó, thân hình Trần Thăng nghiêng về phía trước, hai cánh tay giơ lên, bước lên một bước, bổ thật mạnh xuống.
Động tác không hề có mảy may dư thừa, rất nhanh và liền mạch, chiêu số đánh ra như đã tích súc trước đó giờ dồn sức đánh ra. Rõ ràng là Trần Thăng ra đòn sau, ngay lúc này lại là tới trước.
Vốn phát chém ngang kia của Trình Ngũ, trong sân đã có người hò reo. Côn này của Trần Thăng bổ xuống, trong sân im phăng phắc. Thế tới của chiêu này vô cũng mãnh liệt, theo bản năng mọi người đều cho rằng đây là dùng đao thật. Trình Ngũ hãi quá, vội vàng thu côn. Gã công ra trước, cách nhau quá gần, tránh né đã không kịp nữa rồi, chỉ đành chống đỡ.
“Bập” một tiếng vang lên. Trình Ngũ này nói chung đỡ được một đao bổ xuống của Trần Thăng, hai thanh mộc côn va vào nhau, thanh mộc côn trong tay Trình Ngũ không ngờ bị uốn cong, hơn nữa hai cánh tay của Trình Ngũ một bên bị gập lại không vươn ra nổi, như vậy mà còn bị gập lại, có thể thấy được lực rất lớn. Trình Ngũ lảo đảo lùi lại vài bước, mặt mũi trắng bệch.
Lần giao thủ vừa rồi, y hiểu ngay ra, nếu như hai bên dùng đao thật, thì đao này đã bị chém đứt rồi.
Trần Thăng không cho y có cơ hội ra tay lần nữa, hai cổ tay lật một cái, mộc côn trong tay bổ xéo tới. Trình Ngũ vội vàng chống đỡ, nhưng không ngờ là chiêu này của Trần Thăng lại là giả, nhát bổ xiên đến nửa đường mộc côn đã thu lại, lại là bổ thẳng, thế tới vẫn mạnh mẽ không hề suy giảm. Hai chân Trình Ngũ đã nhũn ra, y biết rằng lần này không tránh khỏi, Tuy là đối phương trong tay đang cầm mộc côn, nhưng chiêu này mà chém thật, chỉ sợ là cổ cũng bị chém đứt.
Dũng khí mất hết, chân cũng mềm nhũn khuỵu xuống, Trình Ngũ quỳ sụp xuống đất. Thân thể Trần Thăng dừng lại, cây mộc côn kia chạm nhẹ vào cổ Trình Ngũ, sau đó thu về.
Thắng bại đã phân, Trần Thăng cũng chẳng buồn chào hỏi, ném thanh mộc côn đi, cười và quay trở lại chỗ ngồi.
Tề Nhị Khuê bên kia nín lặng, Trình Ngũ kia quỳ ở trên đất nửa buổi không đứng lên nổi, vẫn là mấy người đi theo hắn vội vàng tới đỡ dậy, quay trở về chỗ ngồi mà vẫn còn hồn bay phách lạc.
- Lời ta nói thế nào? Triệu Tiến cười nhìn Đổng Băng Phong một cái, nâng thanh trường côn đi vào vòng đấu.
Trường côn này của hắn độ dài cũng như thanh trường mâu, gần như cái sử dụng trước kia. Dáng dấp của Triệu Tiến chỉ có thể nói hơi cao lớn khỏe mạnh hơn những người cùng lứa tuổi, xem ra không thể uy phong lẫm liệt bằng Trần Thăng. Tề Nhị Khuê quay đầu lại nhìn Tống giáo đầu. Tống giáo đầu giọng điệu buồn bực nói:
- Cái người to cao kia không chừng là người mạnh nhất. Triệu Tiến này và đám gia đinh sử dụng cùng một loại binh khí, xem ra chẳng có bản lĩnh gì cao thâm.