- Tiến gia, bạc thường của ngài đủ rồi, tiểu nhân không vất vả.
Lang trung hơn năm mươi tuổi, cười hì hì xu nịnh cảm ơn.
Vốn là khách khí chào hỏi một câu, lang trung đó sau khi nói xong lại không đi, cẩn thật do dự lại nói:
- Tiến gia, mấy cách này của ngài, tiểu nhân càng nghĩ càng có đạo lý, ngài xem tiểu nhân trở về có thể dùng được không, không cần phí chữa bệnh lần này cũng được.
Uống nước lã đau bụng, uống nước sôi sẽ không bị, cái gọi là tiêu độc, cũng có chút điểm hơi tương thông. Triệu Tiến dặn mấy cái đề nghị này, lúc lang trung mới bắt đầu cảm thấy không đúng, nhưng không dám không làm theo, nhưng càng nghĩ càng thấy có đạo lý, nếu là cách của người khác, học rồi cũng sẽ trực tiếp làm, nhưng đối với Triệu Tiến y lại không dám làm thế, ngộ nhỡ phát tác ra, y không kham nổi, cho nên mới hỏi như vậy.
- Tiền chữa bệnh cũng cầm đi, cách này ông cũng cứ tùy ý dùng.
Triệu Tiến cười trả lời một câu, lang trung nọ cảm tạ rồi đi.
Lang trung rời khỏi, gia đinh cũng ra khỏi phòng, chỉ còn lại thằng bé đó nằm trên giường, hôm qua nhìn vừa bẩn vừa đen, sau khi tắm rửa dọn dẹp thì nhìn lại khác hẳn.
- Cháu họ gì?
Lão gia, tiểu nhân họ Mạnh, gọi là Mạnh Chí Kỳ, em gái tiểu nhân là Mạnh Tử Kỳ.
Dù suy yếu nhưng âm thanh rất rõ ràng.
Triệu Tiến chú ý đến hàm răng của Mạnh Chí Kỳ rất đều, hơn nữa trên người không có quá nhiều vết thương cũ, vào thời điểm này, chú ý giữ gìn súc miệng đánh răng chỉ có người trong gia đình trung thượng lưu, thường ngày lang thang trên đường khắp người là vết thương, mà lại không có vết thương cũ, càng đừng nói cái tên Mạnh Chí Kỳ đã không phải là cái tên mà gia đình nông dân có thể đặt được, cái gì mà đá, chó mới là thường thấy.
- Cháu là người ở đâu? Có biết chữ không?
- Tiểu nhân là nhân sĩ Cử châu phủ Thanh Châu, ở nhà đã từng học...
Chuyện rất đơn giản, phủ Thanh Châu hạn lớn, dân đói đầy rẫy, gia đình Mạnh Chí Kỳ là tiểu địa chủ, cha đỗ tú tài, vào năm thiên tai này, tiểu địa chủ cũng không chống đỡ nổi, Mạnh gia cũng cần trốn đi, nhưng trước khi trốn, trong nhà bị dân đói tàn phá, mẹ chết trong đó, cha dẫn hai anh em chạy ra ngoài.
Vốn nói gia đình ở bên phía Túc Châu vẫn còn họ hàng, muốn đến đó nương nhờ nhưng dọc đường ăn xin về phía nam, lúc sắp ra khỏi phủ Tế Ninh, cha của Mạnh Chí Kỳ bệnh chết, lúc sắp chết dặn Mạnh Chí Kỳ dẫn em gái về phía nam, vì nó cũng đại khái biết, trẻ con ở lại Sơn Đông chỉ e là sẽ bị dân đói đến phát điên ăn thịt luôn thôi.
Hai đứa trẻ căn bản đi không bao xa, vận may của anh em Mạnh gia không tệ, gặp được mấy người phát từ bi, trốn thoát được mấy tên lừa gái hãm hại người, cũng đến được Từ Châu, hơn nữa tìm được một căn phòng trống tạm thời dung thân, nhưng vận may cũng chỉ đến đây là hết, đến tận lúc em nó bị bệnh nặng, không tìm được người giúp đỡ, bệnh nặng vái tứ phương liền đến chỗ Triệu Tiến.
Nói mãi rồi mí mắt Mạnh Chí Kỳ liền bắt đầu díp lại, đến bây giờ nó đã xác định sự an toàn của mình, cũng có thể xác định được hai anh em mình được cứu rồi, nhẹ nhõm nên buồn ngủ.
Sau khi Triệu Tiến và Lưu Dũng ra khỏi phòng, hai người nhất thời cũng không có lời nào để nói, bọn họ vẫn cảm thấy Từ Châu khó khăn, nhưng lại không ngờ tỉnh Sơn Đông bên cạnh lại thê thảm đến mức này.
- Đại ca, đệ sẽ sắp xếp người đi điều tra, chỉ cần sống ở nội thành, Trần Nhị Cẩu và Lý mổ lợn bên đó hẳn là có thể tra ra.
Lưu Dũng hạ giọng nói.
Sau khi quay về phòng, Trần Thăng đã đến, nghe được tình hình này, Trần Thăng lại có cách nghĩ không giống thế, y nói:
- Nếu không tra ra vấn đề gì, hai đứa trẻ này huynh hãy giữ lại dùng đi, bọn chúng không có vướng bận gì, có nền tảng hay không, coi như huy để ở nhà hầu hạ cha mẹ cũng tốt.
Ý kiến này khiến Triệu Tiến rất động lòng, hiện giờ Triệu Tiến thu nhập phong phú, của cải càng không cần nói, nhưng trong nhà chỉ có vợ chồng Triệu Tam chăm sóc cha mẹ, cũng không phải là nói không thuê nổi người hầu, mà là không yên tâm lắm, phí sức đi tìm cũng không đáng, hiện giờ anh em Mạnh gia lại rất phù hợp.
Sự huyên náo bên ngoài lại bắt đầu nổi lên, đây là nằm ngoài kế hoạch, Triệu Tiến chỉ có thể sắp xếp người đến nha môn mời đám Văn thư Diệp đến.
- Thạch đầu, hôm nay vẫn phải vất vả ngươi một chút, con cháu xuất thân Vệ sở, con cháu trong thành trong sạch đáng tin cậy, hôm nay sau khi nghiệm chứng công văn khế ước xong, ngươi trực tiếp dẫn đến Hà gia trang, trưng dụng cửa tiệm lớn và nhà trọ bên đó, lương thực các kiểu trong nội thành mang theo.
Triệu Tiến dặn dò nói, Thạch Mãn Cường khoát tay, cười nói:
- Có gì mệt đâu, đơn giản là chạy một chuyến, ở bên đó thoải mái tự tại hơn trong thành.
Nói xong, Triệu Tiến cười khổ nói:
- Nhiều người tụ tập như vậy, quan phủ nhất định là rất căng thẳng, điều này không khỏi rất chướng mắt, các anh em đều cùng nhau hoạt động, phân loại người bên ngoài, Vệ Sở thành một nhóm, người giang hồ thành một nhóm.
Lúc này, gia đinh bên cạnh Triệu Tiến đều không nhiều, đám đến thay phiên ở Hà gia trang phải chiều mới có thể trở về, không tránh được Triệu Tiến và đám người của mình phải tự mình ra trận, đến Trần Hồng đều vứt sổ sách ở lại để đi giúp đỡ.
Không bao lâu, người trong nha môn Tri châu vội tới, nhưng đến không chỉ có Văn thư Diệp, Hình phòng Lý Thư Biện và Tổng bộ đầu Trần Vũ cũng đi theo, Lý Thư Biện và Trần Vũ sau khi nhìn thấy nhóm người bên ngoài đều không nhịn được cười khổ.
- Tiểu Tiến, phía Tri châu đại nhân nói, nếu ngày mai vẫn có nhiều người tụ tập ở đây như vậy, cậu sẽ phải lên báo cáo Tuần Phủ đại nhân đấy.
Trần Vũ đi thẳng vào vấn đề nói, y thân là bề trân, nói chuyện thẳng thắn.
So với y, Hình phòng Lý Thư Biện uyển chuyển hơn chút, Lý Thư Biện cười nói:
- Đồng đại nhân cũng có chỗ khó của ngài ấy, Sơn Đông đại nạn, tà giáo tác loạn, triều đình hạ chỉ, khắp nơi nghiêm tra việc tụ tập, chỗ Triệu công tử cậu tập hợp thanh niên lại nếu có người báo lên trên, Đồng đại nhân khó giữ chức vị đấy.
Triệu Tiến trả lời rất dễ dàng, cũng rất trực tiếp:
- Mời hai vị thúc bá yên tâm, ngày mai tuyệt sẽ không có nhiều người ở trong nội thành như thế này nữa.
Nghe hắn trả lời như thế, bộ dạng Lý Thư Biện rõ ràng thở phào một tiếng, Trần Vũ lại thần sắc thản nhiên, lập trường đôi bên khác nhau, biểu hiện như này cũng là bình thường, Lý Thư Biện đảo đảo mắt, lại cười hỏi:
- Triệu công tử, hôm qua nghe nói chỗ ngài sắp chuyển đến sống ở Hà gia trang à? Đây là người khác đồn thôi chứ?
- Chính xác đấy, không phải là lời đồn.
Triệu Tiến cười trả lời, Lý Thư Biện ngẩn người ra.
- Thực sự sắp đi sao? Triệu công tử ở lại trong thành một phương thái bình, cái này...
Lý Thư Biện cười khách sáo, nhưng lời nói một nửa thì dừng, vì nói thế nào cũng không thích hợp.
Đã nhận được đáp án cần biết, Lý Thư Biện khách khí mấy câu liền cáo từ, mà Tổng bộ đầu Trần Vũ quét mắt bên ngoài một lượt, gật đầu nói:
- Đúng là một bãi thật rộng.
Sau đó lại gật gật đầu với Trần Thăng đang đi ra ngoài, rồi cũng rời đi.
Đợi Trần Vũ và Lý Thư Biện rời đi, Văn thư Diệp và nhóm người đi lên bận rộn làm việc.
Hôm qua lúc báo danh, những thanh niên người Vệ Sở, người giang hồ, có chút bối cảnh nền tảng trong thành và những người khác đều phân trước sau, trên danh sách cũng đơn độc đánh dấu, hiện tại cầm đến bãi hàng trực tiếp điểm danh.
Hai nhóm con cháu Vệ Sở và con cháu nhà cơ bản trong thành thuộc loại khiến người ta yên tâm nhất, bọn họ có bối cảnh liên quan đến quan lại, có nghĩa là không căn cứ thêm một lớp đảm bảo.
Sau khi điểm danh xong, những người này tổng cộng bảy tám chục người, sau đó Triệu Tiến lại kết hợp thêm ba chục con cháu bản thành báo danh mới, để Thạch Mãn Cường dẫn đầu trực tiếp đi Hà gia trang.
- Đi sang đó rồi, sau khi sắp xếp xong lập tức bắt đầu huấn luyện, đừng để bọn họ có thời gian nhàn rỗi.
Mệnh lệnh Triệu Tiến rất rõ ràng.
Mà tất cả những giang hồ cầm đao cưỡi ngựa và những người báo danh nhìn không được tin tưởng lắm, những người này tổng cộng có hai mươi bảy người, Triệu Tiến đều để bọn họ ở bãi hàng đợi lệnh, có chút ngoài dự kiến là những người giang hồ này thực sự là thủ tục đầy đủ, cha mẹ đồng ý, người làm bảo lãnh cho bọn họ cũng đều là người thân hào nông thông trong ngoài thành.
- Có thể đi theo Tiến gia ngài làm việc, bọn họ cũng coi như rửa sạch những lỗi lầm trước kia, người khác không dám truy cứu, nếu Tiến gia không yêu cầu bọn họ có người bảo lãnh, e là người đến càng nhiều.
Văn thư Diệp nhìn rất rõ ràng.
Nguyên nhân không quan trọng, Triệu tiến cho anh em mình đều mang vũ khí tốt, để năm mươi gia đinh ở lại canh bãi hàng cũng chuẩn bị sẵn tư thế chiến đấu, nếu những tên giang hồ này có gì bất thường, lập tức có thể trấn áp lại.
Hôm qua đến báo danh được tuyển tổng cộng có bốn trăm năm mươi người, hôm nay đến hơn bốn trăm hai mươi người, trừ đi hơn một trăm ba mươi người có bối cảnh đặc biệt đi, ba trăm người khác ở lại nội thành cũng rắc rối.
Triệu Tiến gọi hai người Lỗ Đại và Lý Ngũ đến, sau đó lại chọn mười gia đinh hắn yên tâm nhất, mỗi người dẫn hai mươi tân đinh, sau khi đơn giản tạo đội hình đi đến nội thành mua hàng hóa.