Đám người đó lại xuất hiện mấy lần, có một lần đã tiêu diệt được một trại không kịp phòng bị, những lần còn lại đều vấp phải trắc trở. Hiện tại mọi người đều có thể hiểu rõ dụng ý của bọn họ, đám người này đang cầu tài.
Tiếp sau đó đám người này liền biến mất, cứ thế mà trôi qua mấy năm trời, Duyện Châu phủ lại có một đại án, rằng một người thân thích của vương phi Lỗ Vương bị diệt cả nhà, người thì chết sạch, gia tài thì bị cướp đi không còn gì.
Lỗ Vương đã bắt đầu kế thừa từ lúc Đại Minh khai quốc, có ảnh hưởng cực kỳ lớn ở Sơn Đông. Chuyện này vừa xảy ra, lập tức tất cả quan lại Sơn Đông chấn động, áp lực mọi nơi mọi mặt đều dồn xuống, ra lệnh điều tra rõ, thậm chí người của Cẩm Y Vệ cũng tham dự trong đó.
Trên thực tế án này không khó phá, bộ khoái kinh nghiệm phong phú rất dễ dàng phát hiện, thủ đoạn của án này giống với thủ đoạn càn quét sơn trại lục lâm một khoảng thời gian trước đây, hơn nữa vừa điều tra đã nhìn ra, các nơi đều xảy ra án kiện nhà giàu có đột nhiên bị cướp viếng nhà, cả nhà bị giết sạch. Những nhà giàu có này đều ở trong trang viên ngoài thành, sau khi chuyện xảy ra vài ngày quan phủ mới biết.
Thật ra thì có rất nhiều việc mọi người đều hiểu rất rõ, chẳng qua là không muốn chuốc phiền vào thân mà thôi. Lục lâm thổ phỉ cũng có quan hệ dây mơ rể má với quan phủ, rất nhiều việc các bộ khoái đều đã biết. Hiện tại đã xảy ra đại án, mọi người tra xét ngay đến quan binh
Không mất bao nhiêu thời gian, một vị Tham tướng đồn trú ở thành Tư Dương Duyện Châu phủ đã bị tra ra. Vị Tham tướng này có dính dáng tới Thủ phụ những năm Long Khánh, đến năm Vạn Lịch Thủ phụ Trương Cư Chính cầm quyền đương nhiên y phải chịu khuất phục. Nhưng vào năm thứ chín Vạn Lịch, người ta đều nói rằng vị Tham tướng này dâng trọng lễ cho những người thân tín của Trương các lão, đột nhiên liền có tiền đồ tốt đẹp, nghe nói người kế nhiệm vị trí Tổng binh Sơn Đông rất có thể là y.
Tuy nhiên mọi người cũng đều biết, Trương các lão lâm bệnh qua đời vào năm vạn Lịch thứ mười, hết thảy thuộc hạ đều bị thanh trừ sạch sẽ, người được y ưng thuận cất nhắc, đương nhiên sẽ không được nữa, số bạc của vị Tham tướng này xem như mất trắng.
Hiện tại lại có tin đồn, rằng vị Tham tướng này muốn gom góp bạc đi theo làm môn hộ của Võ Thanh Hầu. Võ Thanh Hầu là phụ thân của Thái hậu, ngoại tổ phủ của Hoàng Đế, môn hộ của ông ta không có mấy vạn lượng thì không được. Số bạc này chỉ cắt xén quân lương thôi thì chưa đủ.
Muốn điều tra thì chắc chắn sẽ có thể điều tra ra gì đó, rất nhanh đã có tin tức truyền về. Gia đinh thân vệ của vị Tham tướng này ra khỏi thành vào một số ngày nào đó, nói là đi săn thú, tính toán ngày tháng, vừa đúng là lúc xảy ra án, ngoài việc này ra, còn có gia đinh lấy trang sức cướp được đem bán.
Đây xem như chứng cứ xác thực rồi, nhưng bắt một người như thế lại cần phải bàn bạc kỹ càng. Thuộc hạ của y có hơn trăm người cung mã thành thạo, võ nghệ cao cường, lại nắm quyền quân đội, một khi náo loạn, sẽ là đại họa, đành phải mật tấu triều đình, tụ tập binh mã các nơi, sau đó hạ chỉ bắt người.
Tất cả đều lo chu đáo gần như đầy đủ, vị Tham tướng này cũng biết chuyện của mình bại lộ. Cục diện lúc bấy giờ không cho phép y kích động đại quân gây rối nữa, nhưng y cũng có chỗ tốt. Tram tên thuộc hạ đều là đồng phạm, sau khi bị bắt không tránh khỏi bị băm vằm thành vạn mảnh. Thế là y thừa dịp trời tối, dẫn theo gia quyến, ngay trong đêm chạy ra khỏi binh doanh.
Lẽ ra sau đó phải chạy trốn, không ngờ vị Tham tướng này năm đó cướp sơn trại có phần tâm đắc, liền dứt khoát bỏ lên núi làm cướp.
Đây là chuyện không lường trước được. Một vị Tham tướng am hiểu điều binh khiển tướng, còn có trăm thân vệ võ kỹ thông thạo, trang bị hoàn mỹ. Không lâu sau giới lục lâm ở Duyện Châu phủ đã bị càn quét triệt để, người không phục thì bị tiêu diệt cả sơn trại, những người còn lại thì cúi đầu xưng thần, cũng có mấy kẻ liều mạng ngưỡng mộ danh tiếng đầu nhập vào, nhất thời thanh thế đại chấn.
Chẳng qua là thủ đoạn của vị Tham tướng này quá mức tuyệt hậu, có tên đầu mục sơn trại bị tiêu diệt chạy ngay đến quan phủ đầu thú, thỉnh quan phủ xuất binh tiêu diệt, những thôn trấn trang viên gặp họa, cũng mời thân sĩ cùng kiện cáo lên trên.
Sau đó chính là quan binh đến tiêu diệt. Lúc đầu quan binh vẫn chịu thiệt nhiều, nhưng khi binh mã tề tựu, dần ngăn cản được vị Tham tướng này. Sau một trận đại chiến, vị Tham tướng và năm mươi tên thủ hạ chết trên chiến trường, những người khác không biết tung tích.
Mà những kỵ binh mà đám thổ phỉ ở vùng ven sông Bào nhìn thấy, vừa đúng là đám thân vệ Tham tướng mà năm đó từng thấy qua.
Đây chính là những sát thần có mấy ngàn mạng người chết trong tay, đánh nhau trên chiến trường với gần vạn quan binh, hoành hành Lỗ Tây Lỗ Nam, bọn giang hồ cỏn con tập trung ở ba tỉnh này không đáng nhìn vào trong mắt, nếu như muốn sống mái một phen, chắc chắn sẽ bị giết sạch sẽ.
Nhưng con trai của vị Tham tướng đó đã chết trong cuộc tiễu trừ của quan binh, rốt cuộc Khổng Cửu Anh có thân phận thế nào mọi người lại không làm rõ được, chỉ biết y là Quản trang của Khổng gia.
Dựa vào thủ đoạn tiên lễ hậu binh, mượn hung danh hiển hách thật thật giả giả, Khổng Cửu Anh đã hoàn toàn nắm được thôn trang vùng ven sông Bào trong tay. Sau đó Khổng Cửu Anh mới đưa số tô thuế thu được cho Khổng phủ. Sau khi trở về, Khổng Cửu Anh đã trở thành họ hàng xa tộc nhân của Khổng phủ, có văn thư của Trưởng quản sự, cùng với thư tay của Diễn Thánh Công viết cho quan phủ địa phương, giấy tờ thủ tục gì đều đã đầy đủ.
Sau khi Khổng Cửu Anh đã hoàn toàn nắm thôn trang vùng ven sông Bào trong tay, liền bắt đầu ngồi một chỗ thu tiền. Những người đến đây kinh doanh làm ăn, không cần biết là làm ăn trong tối hay ngoài sáng, đều phải dâng lễ, bằng không nửa bước cũng khó đi.
Muốn lén lút tránh né, nhưng các thôn trấn ở đây ai cũng sợ Khổng Cửu Anh muốn chết, không ai dám giấu diếm. Muốn dùng sức mạnh, thì trong tay Khổng Cửu Anh có khoảng trăm hảo hán cưỡi ngựa, còn có thể huy động được hơn năm trăm hương dũng tráng đinh, căn bản không thể liều mạng được. Muốn đi vòng qua, thì thôn trang này nằm ở nơi giao hội giữa ba tỉnh, mà còn chiếm một khoảng đất lớn, đi vòng qua còn hao tốn nhiều tiền hơn, còn gặp phải người muốn cướp tiền.
Cứ như thế, dần dà Khổng Cửu Anh đã nắm chặt thôn trang vùng ven sông Bào trong tay, nháy mắt đã ba mươi năm.
- Cả một vùng phía tây bắc Dự Đông, Lỗ Tây, Nam Bắc Trực Lệ, Khổng Cửu Anh này là kẻ chứa chấp lớn nhất, tang vật của các sơn trại, những thử không thể để lộ ra ngoài sáng, đều tập trung ở chỗ của y để phát mãi. Đó cũng là chợ muối lậu lớn nhất, còn có một chợ lừa ngựa đứng thứ ba ở Hà Nam cũng ở đó.
- Năm đó những người đi theo Khổng Cửu Anh có lớp già đi, có lớp qua đời, hiện tại thuộc hạ của Khổng Cửu Anh bất cứ lúc nào cũng có thể tập trung được hơn hai trăm kỵ, hô một tiếng, hương dũng tráng đinh các thôn trại có thể xuất ra ngàn người. Thư biện tiểu lại của huyện nha châu nha các nơi đều là vãn bối của y. Nói một câu đại nghịch bất đạo, Hoàng Đế của Đại Minh ta ở kinh thành, còn Khổng Cửu Anh kia chính là Hoàng Đế vùng giao hội ba tỉnh.
Câu hỏi này của Triệu Tiến dường như bắt trúng bệnh của Triệu Chấn Đường. Sau khi về đến nhà, Triệu Chấn Đường vẫn thao thao bất tuyệt kể lại sự tích và tin đồn về Khổng Cửu Anh.
Bản sự kể chuyện của phụ thân Triệu Chấn Đường không cao, nhưng sự tích của Khổng Cửu Anh Khổng lão hổ này thì nghe cũng không buồn tẻ. Triệu Tiến cũng nghe thấy có vẻ thú vị, nhưng những câu thật sự có ý nghĩa đối với Triệu Tiến chính là mấy câu sau. Khổng Cửu Anh là, thực lực trong tay như thế nào, qua lại với quan phủ như thế nào.
Kỳ thực trong lòng Triệu Tiến cũng cảm thấy kỳ lạ, phụ thân mình không ít nói những chuyện vô nghĩa, hôm nay rõ ràng là lạc đề rồi.
Không chỉ có hắn cảm thấy kỳ lạ. Mẫu thân Hà Thúy Hoa đến thúc giục hai cha con ngủ sớm một chút. Triệu Chấn Đường lại không kiên nhẫn mà nói: - Dù sao thì cũng đã về trễ thế này, hai người chúng tôi nói chuyện phiếm một chút, bà về ngủ trước đi.
Lời lẽ cũng khác thường, khiến Hà Thúy Hoa chăm chú nhìn, rồi lắc đầu đi vào trước. Triệu Chấn Đường lại nói tiếp về Khổng Cửu Anh kia:
- Nhà nhỏ cửa nhỏ thì một năm cũng không dùng đến năm lượng bạc, nhưng Khổng Cửu Anh kia một năm ít nhất có thu nhập ròng là năm ngàn lượng, trong nhà nuôi mấy mươi nữ nhân xinh đẹp, chi phí ăn mặc đều không kém chút nào so với những hào môn của tỉnh thành. Ở trong mấy huyện xung quanh, Trị huyện thấy y cũng phải khách khí cười xòa, ở nơi đó y chính là vương pháp.
Nếu quả thật có thể nắm quyền vùng đất đó, cho dù không làm ăn phi pháp, chỉ buôn đi bán lại, thu vào năm ngàn lượng cũng rất dễ dàng. Đối với phương diện này, Triệu Tiến phân tích càng rõ ràng hơn Triệu Chấn Đường, nhưng hắn vẫn chưa biết ý phụ thân muốn nói gì. Dĩ nhiên là đêm nay Triệu Chấn Đường cũng có chút khác thường.
Ngoài miệng Triệu Chấn Đường nói về sự uy phong của Khổng Cửu Anh, nhưng trên vẻ mặt lại không thấy vẻ gì hâm mộ, sau khi nói xong, mắt y lại đặt lên người Triệu Tiến, cười hỏi:
- Con cảm thấy Khổng Cửu Anh này như thế nào?
Như thế nào? Câu hỏi nãy cũng vượt khỏi dự đoán của Triệu Tiến. Hắn trầm ngâm một hồi liền nói:
- Là thổ hào trên đất này, có danh tiếng như Hà Vĩ Viễn mà thôi.
Những việc Hà Vĩ Viễn làm không khác gì nhau so với Khổng Cửu Anh, dựa vào vũ lực độc bá một phương, sau đó làm ăn, trong tối có ngoài sáng có, rồi phát tài.
Nghe câu trả lời của Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường nhếch miệng lên cười cười, dùng giọng điệu có chút khoa trương nói:
- Con chớ nên xem thường bọn họ, nhân vật như vậy chỉ cần không có sự cố gì to lớn, gia nghiệp này sẽ đời đời truyền xuống, ăn uống chi tiêu thì không cần phải nói rồi. Tương lai có cơ hội, còn có thể thăng chức rất nhanh trong quan trường, cũng không có gì không tốt. Hiện giờ không biết có bao nhiêu kẻ nghèo hèn cả ngày đọc sách nghiên cứu học vấn, mưu cầu gì, thì vẫn chẳng phải là muốn đạt được một chức quan, sống những ngày lành, làm rạng rỡ tổ tông sao.
Cuối cùng Triệu Tiến đã nghe ra được điểm mấu chốt, hắn hỏi dò:
- Cha, ý của cha là?
Triệu Chấn Đường trầm giọng nói.
- Lúc Khổng Cửu Anh kia lập nghiệp có bao nhiêu người, hiện tại y có bao nhiêu người. Hiện tại con có bao nhiêu người, lúc mới bắt đầu có thân phận gì. Bây giờ con đã có gia nghiệp lớn như thế này, hơn nữa đừng thấy con đắc tội Khổng Cửu Anh, còn đắc tội với Vân Sơn tự, nhưng chỉ cần bản thân con đừng lơ là, bọn chúng không ai động được tới con. Dưới gầm trời này dù sao vẫn có thể dùng vương pháp Đại Minh để nói chuyện. Tương lai con cũng sẽ giống như Khổng Cửu Anh, hơn nữa con dựng cơ nghiệp sạch sẽ hơn y, tương lai cũng sẽ có thể diện hơn y. Nhà ta còn có thân phận bách hộ, điều này giúp càng dễ dàng tiến lên phía trước. Hiện giờ thiên hạ thái bình, lập chiến công, phong hầu phong tướng thì không thể, nhưng tạo nên một gia nghiệp to lớn, đời đời truyền xuống, đã đủ lắm rồi.
Cho dù Khổng Cửu Anh có thể huy động một vạn người, nhưng cũng chỉ có thể hoành hành ở địa bàn của y. Nếu y thật sự dám dẫn người đánh sang đây, thì đồng nghĩa với tạo phản, triều đình sẽ lập tức phái đại quân tiêu diệt. Hà Vĩ Viễn thì phục kích trăm người đã là cực hạn rồi, vì uy quyền của Đại Minh triều vẫn còn, vương pháp quy củ định sẵn, không ai dám vi phạm.
Cuối cùng Triệu Tiến đã hiểu, phụ thân Triệu Chấn Đường cho rằng tương lai của mình giống như Khổng Cửu Anh, hơn nữa còn mạnh hơn Khổng Cửu Anh rất nhiều, sẽ trở thành cường hào ở mảnh đất Từ Châu này.
- Cha, hài nhi sao lại giống như Khổng Cửu Anh kia được?
Triệu Tiến cười nói, hắn cười rất vui, nhưng trong tiếng cười lại mang theo chút khinh miệt.