Như Huệ hòa thượng há miệng hít thở mấy cái, ổn định tinh thần, miễn cưỡng cười nói:
- Bổn tự quy mô như vậy, đừng nói là Từ Châu, đến đất Giang Bắc của Nam Trực Lệ cũng không có kẻ nào dám vuốt râu hùm, nhưng Triệu công tử thì dám. Hơn nữa hiện tại Triệu công tử và Vân Sơn Tự đã vào thế không đội trời chung. Ngài giết chết Lý Thuận, đã là huyết cừu, không thể hòa hoãn nữa.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Vốn không định hòa hoãn, chẳng qua là do Như Huệ sư phụ, muốn dùng thanh đao của chúng ta để báo thù cho ngươi, ngươi lấy ra những thứ này vẫn chưa đủ, trước khi trở mặt, những thứ mà Vân Sơn Tự vốn cho ta sẽ không ít hơn ngươi đâu.
Vô duyên vô cớ, người của Vân Sơn Tự mấy lần nảy sinh xung đột lớn với mình, Triệu Tiến sẽ tin tưởng đối phương không đơn giản như thế. Như Huệ hòa thượng cũng hoàn toàn bình tĩnh lại từ trong sự kích động vừa rồi. Sau khi Triệu Tiến nói xong, căn phòng lại lần nữa trở nên yên tĩnh, chỉ là hiện tại ánh mắt Trần Thăng nhìn Như Huệ không còn đầy vẻ căm thù nữa.
- Triệu công tử, hiện tại thứ ta có thể lấy ra không nhiều, chuyện cơ mặt trong tự, phần lớn đều không để ta tham dự, số bạc trong tay ta có thể lấy ra không vượt quá năm ngàn lượng, Triệu Tiến chưa chắc sẽ để vào trong mắt. Nhưng thứ ta có thể cho Triệu công tử thì lại không dừng lại ở chút đỉnh này. Ta muốn dâng Vân Sơn Tự cho Triệu công tử.
Như Huệ hòa thượng nói rõ ràng từng chữ.
Lúc nói đến đây, Như Huệ nhìn chằm chằm vào Triệu Tiến, thái độ cực kỳ chân thành. Lời vừa nói ra, căn phòng lập tức yên tĩnh theo. Rất nhanh, Triệu Tiến đã cười nói:
- Có người đưa quà sinh thần đến cho Tiều Cái, sau đó bản thân Tiều Cái còn muốn giết chết người đó, sau đó bị quan phủ phá nhà, lên núi làm cướp. Ngươi nói không bằng không chứng rằng là dâng cho ta, còn không phải là muốn ta dùng đao thật thương thật đi lấy. Ngươi động khẩu, huynh đệ chúng ta lại phải đổ máu.
Đối với những từ ngữ châm biếm của Triệu Tiến, Như Huệ hòa thượng không hề để ý, chỉ nói:
- Từ Châu một châu bốn huyện, phàm là những chỗ tốt đều là sản nghiệp của Vân Sơn Tự, phàm là người có thân phận thì đều có quan hệ dây mơ rễ má với Vân Sơn Tự. Triệu công tử thiếu niên anh kiệt, muốn làm đại sự ở Từ Châu, có một thế lực lớn, nhất định sẽ bị Vân Sơn Tự này trói buộc tay chân. Nếu như nắm được Vân Sơn Tự trong tay, vậy thì sẽ có ruống tốt vạn khoảnh, có nhân đinh hơn vạn, vàng bạc tiền tài lại càng vô số kể. Có những thứ này, Triệu công tử mới có thể vút thẳng lên trời, đến lúc chiếm được vùng đất then chốt của Từ Châu, có thể hiện lệnh một phương.
Lời nói tràn đầy khí thế, Trần Thăng, Cát Hương đều nghe đến sáng bừng hai mắt, nhưng Triệu Tiến lại ngắt lời y, nói:
- Như Huệ sư phụ, ngươi nói như thế nghe giống như ta muốn tạo phản vậy?
Hai chữ “Tạo phản” vừa nói ra khỏi miệng, căn phòng lại yên tĩnh, ngoại trừ Triệu Tiến ra, những người khác đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Như Huệ hòa thượng cũng theo đó giải thích:
- Triệu công tử nói đùa rồi. Bần tăng sao dám vọng ngôn mưu nghịch tạo phản, mang tội tru di cửu tộc lớn bực này cơ chứ. Bằn tăng chỉ nói là Triệu công tử có được Vân Sơn tự rồi, thì có thể bảo vệ được gia nghiệp thịnh vượng trăm đời mà thôi.
Triệu Tiến gật gật đầu, trong lòng hắn có chút lúng túng. Mọi người đều biết chuyện gì có thể làm, chuyện gì là cấm kỵ, vừa rồi lời nói đó có chút liều lĩnh lỗ mãng, nhưng nét mặt của Triệu Tiến lại rất bình thường, thản nhiên nói:
- Cho dù là ngươi nói không sai, nhưng lấy được hay không cũng là nhờ vào mấy huynh đệ chúng ta, cái “dâng” kia thì nói làm sao?
Như Huệ hòa thượng chậm rãi nói.
- Triệu công tử, Vân Sơn Tự từ nhỏ đến lớn, từ khe núi bãi cỏ đến cục diện như hôm nay, có lẽ đã một trăm hai mươi năm, nhiều lần binh tai chiến hỏa không ngã, tuy nói trong tự hủ bại vô cùng, nhưng rắc rối phức tạp, tất cả các phương diện đều có mối liên hệ sâu sắc, cho dù Triệu công tử dùng sức mạnh đoạt lấy, thì địa bàn lớn như thế, sản nghiệp lớn như thế, người đông như thế, Triệu công tử có thể chắc chắn khiến bọn họ ai nấy đều tâm phục khẩu phục không? Đến lúc đó chỉ sợ nơi đâu cũng loạn cục. Nhưng có bần tăng, bần tăng dựa vào uy vọng của tiên phụ và tổ chức mấy năm nay của bản thân mình, thì có thể dâng cho Triệu công tử một Vân Sơn tự thịnh vượng phát đạt hoàn hảo không tì vết.
- Hóa ra Như Huệ sư phụ muốn mượn gà đẻ trứng.
Triệu Tiến cười nói. Như Huệ thấy bản thân nói không có sức thuyết phục, vừa muốn tiếp tục mở miệng, lại bị Triệu Tiến xua tay ngăn lại.
Nụ cười trên mặt Triệu Tiến nhạt đi, trầm ngâm rồi nói:
- Nhưng điều ngươi nói cũng có lý, có ngươi so với không có ngươi dù sao cũng đỡ tốn nhiều sức lực.
Nghe được câu nói này, trên mặt Như Huệ hòa thượng lộ vẻ hưng phấn, biết mình đã thuyết phục được đối phương. Sau khi Triệu Tiến trầm ngâm một hồi, liền nhìn y nói:
- Nói gì thì nói, muốn Triệu mỗ tin tưởng như thế cũng không có khả năng. Cao lương đổi rượu, Vân Sơn Tự chiếm tiện nghi quá nhiều, về sau cao lương tăng thêm hai thành. Ngoài ra, từ trên xuống dưới Vân Sơn Tự, có lực lượng như thế nào, các nơi có trách nhiệm như thế nào, ai họ gì tên gì, có chuyện bí mật gì, ta đều muốn biết. Làm xong những chuyện này, chúng ta lại bàn bạc chuyện hợp tác về sau.
Nói đến mức này, người hiểu chuyện cũng đều đã hiểu chuyện, mặc cho Như Huệ hòa thượng ngươi ba hoa khoác lác, đầu tiên cũng phải hoàn thành điều kiện do bên Triệu Tiến đưa ra.
Nhưng có thể đến mức này, Như Huệ hòa thượng cũng đủ vui mừng rồi. Y đứng dậy, chắp tay hành lễ, mở miệng nói:
- Nếu Triệu công tử đã căn dặn như vậy, bần tăng nhất định sẽ làm theo, nếu thật sự có ngày đó, bần tăng còn muốn được Triệu công tử che chở, được thường xuyên bái kiến.
Bất kể nói thế nào, Triệu Tiến đã gặp qua nhiều người như vậy, Như Huệ hòa thượng có tài hùng biện, có lý lẽ hợp lý, hơn nữa còn có phong độ nhanh nhẹn, khiến hắn nhớ đến một vài người gọi là tinh anh trong nghề kinh doanh năm xưa. Triệu Tiến vẫn muốn qua lại với người này, nhưng đã có bài học nhiều lần gần đây, chú ý cẩn thật là điều nhất định phải có.
Kỳ thực hôm nay chỉ đàm phán duy nhất một điều kiện, đó chính là giao dịch cao lương đổi rượu tiếp tục tiến hành, Vân Sơn Tự tăng thêm số lượng hai thành, những điều còn lại đều là muốn xem hai bên sau này làm như thế nào.
Như Huệ cảm thấy mỹ mãn, cáo từ, vừa ra đến cửa lại cười nói:
- Triệu công tử, Lý Thuận từ nhỏ đã cùng nhau chơi đùa với Tiết Hiểu Tông, mãi đến khi lớn lên vẫn nói gì nghe nấy. Hơn nữa, chuyện của Vân Sơn Tự trong thành, Lý Thuận có thể làm chủ được.
Tiễn bước Như Huệ, quay trở về phòng ngồi xuống, trong nhất thời mọi người đều không nói gì, đến cuối cùng vẫn là Triệu Tiến cười nói:
- Đừng xem thường người khác, dưới gầm trời này, không ai là đơn giản cả.
Trần Thăng trầm mặc gật gật đầu, im lặng một hồi liền mở miệng nói:
- Hiện tại ở trong thành sẽ không có ai lật đổ chúng ta được.
Thân là con trai của phương trượng Vân Sơn tự, Tiết Hiểu Tông chẳng khác nào tổng quản của Vân Sơn Tự ở trong thành. Nếu Lý Thuận kia đối với hắn là nói gì nghe nói, thì một loạt những chuyện cấu kết Hà Vĩ Viễn, mai phục ở quan đạo, mưu đoạt tử phường này, Tiết Hiểu Tông chưa chắc không biết, thậm chí còn có khả năng tham dự hiến mưu, mà bọn Triệu Tiến vẫn cho rằng đối phương nhát gan như chuột.
Tuy nhiên Trần Thăng nói cũng không sai, lấy thủ đoạn hiện tại của bọn Triệu Tiến, trong thành quả thật rất khó dấy lên cơn sóng gió gì.
Sáng sớm hôm sau, cũng chính là sáng sớm ngày mười bảy tháng giêng, Triệu Tiến và các huynh đệ đi ra khỏi cửa sớm, chờ bên ngoài Tôn gia. Theo lời của Tôn Giáp, hôm nay sẽ mang di thể của Tôn Đại Lôi đi Bi Châu.
Không lâu sau, cửa chính Tôn gia rộng mở, một chiếc xe ngựa kéo theo quan tài chầm chậm đi ra, người Tôn gia ngồi trên chiếc xe lớn phía sau, ở bên ngoài vẫn có thể nghe được tiếng khóc nức nở ở trong xe. Phụ thân của Tôn Đại Lôi nhìn ra bên ngoài gật gật đầu với đám Triệu Tiến, hai bên cứ trầm mặc như vậy mà cùng xuất phát.
Lúc đoàn người này đến cổng thành phía đông, cổng thành vừa mới mở ra. Dựa theo lễ tiết quy củ, đám Triệu Tiến cũng phải tiễn ra ngoài thành năm dặm, nếu dựa trên thân tình giữa bọn họ mà tính, tiễn ba mươi dặm, thậm chí tiễn đến Bi Châu cũng được.
Nhưng Tôn Giáp lại xuống xe ngựa, bất kể thế nào cũng không cho đám Triệu Tiến tiếp tục tiễn đưa nữa, ông nói rất thật lòng:
- Người theo dõi các ngươi quá nhiều, ngoài thành không an toàn, đợi đến lúc có thể xác định là bình an vô sự, hãy đến Bi Châu gặp mặt Đại Lôi, thắp cho nó nén hương, đứa con Đại Lôi này chỉ sợ phải cô đơn, trước giờ hay thích đi với bạn bè, cũng là ta và mẹ nó ở ngoài lo việc buôn bán, …
Càng nói giọng càng nhỏ, tiếng khóc trong xe cũng lớn lên, Tôn Giáp lắc lắc đầu, hắng giọng rồi nghiêm túc nói:
- Các ngươi đều là hảo huynh đệ của Đại Lôi, nhất định phải bảo trọng bản thân, nếu như xem Đại Lôi là huynh đệ, nhận người thúc phụ này, thì đừng có ra khỏi thành.
Đám Triệu Tiến nhìn nhau, đều im lặng gật đầu đáp ứng. Tôn Giáp thở dài một tiếng, lên xe ngựa tiếp tục chạy đi.
Buổi sáng sớm tháng giêng rét lạnh, mấy người Triệu Tiến thì lại giống như không cảm thấy gì, đúng đó nhìn xe ngựa đi xa. Mặt trời mọc lên cao, người vào cổng thành bắt đầu nhiều lên, mặc dù người quen biết đám Triệu Tiến không nhiều, nhưng nhìn khí thế của bọn họ, mọi người đều theo đó lách đi.
Xe ngựa trong tầm mắt ngày càng nhỏ, đột nhiên, Trần Thăng hô to:
- Đại Lôi, đi thanh thản nhé.
Triệu Tiến chấn động cả người, tầm nhìn thoáng chốc nhòe đi, không kìm lòng được giơ tay lên, giống như Tôn Đại Lôi đang ở đằng xa, lúc này chính là thời khắc biệt ly.