Nói xong câu cuối cổ họng của Triệu Tiến khản đặc, tuy nhiên bất kể cũ mới dưới đài đều nghe hết sức chuyên chú. Mọi người vốn đang hỗn loạn không phân biệt cao thấp nhưng bây giờ đã phân ra thứ bậc, mỗi một cấp quyền lực đều có phân biệt. Sau khi định ra quy củ, hết thảy đều rõ ràng minh bạch, mọi người đều biết phương hướng nỗ lực mình hướng tới là gì.
Với cách huynh đệ của Triệu Tiến mà nói, đó là cục diện tất cả đều vui vẻ. Cát Hương và Lưu Dũng rất hài lòng với chức vị của mình, nhưng bọn họ muốn nhiều hơn so với người khác. Sau khi nghe Triệu Tiến tuyên bố, không hẹn mà cùng nhìn về phía Trần Thăng. Trần Thăng vẫn lộ vẻ bình tĩnh, nhìn không chớp mắt về phía trước.
Bị nhìn nhiều, Trần Thăng mở miệng:
- Định ra quy củ rồi thì cứ theo quy củ mà làm. Hết thảy đều do Triệu Tiến thu xếp, để chúng ta làm những việc cần phải làm. Các ngươi đừng nhìn ta, không có việc gì cả. Các ngươi cứ nhìn như vậy sẽ bị xem là có chuyện đấy.
Mặc dù Lưu Dũng và Cát Hương da mặt dày, vẫn bị lời nói của Trần Thăng làm cho xấu hổ, ho khan vài tiếng xoay người đi.
Triệu Tiến đứng phía trên nói, Chu Học Trí ghi chép không ngừng, ghi lại hết thảy, dù việc ghi chép không bị gián đoạn, nhưng Chu Học Trí càng viết càng thấy kinh ngạc. Y không ngờ Triệu Tiến lại làm được việc có sắp xếp thứ bậc như thế. Theo suy nghĩ của Chu Học Trí, chỉnh biên của Triệu Tiến nhiều nhất là rập khuôn của Đại Minh hoặc là của triều đại khác, lại không ngờ rằng Triệu Tiến lại lập ra một quy củ mới.
Bộ quy củ này bề ngoài thì rất rườm rà, đội ngũ tổng cộng bảy trăm người mà lập ra nhiều quy củ như thế, nhưng suy nghĩ cẩn thận lại phát hiện chỗ cao minh trong đó, khích lệ tân binh, kiềm chế lẫn nhau, cân bằng lớn nhỏ, hơn nữa còn không ảnh hưởng đến sức chiến đấu, thậm chí còn lo nghĩ chu toàn mọi mặt. Chu Học Trí rất khó tin tưởng những điều này là do một người mới hai mươi tuổi nghĩ ra được, mà phải do một người lão luyện trong quan trường mới đúng.
Sau khi đã chọn được đội trưởng thì chính là chọn gia đinh bản đội. Dựa theo trình tự ý niệm của Triệu Tiến, vẫn theo thứ tự đi đến đội ngũ tân đinh để chọn lựa. Đội ngũ tân đinh cũng đã xếp hàng chỉnh tề từ cao đến thấp, môi người chỉ dựa theo tỷ lệ để lựa chọn, như vậy sẽ không có tình huống cao lớn cường tráng chọn trước, yếu hơn chọn sau.
Mà bên lão binh thì lại khác. Triệu Tiến để Thạch Mãn Cường chọn trước, Cát Hương thứ hai, rồi mới đến Trần Thăng và hắn. Thời điểm mọi người lựa chọn cũng sẽ không nghĩ chỉ chọn cho mình người cường tráng ưu tú, mà là sẽ suy xét toàn diện để lựa chọn.
Gia đinh của đội lão binh tuy rằng cũng có cao thấp mập ốm, nhưng bọn họ huấn luyện đầy đủ, đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng, theo toàn bộ doanh đầu mà nói, mỗi người đều là tinh nhuệ, không có khác biệt gì lớn.
Điểm khác biệt duy nhất chính là đội trực thuộc Đổng Băng Phong. Đội ngũ đó đều xuất thân tân binh, nhưng bởi vì xuất thân và gia cảnh cùng với trải qua khác biệt, hoặc là biết kỵ thuật, hoặc là biết xạ thuật. Trên thực tế đội tân binh trực thuộc này không hề yếu hơn đội lão binh chút nào, những người trong đó thậm chí còn mạnh hơn. Nhưng từ trên xuống dưới, mọi người đối với điều này không có ý kiến gì, kỵ binh và cung thủ vốn chính là tinh nhuệ, nên tổ thành đội riêng, mình có tài nghệ nắm trong tay tất nhiên tiền nhiều đãi ngộ cao, từ xưa đến nay đều có chung cách nhìn này.
Đối với Triệu Tiến và các huynh đệ, trong bọn họ cũng chỉ có Đổng Băng Phong cung mã thành thạo, những người khác đi huấn luyện cũng không có chương pháp gì.
Sau khi đã xác định, các đội gia đinh không rời khỏi, mà tiếp tục đứng ở giữa sân nghe Triệu Tiến tuyên bố quy củ. Quy củ không phức tạp, lâm trận bỏ chạy, quấy nhiễu dân chúng, chống lại mệnh lệnh đều sẽ bị phạt nặng, chỉ là không phải bị trừng trị mất đầu, mà là đánh năm mươi côn đến một trăm côn.
Gậy lớn hung hăng đánh xuống, không cần năm mươi côn một trăm côn, mười côn hai mươi côn là có thể đánh chết người rồi. Sở dĩ không đề cập tới trừng phạt mất đầu, là vì giết người xúc phạm vương pháp, tự ý giết gia nô cũng phiền toái rât lớn. Muốn dùng cách này để nói, trong lòng mọi người đều hiểu, uy hiếp như vậy là đủ rồi.
Nói xong quân kỷ, Triệu Tiến yêu cầu đội ngũ đứng giữa sân đợi mệnh lệnh, dẫn đội trưởng đi một vòng đại viện Hà gia, ai nên phụ trách phòng ngự nơi nào, nơi nào có việc ai đến trợ giúp, phân chia canh giữ như nào, đều bố trí rõ ràng.
Vốn muốn suy xét phái người nào để lĩnh đội, hiện tại hết thảy đều đơn giản, từ đối mặt vài trăm người đã biến thành đối mặt hai mươi mấy người.
- Hãy huấn luyện đội ngũ của mình chặt chẽ, cách bảy ngày ta sẽ tới khảo nghiệm. Ai luyện không tốt, ta sẽ thay người đó. Chỗ ta còn có rất nhiều người đấy.
Lời thô lỗ nên luôn phải nói trước.
Bố trí xong xuôi, Triệu Tiến giữ Trần Thăng lại. Lưu Dũng và Lôi Tài đi theo ở phía sau rất xa, Chu Học Trí tiếp tục an bài nội vụ.
- Khoản tiền bên này còn muốn nắm hết. Ta muốn thiết lập một vị trí đại chưởng quỹ, để nhị Hồng làm. Ngươi cảm thấy thế nào?
Triệu Tiến hỏi.
Nghe thế, Trần Thăng lắc đầu cười, bất đắc dĩ nói:
- Triệu Tiến, đệ làm đội trưởng đội thứ hai không có gì để nói, trên thực tế trước đó đệ đã nghĩ đề cử huynh và vài huynh đệ. Còn có nhiều người muốn xen vào như vậy, huynh không lập ra quy củ thứ bậc sớm muộn gì cũng sẽ có sai lầm phiền toái. Nhưng ta cũng biết nếu ta nói nhiều quá, lại có vẻ như ta muốn vị trí đó. Nhị Hồng còn quá nhỏ, trong tay huynh lại nắm giữ nhiều tiền tài, hãy tìm người lão luyện hơn làm đi.
Triệu Tiến cũng cười, dừng bước nói.
- Cũng là bởi vì tiền bạc quá nhiều, cho nên mới tìm Nhị Hồng. Trừ đệ ấy ra thì còn người nào có thể yên tâm được đây?
Hai người trò chuyện một hồi, nhìn nhau, đều bật cười. Qua một lúc, Trần Thăng nói.
- Việc này ta không quyết định thay Nhị Hồng được, cần phải hỏi ông nội và phụ mẫu đệ.
Nói xong, nụ cười của Triệu Tiến và Trần Thăng thoải mái hơn. Triệu Tiến gọi Lưu Dũng và Lôi Tài đến, cũng an bài bố trí đại viện của Hà gia.
- Vài góc này đều phải thiết lập một trạm gác, trên trạm phải có mái che. Về phần phương vị, ngươi đi thương lượng với Băng Phong. Giám sát góc chết như nào, dễ dàng bắn kẻ thù bên ngoài như nào, sau đó làm một số giá gỗ tam giác, tìm người trong trang làm, không có ai thì bảo các gia đinh hỗ trợ.
Triệu Tiến liên tiếp ra mệnh lệnh. Vừa nói vừa ngồi xuống vẽ xuống đất. Giá gỗ tam giác vốn là hai hàng gỗ ngắn trên một cọc gỗ dài, ba hình tam giác trên mặt đất ở đây lại lộn ngược vững vàng cắm ở trên mặt đất, thành hàng gỗ cao ngang người.
Còn phải ở các ngả đường dễ dàng đi lại xung quanh Hà Gia Trang đốt một đốt lửa trại, ban đêm phải luôn luôn cháy sáng không tắt, binh lính trấn thủ phải không ngừng cho thêm củi. Mỗi tối đều phải đốt lên, hao phí quả thật không nhỏ. Ban đầu mọi người còn cho rằng Triệu Tiến dùng để chiếu sáng ban đêm, giải thích sơ qua mới biết không phải như vậy.
Sau khi sắp xếp nhưng điều này xong, Triệu Tiến cho chép lại quy củ, thứ bậc đội ngũ này thành một bản, sai một lão kỵ binh cưỡi ngựa mang về thành.
Gia đinh thương hành Từ An thay đổi chỉnh biên không giấu diếm người khác, mấy cái chợ xung quanh Hà Gia Trang rất nhanh đã lan truyền ra. Tất cả đều không để tâm đội này đội kia, mà là cảm thấy coi như biết được danh tiếng của đám Triệu Tiến này. Hóa ra cái đám luôn được gọi là gia đinh Triệu gia, thuộc hạ Triệu Tiến, hiện tại có thể gọi thành là Triệu Tự Doanh.
Đại đội nhân mã của Triệu Tiến trước khi đến, Lưu Dũng đã phái thám tử sang, hiện tại đã có người ở trong chợ bắt đầu làm ăn buôn bán nhỏ, gió thổi cỏ lay đều có thể biết rõ.
Ngày hôm qua vào đóng giữ hạ trại, hết thảy cũng coi như yên ổn. Hôm nay thì có tin tức Lưu Dũng báo cho, nói chợ lừa ngựa và mấy nơi khác, đột nhiên có nhiều khuôn mặt lạ hoắc. Những người này lấy danh nghĩa làm ăn buôn bán, nhưng luôn đi ngó chừng xung quanh đại viện Hà gia.
Hà Gia Trang ở Tam Tiên Đài vốn chính là nơi tụ hội bốn phương, lại có mấy ngôi chợ lớn. Người từ nam chí bắc rất nhiều, ở nơi khác nếu như nói ra khẩu âm ngoài vùng sẽ rất dễ để người khác nhận ra, tuy nhiên ở Hà Gia Trang bên này lại rất bình thường.
Lưu Dũng chạy sang bẩm báo, Triệu Tiến liền an bài.
- Là thám tử, nắm được cũng không có gì hữu dụng. Chúng ta cũng không cần cho người đi theo bọn chúng, thả cho bọn chúng tùy tiện cử động. Thật cũng không cần đến nhìn xung quanh đây cũng có thể nghe ngóng được những người khác trong trang ở bên kia. Tuy nhiên hôm nay đệ truyền phép tắc này đến các nơi Hà Gia Trang, nói bắt đầu từ hôm nay, sau khi bầu trời Hà Gia Trang tối đen thì giới nghiêm. Sau khi trời tối tùy ý đi lung tung coi như là trộm cướp giết không cần nói nhiều.
Những việc này cũng đều là đã quen thuộc, Lưu Dũng lập tức an bài người gõ chiêng chạy đi rao giảng. Tương nhân từ bên ngoài đến và các gia đình trong trang cũng không có phản đối gì. Buôn bán làm ăn vốn chỉ làm ban ngày, ban đêm chẳng qua chỉ là ăn uống chơi bời vui vẻ, nín nhịn ở nơi này cũng không mất mát gì.
Triệu Tiến sang đây, Chu Học Trí không còn bị giam lỏng, nhưng vẫn còn một đám người vẫn luôn bị quay lấy xung quanh ở trong đại viện không thể ra ngoài, bọn họ chính là trợ nấu rượu và người giúp việc bên phía tửu phường. Triệu Tiến sắp xếp chu toàn các nơi, cũng vừa kịp lúc ăn cơm trưa.