- Tiểu tử, bây giờ còn…
Có người không nhịn được nữa cao giọng hét to, sau đó tiếng hét này đột nhiên im bặt. Bởi vì bọn chúng nhìn thấy mấy người bọn Triệu Tiến cởi áo choàng trên người ra, sau đó lấy mũ giáp đội lên, mũ giáp này vẫn đeo ở sau lưng.
Bước chân của Tề Nhị Khuê liền chậm lại, chẳng cần hiệu lệnh, đám người sau lưng y cũng bước chậm cả lại. Đây mặc dù là một bộ áo giáp tuy không được đánh bóng sáng choang, còn những thứ cần thiết khác điều đã hoàn bị, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh hào quang, vừa nhìn đã biết đây là áo giáp sắt.
Điều khiến cho bước chân của đám buôn muối lậu chậm lại không chỉ là vì bộ áo giáp chưa từng nhìn thấy, mà còn là cử chỉ của năm người bọn Triệu Tiến. Xe ngựa đằng sau chưa tránh ra, viện binh không lên nổi, phía trước có mỗi năm người. Nhưng năm người này ung dung cởi áo khoác ngoài, đội mũ giáp lên. Phải biết là trước mặt có tới gần ba trăm người hán tử tay cầm binh khí, không ngờ bọn họ lại không sợ.
Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn khoảng năm mươi bước. Xe ngựa sau lưng Triệu Tiến cuối cùng cũng đã dời đi. Đổng Băng phong bên kia đã lên ngựa của mình, cùng với Loan Tùng phòng bị bên cạnh. Bọn họ vẫn chưa nhìn thấy đối phương có cung thủ hay không.
Triệu Tiến quay đầu lại nhìn một cái, nhấc thanh trường mâu đưa ra trước, hét to:
- Theo ta tiến lên!
- Tiến lên!
Đám gia đinh đồng loạt hét to, cất bước chỉnh tề về phía trước.
Bọn người của Tề Nhị Khuê nói chung đều nhìn thấy đám gia đinh ở đằng sau xe ngựa. Một trăm người xếp thành phương đội mười ngang, mười dọc không lớn, hơn nữa khoảng trống giữa từng người không lớn, đội hình rất là chặt chẽ. So sánh với đội hình mấy trăm người rời rạc của của Tề Nhị Khuê, xem ra như là chỉ có vài chục người.
Nhưng “mấy chục người” này ba hàng người đầu tiên cũng đều mặc áo giáp, đặc biệt là đều mang trên người miên giáp, không nói đến bó chặt lấy người, càng khiến cho người to gấp đôi. Thêm vào đó người nào người nấy trên tay đều cầm trường mâu. Trường mâu giáp nặng, đội hình nghiêm ngặt, khí thế ào ạt táp vào mặt.
- Con mẹ nó.
Nhìn thấy cục diện này, bên phía Tề Nhị Khuê không biết có bao nhiêu người văng ra câu chửi tục tĩu. Những người ở hàng đầu nhất loạt dừng lại, nhưng hàng đầu tiên thì nhìn thấy, hàng sau lại không nhìn thấy gì, có người va vào nhau, chen lấn xô đẩy, lại không thể kiềm lại được thân người bị đẩy bật về phía trước mấy bước, loạn thành một bầy.
Tiếp đó lại không có người nào tiến lên. Cả bọn đang mắt trợn tròn, mồm há hốc nhìn đội ngũ bên này của Triệu Tiến. Một số kẻ buôn muối lậu càng thêm tức tối rủa thầm. Trong bụng nghĩ bọn ta đây là dùng binh khí đánh nhau theo quy củ giang hồ, ngươi mặc quần áo giáp vào, rốt cuộc có hợp hay không?
Nhưng nhìn thấy cách trang bị này, đội hình nghiêm chỉnh thế này, cho dù là Tề Nhị Khuê hay là những người buôn muối lậu khác, đều tắt luôn ý nghĩ vừa khai chiến đã có thể giành thắng lợi. Cứ coi như là người có đông, thế có mạnh, mọi người đều nhìn ra, người bên mình có đông, cũng như một đàn dê, đối mặt với lượng người ít, lại như một bầy sói, thắng thua rất là rõ.
Bọn họ đúng nguyên tại chỗ thầm tính toán. Triệu Tiến đã dẫn người tiến lên mười bước, mặc dù nghỉ ngơi dọc đường mấy lần, nhưng bộ quần áo giáp trên người vẫn không cởi ra. Cho đến giờ Triệu Tiến cũng hơi mỏi mệt, nhưng không ảnh hưởng gì đến cử động của hắn. Tuy nhiên đã được chỉ bảo phải góp nhặt lại cho mình để lần sau sẽ không phạm phải sai lầm này nữa.
Xem ra cự ly chỉ còn cách hai mươi bước, đám người của Tề Nhị Khuê không tiến lên bước nào, trái lại rất nhiều người đang lùi về phía sau, đội hình phía trước trở nên thưa thớt, những người còn sót lại đều là tâm phúc của Tề Nhị Khuê. Những người khác chỉ là vì tình cảm trợ giúp một tay mà thôi, chẳng có ai dại đi liều mạng chém giết làm gì.
Không cần nói đến bọn họ, ngay cả Tề Nhị Khuê đứng ở đó cũng lúng ta lúng túng, cho đến giờ cũng không dám động đậy, không phải không muốn chạy, mà là không nhìn thấy được cái gì đang diễn ra.
Chỉ là ở đó không thiếu kẻ ngớ người ra. Áp lực này càng ngày càng lớn, có người giơ rìu ở trong tay lên muốn chém xuống, nhưng đồng bọn lại hiểu rõ, vội vàng hét lên ngăn lại, nhưng không kịp nữa rồi.
Ai cũng biết, cái rìu này nếu như chém ra, không dám nói có chém được người hay không, nhưng chắc chắn phải mở đầu một trận huyết chiến rồi, đó sẽ là một trận tắm máu.
Một tiếng “Vù” rít lên, đúng lúc đó, mũi tên xé không trung, tình hình lại trở nên yên tĩnh. Triệu Tiến bên đó không ngờ còn dùng cung tên, cả bọn vừa nhìn thấy liền lùi về phía sau rụt người lại. Tiếp đó là một tiếng kêu thảm thiết, cái người định chém rìu ra ôm lấy bả vai vẻ mặt đau đớn. Cái rìu trong tay y rơi xuống đất, một mũi tên lông vũ cắm trên bả vai.
Mãi cho tới lúc này đám đông mới kịp nhận thấy. Vừa rồi bên cạnh đội hình phía Triệu Tiến có một người trẻ tuổi cưỡi ngựa, động tác vô cùng mau lẹ, ngồi trên ngựa giương cung bắn ra, một phát trúng ngay.
Kỹ thuật bắn chính xác thế này không có cách nào đánh được. Trong chốc lát những người không biết chuyện gì cũng đã kịp tỉnh táo lại. Không biết ai hét lên một tiếng, đột nhiên lan ra ầm ầm. Quay đầu bỏ chạy, tựu chung lại cũng không phải tất cả đều loạn cả lên, đa số người đều quay đầu hướng vào trong thôn mà chạy, có mấy người choáng quá nhảy xuống ruộng chạy tản ra xung quanh, mới được một đoạn đã phải quay trở lại.
Vốn cho rằng phải dùng đao thật thương thật đánh nhau, chưa từng nghĩ rằng một mũi tên bắn ra, đối phương đã chạy tán loạn. Mấy người Triệu Tiến đều ngạc nhiên, lại tiến về phía trước mười mấy bước. Vừa rồi mấy trăm tên còn đứng trước mặt. Giờ đây không một bóng người, trên mặt đất còn rơi rớt rất nhiều binh khí. Triệu Tiến lắc đầu, giơ trường mâu lên ra hiệu mọi người dừng lại.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Băng Phong, ngươi cưỡi ngựa đi vòng quanh thôn một lượt. Ai còn muốn chạy thì cho một mũi tên, không cần giết chết.
Bên kia Đổng Băng Phong giật dây cương, nhằm hướng ven đường phóng tới. Loan Tùng ngẫm nghĩ một lát rồi cũng quất ngựa phóng theo. Hầu như đúng với suy nghĩ của Triệu Tiến, đám người chạy trở lại trong thôn, không ít người đi ra khỏi thôn theo hướng khác. Có người thì gánh gồng, có người thì đẩy xe, có người tay dắt lừa, cũng có người còn đánh xe ngựa, đều là mang theo bao túi không ít thì nhiều.
Chiếu theo lời Triệu Tiến, nhìn thấy người từ xa bắn tới một mũi tên. Mũi tên này cắm vào bao túi cũng là đủ, những người vừa ló mặt ra luống cuống lui trở lại.
Tề gia thôn không lớn, cưỡi ngựa một lúc là chạy quanh hết một lượt. Lúc sắp chạy tới trước thôn, Loan Tùng ở trên lưng ngựa lắc đầu cười nói:
- Giết gà lại còn cần dùng dao mổ trâu, các cậu cũng thật sự là tự làm khổ mình. Vừa rồi những bộ áo giáp kia, lúc đại quân ra trận đánh nhau cũng chẳng sử dụng mấy.
Triệu Tiến ở bên kia lại hét lên.
- Vòng lại một vòng, một người cũng không cho ra.
Vòng thứ hai quay lại, có hai tên quỷ to gan đen đủi bị bắn trúng đùi và vai. Những người khác chẳng dám lỗ mãng nữa, chỉ đứng ở con đường bên kia thò đầu ra nhìn.
Triệu Tiến cười nói.
- Số hàng này nếu như vừa rồi chạy tứ phía, thì bọn ta thật sự chẳng còn cách nào. Chỉ là vì bọn chúng tiếc rẻ muối ở trong thôn. Dây chẳng phải đều bị bọn ta chặn ở trong thôn rồi sao.
Trần Thăng mở miệng hỏi
- Tiếp theo thì làm gì?
.
- Bọn chúng đã dùng đến đao thương bày ra trận thế, thì bọn ta cũng dùng đao thương đánh vào thôn.
Triệu Tiến cười giải thích một câu, sau đó cất tiếng hạ lệnh.
- Kẻ nào cản đường, giết!
Người mặc áo giáp nặng, tay cầm trường mâu, xếp hàng tiến về phía trước, đám gia đinh trong trận thế đầy đủ dũng khí. Bọn chúng có cảm giác không gì không làm được. Vừa rồi còn chưa kịp tiếp chiến, mấy trăm tên đối mặt khí thế hùng hổ chưa chi đã tán loạn, càng làm cho bọn họ có thêm niềm tin mãnh liệt. Nghe thấy mệnh lệnh của Triệu Tiến, đều đồng thanh dạ ran.
Khí thế như vậy cực kỳ áp đảo người khác, Tề gia thôn đang ồn ào náo loạn trở lại yên ắng. Triệu Tiến bọn họ mới đi được mấy bước, nghe thấy trong thôn có người hét:
- Triệu công tử Tiến gia, tiểu nhân bây giờ đập đầu có được không?
Giọng điệu hết sức run rẩy, lại là Tề Nhị Khuê vừa rồi. Triệu Tiến ở trong mũ giáp lạnh lùng cười, cất giọng nói:
- Muộn rồi, nhìn thấy máu rồi hãy nói sau.
Hắn hiện nay là muốn tạo dựng quyền uy tuyệt đối cho mình ở Từ Châu và những nơi xung quanh. Bất kỳ một kẻ nào dám khiêu chiến đều bị cứng rắn trấn áp, bằng không thì luôn có những kẻ đói ăn vụng túng làm liều.
Triệu Tiến vừa trả lời câu này, trong Tề Gia Thôn lại có tiếng gà bay chó sủa. Bên trong rõ ràng là rất đông người, nhưng không phải là một khối. Chẳng ai muốn liều mạng mà chẳng hiểu gì cả. Thừa cơ đánh lén thử một cú kiếm lời thì còn có thể, nhưng xem ra đây là một trận thế tắm máu giết sạch. Những người kia mặc giáp trụ, trường mâu tua tủa, lại có người cưỡi ngựa bắn cung, ai còn nghĩ đến chuyện động vào cái này.
Không thể kết lại thành một khối đấu nhau, vậy thì hoàn toàn không phải là đối thủ. Thuộc hạ của Tề Nhị Khuê không nhiều như của Triệu Tiến, thì sẽ lần lượt phải bỏ mạng. Bây giờ mong muốn những kẻ buôn muối lậu ở trong thôn là chớ có liên lụy đến mình, nếu như chỉ là tiền bạc thì cần đưa bao nhiêu đưa bấy nhiêu, có thể phá sản mà tránh được tai nạn cũng là may mắn lắm rồi.
Xem ra sắp vào đến thôn rồi, nhưng lại có người sấp sấ ngửa ngửa chạy tới, vừa chạy vừa hô to:
- Tiến thiếu gia, chờ chút đã, chờ chút đã.
Người xưng hô “Tiến thiều gia” lại không nhiều, giọng này lại rất lạ. Triệu Tiến giật mình, nhìn về phía người đó, là một lão già hơn năm mươi tuổi khỏe mạnh, nhưng chột một mắt, Triệu Tiến nhận ra người này. Ở trong thành sau khi giết người chạy ra ngoài để lánh nạn, chính là ở lại nhà của Tề Độc Nhãn này.
Lão già này xem như có chút nhân tình với phụ thân Triệu Chấn Đường. Hơn nữa lúc đó lại giúp mình, Triệu Tiến liền giơ trường mâu lên, đội ngũ đang tiến phía trước dừng lại. Triệu Tiến mở miệng hỏi:
- Tề bá bá, sao bá bá lại ra đây.
Hỏi thì cứ hỏi, Triệu Tiến không tháo mũ giáp ra, hơn nữa vẫn nghiêm túc chú ý nhìn mái nhà, trên tường và góc tường, cự ly quá gần, nhất định phải cảnh giác đánh lén.
Tề Độc Nhãn kia lúc chạy tới trong lòng rất là lo âu, chỉ sợ Triệu Tiến mặc kệ lão, hơn nữa bên này sát khí đằng đằng. Tề Độc Nhãn cũng sợ liên lụy đến mình. Chỉ cần đụng vào, nói chết là chết, chờ đến khi thấy thái độ của Triệu Tiến rất là hòa nhã lễ phép, lúc đó mới yên tâm trở lại.
Tề độc nhãn kia thành khẩn nói.
- Tiến thiếu gia, Tề Nhị Khuê kia ở Tề Gia Thôn quá lâu, cảm thấy mình to như ông trời, chẳng biết thế nào là trời cao đất dầy, mạo phạm uy vũ của Tiến thiếu gia. Tiến thiếu gia là người đại lượng, nhất quyết đừng có chấp nhặt với y. Ý của Nhị Khuê là muốn dập đầu chịu tội, muốn làm thế nào thì làm thế đó. Ta có thể hay không xin Tiến thiếu gia giơ cao đánh khẽ, tha cho Tề Gia Thôn này.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, Đổng Băng Phong ở đằng sau cưỡi ngựa chạy tới, tên đã lắp sẵn ở cung, y hồi hộp đảo mắt nhìn xung quanh cổng thôn, người nào dám đánh lén sẽ cho một mũi tên.
Nhìn thấy Triệu Tiến trầm ngâm, Tề Độc Nhãn không kìm nổi mồ hôi chảy xuống ròng ròng, bụng nghĩ mới chưa đến một năm, cái tên choai choai sợ sệt, tò mò kia đột nhiên sát khí uy phong đã ghê gớm thế này rồi. Nhưng Tề Gia Thôn gần một nghìn người to như thế này, chỉ có một mình lão có thể chạy ra hòa giải, cũng chỉ đành nhắm mắt mà nói tiếp.
Tề độc nhãn tuổi đã cao, lúc mới chạy ra thở hổn hển, nhưng vẫn ra sức hòa giải.
- Ta cũng chẳng giấu diếm gì Tiến thiếu gia, Tề Nhị Khuê trước đó còn dặn dò thuộc hạ, nói đánh thì đánh, nhất quyết không được hại chết người của Tiến thiếu gia. Tề Gia Yhôn này của bọn ta đều có kết giao tình cảm với Bộ phòng và Vệ sở. Lẽ ra Tiến thiếu gia đã truyền lời ra, y không nên không nghe. Nhưng ba ngày nay đang phân phát muối, y lại phải ra mặt để trộn hàng, cho nên mới chưa đi.