Đội ngũ này của đám người Triệu Tiến, ở trong thành thì rất chói mắt, sau khi ra khỏi thành đi trên quan đạo càng thu hút ánh mắt của người qua đường. Lúc này tuy nói vẫn còn đang tháng giêng, nhưng Nguyên Tiêu đã qua, người bận kế sinh nhai và đi thăm bạn bè người thân không ít, nhìn thấy đội ngũ hơn trăm người nghênh ngang đi trên đường, hơn nữa trạng bị vũ trang đầy đủ, đều sợ mất hồn mất vía, không biết đám người này muốn làm gì, càng có người nhận ra đoàn người của Triệu Tiến, lại càng sợ hãi, đoán xem rốt cuộc là ai gặp xui xẻo.
Đoán thì đoán, mọi người đều bước nhanh chân, phải rời xa khỏi đội ngũ này xa một chút. Trên mảnh đất Từ Châu này có lẽ người ở nơi xa tin tức vẫn chưa truyền đến, ai đi tới gần sát cũng không biết hắn đã giết chết trên trăm tên giang hồ, mấy nhà bị diệt môn.
Nhìn thấy trường diện này, Loan Tùng Loan sư phụ liền nghiêm túc nói:
- Tuy nói cách Tề gia thôn không xa, nhưng chúng ta đi không nhanh không chậm, bên ấy nhất định sẽ nhận được tin tức. Triệu tiểu ca, có lẽ chúng ta phải đi nhanh hơn.
Tuy lời nói này hơi vượt ranh giới, nhưng cũng là một ý hay. Triệu Tiến cười nói:
- Chúng ta xuất thành cũng chưa nói là đi đâu, Tề Gia Thôn cũng chưa biết mục đích của chúng ta. Lại nói, Tề Nhị Khuê hay tin thì càng tốt, nếu như hắn dám chạy, thì sau này hắn cũng không còn mặt mũi nào lăn lộn ở mảnh đất này nữa.
Sau khi Loan Tùng nghe xong, sửng sốt một hồi mới gật gật đầu. Nhìn thấy thần sắc của y, Cát Hương và Lưu Dũng bên cạnh liếc nhìn nhau, đều hiểu ý đối phương. Triệu Tiến đại ca kính trọng Loan Tùng này, nhưng Loan Tùng này vẫn thật sự xem mọi người là đứa con nít, đại ca nhà mình sao có thể ngay cả chút chuyện này cũng không suy xét rõ ràng.
Muối lậu Từ Châu, Vân Sơn Tự cấu kết với tuần kiểm ở đất Từ Châu, là một đầu mối lớn nhất, các địa phương bán muối quan đều bán muối lậu của bọn họ, mà Tề Nhị Khuê thì là tiểu đầu. Mà nói là tiểu đầu, nhưng sản nghiệp cũng rất lớn, tám xã xung quanh bốn dặm, thậm chí đến thôn trấn ở gần phủ huyện, đều dùng muối lậu của Tề Nhị Khuê, nơi y ở giữa chia ra các nơi chính là Tề Gia Thôn.
Trước khi đến, Triệu Tiến đã tìm hiểu một chút. Tề Nhị Khuê này sau lưng tựa vào một nhân vật nào đó buôn muối ở Hải Châu, trên con đường muối của hai nơi phủ Hoài An và Từ Châu danh tiếng không nhỏ. Ngay cả muối lậu của Vân Sơn Tự có không ít đều qua tay của Tề Nhị Khuê, bằng không ở trên đất Từ Châu, Vân Sơn Tự sao có thể cho phép nhà khác xâu xé.
Nhân vật như vậy muốn làm ăn đến lâu dài như trời đất, thì nhất định phải có cứ điểm chắc chắn, cứ điểm này phải thuận tiện về mặt giao thông, cách thành thị đừng quá xa, hơn nữa phải an toàn, có thế mọi người mới nhập hàng xuất hàng được tiện lợi, tiền bạc xoay vòng dễ dàng, hơn nữa không cần lo lắng bị người ta theo dõi.
Cho dù Tề Nhị Khuê biết được tin tức, y cũng chỉ có hai lựa chọn. Khai chiến, Triệu Tiến đến đây chính là để đánh. Chạy trốn, vừa chạy trốn, thì việc buôn muối y gầy dựng nhiều năm sẽ sụp đổ hơn phân nửa, những ông chủ buôn muối nhỏ lẻ lần sau sẽ không dám đến chỗ y mua muối nữa. Nếu như Triệu Tiến chiếm lấy Tề Gia Thôn này làm của mình rồi đi buôn muối, chỉ cần ra cái giá thích hợp, người buôn muối có mua trong tay ai cũng là mua, cục diện làm ăn nhiều năm của Tề Nhị Khuê ngay lập tức bị đoạt mất.
Cho nên mặc kệ Tề Nhị Khuê có phản ứng gì, Triệu Tiến chỉ cần dựa theo kế hoạch đã định mà làm là được.
Cử chỉ nhỏ của Cát Hương và Lưu Dũng lại bị Đổng Băng Phong để ý, trên mặt y lộ ra một cười khổ. Vị sư phụ nhà mình kỵ thuật không tồi, chỉ có điều là quá nhiệt tâm, đương nhiên nếu như không có lòng nhiệt tâm này, thì lần này có mời cũng không đến.
Cách thành trì mười mấy dặm, nói xa không xa, nói gần không gần, gánh nặng của đội ngũ Triệu Tiến đều dùng xe lớn để chở, mọi người mặc y phục nhẹ đi tới, lúc mặt trời ngã về tây đã đến Tề gia thôn.
Từ lúc ra khỏi thành đến hiện tại, người đi dọc đường không ít, lại không có gì khác thường, nhưng lúc cách Tề gia thôn còn có hai dặm, lại đụng phại một quầy bán hàng rong bên đường.
Trong tháng giêng, bán bánh nướng trên quan đạo, chỉ có người điên khùng mới làm ăn như thế này. Tên bán hàng rong nhìn thấy đại đội nhân mã của Triệu Tiến đi qua, cả người đều ở tại chỗ, nhờ nơi chốn và phương vị, ai cũng có thể nhìn rõ, hướng đi đến của đám người Triệu Tiến chính là Tề Gia Thôn.
Tên bán hàng rong kia không lo bán buôn gì, quay đầu chạy về phía con đường ruộng, lượn một vòng lớn mới chạy như điên về phía Tề Gia Thôn. Bình nguyên rộng lớn, trên quan đạo cũng không có gì che chắn, ai cũng có thể nhìn thấy tên bán hàng rong kia nhanh chân tháo chạy như điên.
- Tề Nhị Khuê còn cẩn thận như vậy ư?
Triệu Tiến thì thầm một câu. Tên bán hàng rong đó nhất định là tên canh gác mà đối phương bố trí, nhưng tiểu tiết này không khỏi quá đáng rồi. Một Tề gia thôn cỏn con, lại ở phụ cận thành trì, chẳng lẽ còn lo lắng kẻ thù nào tấn công.
Nhưng dù sao đã gần như vậy rồi, Triệu Tiến cũng lười đuổi. Đi được vài bước thì Lưu Dũng ở bên cạnh lại sửng sốt, sắc mặt biến đổi, thấp giọng mắng:
- Bọn khốn này…
Nói xong liên vội vàng đến bên cạnh Triệu Tiến nói:
- Đại ca, là đệ hồ đồ, đám tiểu tử kia cũng quá hời hợt. Hôm nay có lẽ là ngày chia muối, tráng hán bên ngoài thôn đến sẽ không ít hơn ba trăm.
Lần đó giết xong hòa thượng của Vân Sơn Tự, Triệu Tiến đến Tề gia thôn tránh đầu sóng ngọn gió, thì gặp phải chia muối, tráng hán trong thôn tụ tập. Vì những bao muối mấy mươi cân mấy trăm cân, nên cần có khí lực mới có thể vác đi, đừng nói chi là buôn muối lậu trên mười cân thì phải mất đầu. Tuy nói mọi người đều mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng cuối cùng cũng phải phòng bị vạn nhất, cho nên đám buôn muối đều mang theo binh khí.
- Hiện tại sắp hết tháng giêng, muối chuẩn bị khoảng tháng chạp cũng đã ăn gần hết, có lẽ lại đến lúc đem hàng ra bán rồi. Ngày phân muối này, từ đầu ngày đã bắt đầu, nhân đinh trong thôn không thể đi ra, hơn nữa phải thiết lập những trạm gác ở các nơi.
Lưu Dũng lăn lộn trong chốn giang hồ, tuổi tác không lớn, nhưng kiến thức lại rất phong phú.
Những quy củ này không cần giải thích, Triệu Tiến cũng có thể hiểu. Tề Nhị Khuê buôn muối lậu nhiều năm như vậy, chắc hẳn tất cả các phương diện đều đã chuẩn bị chu đáo. Sở dĩ cẩn thận như vậy, đoán chừng là quy củ nhiều năm lưu truyền xuống, hơn nữa cũng có ý phòng bị chẳng may xảy ra chuyện.
Nói cách khác, những người được phái đến Tề Gia Thôn thăm dò tin tức, không phải là không ra được thì là không nói được, tin tức căn bản không truyền ra được, cho nên đám Triệu Tiến đến mà không biết chút thông tin nào cả.
- Đại ca, lần này là tiểu đệ sai, bằng không chúng ta đi quay về trước.
Lưu Dũng xấu hổ nói. Nhìn thấy Triệu Tiến trầm ngâm, Lưu Dũng không kìm nổi, khẽ nói thêm:
- Người dính dáng đến buôn muối lậu thì cũng không lương thiện ôn hòa gì, đối phương người đông thế mạnh, không thể xem thường.
Buôn muối lậu phạm vào quốc pháp, làm việc này thì đã đem đầu vắt trên thắt lưng, miễn cưỡng cũng có lúc phải bỏ mạng, người như vậy đã quen động đao thương liều mạng, không kém hơn so với cường đạo thổ phỉ, thật sự tính ra, còn muốn mạnh mẽ hơn.
Đám gia đinh không ngờ được chuyện này, bọn họ vẫn đi về phía trước như bình thường, nửa đường nghỉ ngơi chỉnh đốn hai lần theo quy củ, đều không có mệt mỏi gì.
Nhưng đám huynh đệ của Triệu Tiến thì tụ lại với nhau, vốn dĩ đoán chừng Triệu Tiến có mấy mươi nhân mã, có thể dễ dàng dấy binh, hiện tại tình hình đại biến, đương nhiên phải điều chỉnh.
Loan Tùng đứng một bên vẫn chưa lên tiếng, đây cũng là nhờ có kinh nghiệm lúc trước, khỏi phải mở miệng làm xấu mặt, hơn nữa Loan Tùng muốn xem thử Triệu Tiến xử trí tình huống này như thế nào. Một thân bản lĩnh của Đổng Băng Phong đều học từ thân vệ gia tướng của những nhà khác, bọn họ đều xem Đổng Băng Phong là con cháu hậu bối của mình.