Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng nói:
- Gọi hai người hộ tống Nhị Hoành đi nha môn, bảo Diệp văn thư mời thêm mấy vị Văn thư lại đây. Sau đó đi sang Bộ phòng bên kia tìm mấy người thúc bá có đôi mắt tinh tường, bảo bọn họ lại đây xem người. Không để cho bọn cặn bã trà trộn vào, bạc do bên phía ta đưa sang.
Trần Hoành đang ở bên cạnh ghi sổ sách vội vàng cho sổ sách vào trong tủ khóa lại, đi ra ngoài sắp đặt công việc. Y bây giờ rất bận rộn, xây dựng thêm, tuyển người, xuất nhập hàng hóa, khoản mục càng ngày càng phức tạp. Trần Hoành vẫn chưa đến mười bốn tuổi, căn bản quá bận rộn, nhưng có những khoản mục chỉ có thể qua tay mình, thật ra Chu Học Trí có thể dần dà sử dụng được.
Đổng Băng Phong mở miệng nói
- Con cháu của Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ cũng tới không ít, người nhà của Lưu thiên hộ và Dương thiên hộ ta đều nhìn thấy.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Người nhà trong Vệ Sở đến, con trai cả và con độc nhất đều không cần. Bọn họ còn có phần gia nghiệp phải kế thừa, không thể toàn tâm toàn ý làm được. Ngoài mấy người này ra đều được.
Vệ Sở quân hộ nhiều thế hệ kế thừa, hơn nữa là đứa con cả kế thừa. Mỗi quân hộ đều có một khoảnh ruộng. Tuy nói là đa số đều cấp cho bọn quân tướng thuê làm, xét cho cùng là một phần sản nghiệp, thu hoạch mùa màng ở đây tạm bợ cũng có thể sống yên phận. Người có đường lui, đương nhiên sẽ không liều mạng mà xông lên trước.
Mà đứa con thứ ba nhà quân hộ, thì bị coi là tráng đinh dư thừa của quân hộ. Sản nghiệp trong nhà, thân phận và ruộng vườn của quân hộ đều không đến lượt được kế thừa, chỉ có thể mưu cần con đường làm ăn khác, vì ăn no mặc ấm, vật lộn để giàu có, đương nhiên là rất quyết tâm. Những tráng đinh thừa quân hộ tầm thường đa số đều có tâm tình này. Về phần con cháu của những thiên hộ và phó thiên hộ, ăn no mặc ấm cả đời cũng không là vấn đề gì. Song những người như vậy thường không cam lòng, luôn muốn vật lộn để thử sức. Đổng Băng Phong chính là một giả dụ.
Bên ngoài tiếng người ồn ào, ngồi ở trong phòng đều nghe được rõ ràng. Triệu Tiến không chịu nổi cau mày nói:
- Cho dù trước kia có thế nào, chiêu mộ vào đây đều phải giáo huấn nghiêm túc.
Trần Thăng chậm rãi nói.
- Vẫn là những đứa con cháu nhà không có gốc gác, nghèo kiết xác thì dễ sai bảo hơn.
Trong sân mấy chục gia đinh, người nào người nấy đều đang bận rộn, nhưng bây giờ yên lặng như tờ, đây chính là thành quả huấn luyện, còn bên ngoài thì vẫn là một mỡ hỗn độn.
Bên ngoài có người thấp giọng chào hỏi, Lưu Dũng vội đứng dậy đi ra cửa, không lâu sau thì quay lại, trầm giọng nói:
- Đại ca, các thôn của Từ Châu đều có con cháu lại đây. Hai hạ viện của Vân Sơn Tự cũng có người đến. Những người này không biết có thành tâm thành ý không, chưa biết chừng đều là tai mắt.
Người kế thừa gia nghiệp của những cường hào nói ra thì cũng gần tương tự như quân hộ. Chẳng qua là bọn họ chưa chắc truyền cho con cả, mà là truyền cho người con có khả năng nhất có thể làm cho gia nghiệp hưng thịnh lên hoặc là gìn giữ được cơ nghiệp. Bọn họ rất ít khi chia gia sản, bởi vì thế lực của gia nghiệp không dễ dàng gì mà tích cóp được, vừa chia ra một cái là tan hết. Đứa con không được kế thừa nghiệp nhiều nhất cũng chỉ là được nhận một món tiền, hoặc là làm công cho gia chủ kiếm tiền vất vả.
Lời tuy nói như vậy, nhưng lợi ích của các cường hào trên mặt đất Từ Châu đều có va chạm và xung đột với Triệu Tiến. Những đứa con cháu này có trời mà biết là vì phá vỡ cục diện hay là vì muốn làm tai mắt cho người nhà.
Lưu Dũng nói ra xong tình huống này, Triệu Tiến trầm ngâm một lát, mở miệng nói:
- Hợp với yêu cầu là lấy, nhưng đưa những người này vào một đội. Những đứa con cháu này đã đến rồi, tai mắt hay không phải tai mắt là một chuyện, bọn họ cũng coi như là con tin. Người ở trong tay chúng ta, chúng ta với người nhà bọn họ cũng coi như đắp lên một chút giao tình.
Điều này nói trắng ra chính là hạt nhân. Qua Triệu Tiến chỉ ra tầng bậc này, mọi người đều là gật đầu. Bên này vừa định nói, nghe thấy bên ngoài cao giọng nói:
- Tiến gia, bọn tiểu nhân đã đến rồi.
Lại là Diệp văn thư đang chào hỏi. Triệu Tiến dặn dò vài câu với Lưu Dũng, vội vàng dẫn đám huynh đệ ra ngoài nghênh đón. Diệp văn thư một hàng có hai mươi mấy người, cách ăn mặc như Lục phòng Văn thư có bốn người, còn có hai người của Bộ khoái, những người khác đều là bạch dịch sai nha. Những người bạch dịch này còn được, vẻ mặt của Văn thư và những Bộ Khoái đều có chút kỳ quái.
Cho dù bọn họ ai nhìn thấy Triệu Tiến, đều cung kính xưng hô một tiếng “Tiến gia”. Nhưng tất cả cũng hô câu này ra như vậy, thì cảm thấy rất nhàm chán.
- Các vị thúc bá lại đây hỗ trợ, Triệu Tiến Tiến ở nơi này xin đa tạ, đến bên chỗ đăng ký xem qua, cũng phải mất chi phí. Cũng không thể chi bạc của các vị được. Số này mời các vị nhận lấy. Nếu không đủ thì cứ nói.
Triệu Tiến khách khí nói. Phía sau Trần Hoành và Lưu Dũng bưng lên hai khay bạc lẻ.
Người ở trong Nha Môn đi ra ngoài tiếp xúc với tiền bạc cũng không ít. Chỉ cần liếc mắt một cái là biết trong khay gỗ kia khoảng hơn một trăm lạng bạc. Vị Tiến gia này tiêu pha quả thật không ít, mọi người đang nhẩm tính xem mình có thể được chia bao nhiêu. Người nào người nấy vẻ mặt rất tươi tắn.
Triệu Tiến nói một cách chậm rãi.
- Lần này người đến rất hỗn tạp. Dân thường lương thiện cũng có, nhân vật giang hồ cũng có. Chỉ cần không phải là đạo tặc bị truy nã, không làm những điều gì xấu xa, có hại, đều có thể dự tuyển, phù hợp với phép tắc định ra từ trước là lấy.
Hai vị Bộ khoái vốn có chút không cho là đúng, nhưng sau khi nhìn thấy bạc, lập tức trở nên nghiêm túc hẳn, nghe được câu này cười nói.
- Nếu như có vấn đề gì, bọn ta sẽ đến hỏi qua Triệu công tử.
Bọn họ và Triệu Chấn Đường bằng vai phải lứa. Câu “Tiến gia” này ở trước mặt người ngoài thật sự khó nói thành lời. Suy nghĩ riêng của bọn họ mọi người đều hiểu, cũng chẳng có người nào nói toạc ra. Diệp văn thư cười hỏi:
- Không biết Tiến gia lần này cần chiêu mộ bao nhiêu người?
Triệu Tiến cười nói.
- Ba trăm người.
Con số này vừa nói ra, trong sân liền yên tĩnh hẳn lại, chỉ còn lại tiếng ồn ào bên ngoài. Mọi đều bị choáng mất một lúc. Ba trăm người. Triệu Tiến này thật là bạo tay.
Trong tay Triệu Tiến có bao nhiêu người, trên đất Từ Châu, những người nhạy cảm thông tin một chút đều có thể biết rõ. Tửu phường thuê khoảng hơn trăm người, gia đinh trong tay hai trăm, giang hồ chợ búa bất cứ lúc nào cũng có thể sử dụng được hơn trăm người. Nắm Hà Gia Trang ở trong tay, nhiều ít cũng có được vài trăm người, sau đó lại còn thuê hơn ba trăm, chẳng khác gì giơ tay một cái là có năm trăm người cầm đao thương nghe lệnh, điều này rốt cuộc định làm gì. Tham tướng của Từ Châu trong tay cũng chỉ có khoảng vài ngàn binh mã, ở trong thành cũng chỉ khoảng hơn ngàn binh mã. Tính kỹ ra, Triệu Tiến ở trong thành cũng có thể động viên hầu hết sức mạnh. Mọi người thậm chí cũng không dám nghĩ nhiều.
Tình cảnh yên tĩnh, vẻ mặt kỳ quái, mọi người ngay cả bạc trong khay gỗ cũng không hứng thú lắm. Bụng nghĩ tiểu tử này muốn rước họa, chúng ta vẫn là tránh xa một chút thì hơn.
Bên kia Diệp văn Thư muốn mở miệng, nhưng ở đây người ngoài quá nhiều, lại không tiện há mồm. Triệu Tiến cười tiếp tục nói:
- Về sau ta sẽ ở Hà Gia Trang bên kia cắm rễ rồi. Bên kia thôn trang lớn, cục diện lớn, tửu phường, chợ búa cái gì cũng đều cần nhân sự. Trong thành bên này cũng cần có người trông nom. Người ít không đủ được.
Nghe được câu này, mọi người ngớ ra, liền thở phào một cái. Nếu như đi ra ngoài thành, vậy thì chẳng có liên quan gì sất. Trong thành có mấy trăm nhân lực rất là tức mắt, nhưng để ở thành ngoài thì không có vấn đề gì. Cường hào tộc lớn ở Từ Châu rất nhiều, quần cư, kết trại, luyện đội ngũ, tự bảo vệ, đánh lẫn nhau, có thể bất cứ lúc nào cũng có thể kéo ra trăm người rất dễ dàng. Đại cường hào thật sự có sản nghiệp, có thể dễ dàng điều động ra hơn năm trăm người, thậm chí còn có thể có vài chục kỵ binh. So sánh với những cái đó, mấy trăm người này của Triệu Tiến cũng chẳng có gì là đáng phải để mắt tới.
Hơn nữa Triệu Tiến giải thích lý do rất đầy đủ. Trang viên, tửu phường, trong, ngoài thành đều cần nhân sự. Người khác nhà to, sản nghiệp lớn đương nhiên dùng người cũng nhiều. Điều này cũng hợp tình hợp lý.
Sau khi nhẹ nhõm thở ra, mọi người lại kịp phản ứng. Triệu Tiến muốn đi Hà Gia Trang rồi hả? Điều này cũng không thể coi là chuyện nhỏ. Một pho tượng thần như vậy cả ngày ở trong thành Từ Châu, từ quan lại đến giới giang hồ ai mà chẳng nơm nớp lo sợ. Hắn đi thế này, mọi người ít nhiều đều có thể thở phào. Tuy nhiên, nghĩ kỹ hơn một chút, phát hiện ra cũng chưa chắc. Con đường từ Hà Gia Trang đến Từ Châu rất gần. Hơn nữa, Triệu Tiến ở trong thành vẫn muốn để lại người.
Đem những chuyện này ra giải thích một cách rõ ràng, Diệp văn thư rất quen thuộc dẫn mọi người đi ra sân. Đám gia đinh cũng đều cầm binh khí xếp thành đội ngũ ở bãi hàng. Trật tự bên ngoài rất loạn, cần bọn họ đến duy trì.
Thấy tuyển mộ người bắt đầu, tiếng ồn ào bên ngoài lại tăng lên. Mọi người đều chen nhau lên trước, xô đẩy đánh chửi lẫn nhau. Thật ra những đám con cháu Vệ sở và nhân vật giang hồ lai lịch không rõ ràng, hoặc là thân thể cường tráng, hoặc là không ai dám tranh cướp, đều xếp ở ngay trên đầu, tiếp đến thì là một số người có chút thân phận. Bọn họ đã đến báo danh, đều là có sức khỏe nhất định, trên người cũng có chút bản lĩnh, cũng có thể chen lên phía trước. Tiếp nữa là can đảm, thích đánh nhau, không thể so được với mấy loại bên trên, nhưng cũng có thể tranh lên gần phía trước. Những người ở phía sau chỉ là con nhà bình thường rồi.
Mấy vòng tròn trước sau đại khái đã ổn định. Tuy nhiên, những người trong vòng tròn này còn phải phân ra trước sau, không thể không cạnh tranh nhau một chút. Chẳng qua là bây giờ muốn cãi nhau thì không được rồi. Ở đó hơi hỗn loạn một chút, đám gia đinh cầm trường côn sẽ lại gần. Nếu như vẫn còn chưa biết phải trái, trường côn cứ nhè vào đầu vào mặt mà vụt, đánh vài lần là đều trở nên ngoan ngoãn.
Tình cảnh hơi yên tĩnh một chút. Những đứa con cháu nhà bình thường phía sau, không ít người tỏ vẻ thất vọng, có người còn đi về luôn. Người trẻ tuổi đến ứng mộ nhan nhản. Những người ở trên đầu kia vừa nhìn đã thấy nổi trội. Mình chẳng có cơ hội gì, vậy thì không chen vào đám đông náo nhiệt này làm gì.
- Lần này, tổng cộng chiêu mộ ba trăm người.
Đúng lúc này, nghe được ở bên kia bãi hàng có người lớn tiếng thét to.
Cả một vùng đang ồn ào, huyên náo không dứt đột nhiên yên tĩnh hẳn lại, rồi lại nhao nhao lên. Người nào người nấy đều thất kinh. Rất nhiều người đều đang hỏi người bên cạnh, vừa rồi con số này có phải là nghe nhầm không.
Bên kia lại vọng sang tiếng hét to.
- Kẻ hợp với quy định, thương hành Từ An bên này đều cần.
Sau tiếng hét này, tiếng xôn xao cũng dừng lại. Mọi người đề có vẻ mặt mong đợi, đều an phận xếp hàng.
Từ trong ra ngoài xem ra phải hơn ngàn người. Nhưng vì là đông một đám, tây một đám, mọi người đứng tản mát, tính kỹ ra cũng không đến mức nhiều người như vậy. Hơn nữa, những người dám đến bên này báo danh ứng mộ, đều là có chút tự tin, luôn cảm thấy mình mạnh hơn người khác một chút. Trước mắt tỉ lệ này cũng chưa đến một chọi ba, mình dựa vào cái gì mà không được tuyển chọn.
Gia đinh của Triệu Tiến huấn luyện vất vả, trông coi quán nấu rượu có nguy hiểm, hộ tống hàng hóa còn chết thê thảm và nghiêm trọng. Những điều này mọi người đều biết, nhưng vẫn muốn tới, chính là cảm thấy mình có thể làm tốt hơn, gặp những chuyện như vậy có thể tránh được. Đương nhiên, mọi người đều nhìn ra, thế cục của Triệu Tiến vẫn là hướng về phía trước, quật khởi tuy là nhanh, nền móng lại rất chắc, chỉ cẩn có thể tham gia vào, chắc chắn là có lợi.
Nói đi cũng phải nói lại, thiên hạ Đại Minh nhiều phủ huyện như vậy, cũng chỉ là Từ Châu mới có được tình trạng như vậy. Phong cách người dân thượng võ, thích hạng người anh hùng kiệt xuất hiếm có. Nếu như đặt ở nơi khác, ngoài đám lăn lộn, rách rưới trong giang hồ và đám lưu manh không có nhà cửa, sản nghiệp ra, chẳng có ai đến để mà ứng mộ. Người trẻ tuổi thấy sợ mà đứng xa ra, người lớn tuổi sẽ cho rằng Triệu Tiến đang rước họa.