Một đám người trầm mặc đi về phía trước. Triệu Tiến mở miệng nói.
- Việc của ngươi cần làm mấy ngày gần đây chính là hỏi thăm tin tức. Chúng ta vài lần chịu thiệt đều là thua ở tin tức bế tắc. Ngươi không cần chuẩn bị, cần chi bao nhiêu tiền, cần dùng người nào, cứ nói thẳng ra.
"Chúng ta" cái từ này khiến Nghiêm mặt đen thiếu chút nữa quỳ xuống dập đầu, miệng liên tục không ngừng vâng dạ. Triệu Tiến mắt nhìn Nghiêm mặt đen, trong khoảng thời gian bị giam ở trong tòa nhà, sắc mặt y trắng ra không ít. Đi vài bước, Triệu Tiến cười nói:
- Con cháu trong nhà có đứa nào tuổi phù hợp, liền đưa đến nơi này làm người hầu ta đi, ta sẽ không bạc đãi y.
Nghiêm mặt đen cả người run lên, vội vàng nói.
- Tạ ơn Tiến gia cất nhắc. Tiểu nhân có một người cháu đã đủ tuổi rồi.
Y trả lời một nửa thì tự mình thấy này hơi không quá hợp lý, khẽ cắn môi vội vàng nói:
- Tiến gia, khuyển tử và nữ nhi nhà thần niên kỉ đều còn nhỏ, nhưng có thể giúp đỡ làm chút việc vặt trong nhà. Tiến gia nếu không ngại phiền toái, tiểu nhân sẽ đưa chúng đến đây làm tôi tớ hầu hạ.
Triệu Tiến trả lời.
- Để cháu ngươi đến đây đi. Gia đình ngươi dù sao cũng ở trước mắt ta, ta sẽ thay ngươi trông nom con cái.
Nghiêm mặt đen lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng y lập tức lại cảm thấy không hợp lí lắm, chính mình giống như đã bỏ lỡ một cơ hội tốt gì đó.
Trên đường về nhà, Nghiêm mặt đen đi rất vội vã, sự tình hỏi thăm tin tức y cũng không dám chậm trễ.
Trở lại nơi để hàng bên này, Triệu Tiến kêu Đổng Băng Phong đến. Lúc mới tới, Đổng Băng Phong quần áo không chỉnh tề, còn nguyên một dáng vẻ ngái ngủ, hẳn là y đang ngủ thì bị đánh thức.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Đệ hôm nay trở về một chuyến. Truyền lời nói chúng ta cần người cưỡi ngựa truyền tin. Mỗi người một tháng được cấp năm lượng bạc, tiền ăn ở đều là chúng ta bao hết. Cho đệ dùng thân vệ sang đấy hỗ trợ.
Nghe thế, Đổng Băng Phong lắc lắc cái đầu, cuối cùng hơi tỉnh táo lại, rầu rĩ mà hỏi:
- Đại ca, bên này chúng ta hiện tại cũng có hai mươi mấy số người cưỡi ngựa, vì sao không dùng bọn họ?
- Không an tâm được.
Câu trả lời của Triệu Tiến rất đơn giản.
Vừa vặn chiêu mộ được hơn hai mươi tân binh cưỡi ngựa, nhưng Triệu Tiến không dám dùng bọn họ, nguyên nhân rất đơn giản, thời gian sống cùng nhau quá ngắn, còn không có cách nào chứng minh đối phương sẽ trung thành.
Nghe được hắn nói như vậy, Đổng Băng Phong ngẫm nghĩ một chút liền hiểu được, vội vàng gật đầu đáp ứng.
Ăn cơm trưa xong, phụ thân của Thạch Mãn Cường tới. Ông muốn hỏi Triệu Tiến cái loại áo giáp giống như thùng sắt có cần tiếp tục chế tạo hay không. Ông ta bên kia đã làm xong tổng cộng tám bộ, qua nhiều lần thay đổi chỉnh sửa khác nhau, hiện tại đã làm xong.
- Đương nhiên phải tiếp tục làm.
Câu trả lời của Triệu Tiến rất đơn giản.
- Một bộ giáp này cần mười lăm lượng bạc. Lão già này cũng không dám lừa gạt kiếm tiền Tiến thiếu gia. Chỉ có điều hiện tại chỗ đó của Tiến thiếu gia cần quá nhiều đồ. Binh khí dụng cụ gì đó. Thợ rèn trong xưởng đều bận quá không giúp được. Hơn nữa áo giáp này làm rất gian nan. Phải một người vung chùy, một người kẹp lấy, không ngừng nện gõ mới được. Nếu muốn thuê thợ cả làm một mình, chi phí các khoản tính toán ra, giá tiền làm ra sẽ dọa người sợ.
Trách sao phải sang đây bẩm báo, cái giá mười lăm lượng bạc một bộ đích xác rất cao. Một gia đình bậc trung bốn miệng ăn một năm tiêu dùng cũng không đến mười hai lượng. Nếu không phải Triệu Tiến xây dựng tửu phường này, thu vào núi vàng biển bạc, giá tiền như vậy hắn cũng chịu không nổi.
- Giá Sắt càng ngày càng cao. Tiến thiếu gia ngài nếu muốn giáp này luyện bằng thép tốt, hao phí quá lớn.
Triệu Tiến hơi chút trầm ngâm khiến phụ thân của Thạch Mãn Cường có chút gấp, còn tưởng rằng Triệu Tiến hoài nghi giá tiền này tăng lên là có ý muốn kiếm lời bỏ túi riêng.
Nhưng Triệu Tiến cảm thấy khác thường cũng không phải điểm này. Hắn buồn bực là Từ Châu vốn là nơi khai thác than đá và sắt, làm thế nào mà giá sắt còn càng ngày càng cao hơn. Về sau hắn nêu ra nghi vấn này, phụ thân của Thạch Mãn Cường cũng gãi đầu, rất là mơ hồ nói:
- Trước giờ giá sắt cũng không cao. Chỉ là hai năm qua bắt đầu tăng, mấy tháng gần đây giá càng tăng mạnh.
- Thạch thúc ngươi chỉ cần tập trung làm. Chúng ta bây giờ còn thiếu bạc sao?
Triệu Tiến cười nói, phụ thân của Thạch Mãn Cường cũng cười theo.
Tiễn phụ thân của Thạch Mãn Cường, Triệu Tiến thần sắc trở nên nghiêm túc. Sắt giá cả tăng cao, mà thời này sử dụng sắt đơn giản chỉ có hai loại. Một là nông cụ, nhưng mấy năm nay hạn hán mất mùa, người dân mua nông cụ làm gì, một hạng khác chính là binh khí và giáp trụ rồi, đây mới là hao phí lượng lớn sắt thép. Có điều xưởng rèn quan quân chắc chắn sẽ không mua lượng lớn như vậy. Thế rốt cuộc là ai muốn mua, ai chế tạo ra binh khí, đây chính là đang chuẩn bị cái gì?
Lượng than đá thiết Từ Châukhai thác ra Triệu Tiến đại khái hiểu biết sơ, nói thật rất lớn. Nếu là mua số lượng lớn làm tăng giá cả, dùng để đối phó mình thì chẳng phải là chút chuyện bé lại xé ra to sao.
Lúc nghỉ ngơi, Trần Thăng tiến vào nói.
- Đêm qua gia gia cùng phụ thân ta thảo luận, nói Nhị Hoành tuổi còn nhỏ, vẫn là giữ lại ở trong thành an toàn hơn.
Đây vốn là là chuyện phải làm, Triệu Tiến gật gật đầu. Bên kia Trần Hoảng mới rời đi, lại có một gã sai vặt bên nha môn tới đưa thiệp mời của Hình phòng Lý thư biện, mời Triệu Tiến buổi tối đi Bài Cốt Trương bên kia dự tiệc.
Nhìn thấy tấm thiếp Triệu Tiến hơi buồn bực. Nghĩ thầm rằng hiện tại bận rộn thành như vậy, lại tới lằng nhằn làm cái gì. Nhưng hắn nghĩ lại, với cách làm việc xưa nay của Lý thư biện, nếu như không có chuyện quan trọng, ông ta cũng sẽ không gửi tấm thiếp này.
Khi trời tối, Triệu Tiến gọi Trần Thăng cùng đi Bài Cốt Trương. Bởi vì Triệu Tiến vài lần mở tiệc chiêu đãi tụ hội đều tổ chức ở Bài Cốt Trương, khiến việc làm ăn bên đó vô cùng thịnh vượng. Vừa nhìn thấy hai vị này xuất hiện, toàn bộ chưởng quầy tiểu nhị lập tức đi sang nịnh bợ.
Bên kia Lý thư biện đã sớm đặt trước một gian phòng riêng. Vốn Bài Cốt Trương chỉ có phòng liền kề nhau, không có phòng riêng, hiện tại cũng bỏ tiền ra mua lại cửa hiệu, nhà cửa xung quanh xây dựng thêm.
Triệu Tiến và Trần Thăng vừa ngồi xuống, bọn tiểu nhị đã bắt đầu mang thức ăn lên. Triệu Tiến cảm thấy kỳ quái, đây cũng không đúng với phép tắc, vừa muốn ngăn lại, bọn tiểu nhị lại nói đây là Lý thư biện dặn dò.
Sau khi đồ ăn dâng lên đầy cả bàn, Triệu Tiến và Trần Thăng nhìn nhau ngạc nhiên. Không đợi bọn họ kịp hiểu ra chuyện gì, cửa liền mở ra, một người hầu trẻ tuổi ăn mặc đẹp đẽ tiến vào khom người nói:
- Lý lão gia nhà tôi nói không đến được rồi.
Triệu Tiến và Trần Thăng lại không vội vàng trả lời, bởi vì bọn họ nhận ra gã sai vặt này. Người này đúng thật là tri khách Như Huệ của Vân Sơn Tự, chính là cái gã Như Huệ đã cùng Triệu Tiến định ra đồng minh công thủ.
Song phương đã có đoạn thời gian không có qua lại với nhau, Triệu Tiến cũng không đặt hy vọng trên người hòa thượng này, lại không nghĩ tới hôm nay Như Huệ hòa thượng xuất hiện.
Bên cạnh Trần Hoảng tay đặt ngay trên chuôi đao. Như Huệ hòa thượng lại ra hiệu mọi người chớ có lên tiếng.hắn thuận tay đóng cửa lại, xoa cổ họng vừa nói:
- Lão gia nhà tôi nói bữa nay rượu thịt là tấm lòng của ông ta, chịu tội với nhị vị thiếu gia.
Đây là nói cho bên ngoài nghe, Như Huệ hòa thượng lập tức hạ giọng cười khổ nói:
- Hiện tại nơi nào cũng không an toàn, ta không thể không cẩn thận. Tăng binh Vân Sơn Tự đã không còn ở trong chùa. Bần tăng cũng không biết đi nơi nào. Hiện tại trụ trì các nơi hạ viện dưới chân núi thường xuyên thay đổi người. Những người quen biết trước đây cũng không thể sử dụng. Ngoại trừ tăng Binh, còn có không ít bọn trộm cướp ngụy trang dừng chân ở Vân Sơn Tự.
Như Huệ hạ giọng nói gấp gáp. Triệu Tiến và Trần Thăng đều nghiêm nghị, đây thay mặt cái gì bọn họ đương nhiên hiểu được.
- Tăng Binh cộng thêm bọn trộm cướp tổng cộng có thể khoảng bao nhiêu người?
Như Huệ hòa thượng lại nói.
- Có lẽ trên dưới một ngàn năm trăm người. Bản tự trong khoảng mấy ngày gần đay tiền bạc và lương thực đều chi ra khá nhiều. Mấy vị trưởng lão đã muốn gây náo loạn, nhưng bị bọn phương trượng và Như Nan đè ép xuống.
- Nhị vị, ta chính là biết chút tin tức này, các vị phải dọn ra ngoài thành, ta nghĩ cử động lần này có dính dáng với việc này, các vị phải ngàn vạn lần cẩn thận. Đây là dấu tín của ta, chỉ có hai, ta một, các vị một. Sau này ta sẽ phái người truyền tin lại đây, nếu như không có dấu tín này, thì chính là giả.
Như Huệ hòa thượng lấy ra một ấn triện lớn chừng ngón cái, ấn triện này khá giống với dấu ấn của chùa miếu thông thường, nhưng nhìn kỹ lại có một chút bất đồng.
Sau khi Triệu Tiến nhận ấn triện, Như Huệ hòa thượng gật gật đầu, cao giọng nói:
- Lão gia nhà tôi ngày khác sẽ mời rượu bồi tội. Tiểu nhân giờ phải cáo từ rồi.
Nói xong, Như Huệ hòa thượng mở cửa phòng, vội vàng rời khỏi.
Mặc dù Như Huệ hòa thượng đã rời khỏi, Trần Hoảng tay vẫn như trước đặt ở trên chuôi đao. Triệu Tiến cũng duy trì tư thế có thể cử động bất cứ lúc nào. Trần Hoảng hạ thấp giọng hỏi:
- Lý thư biện có tiết lộ tin tức hay không? Vân Sơn Tự quá nhiều người ở trong nha môn.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu, hạ giọng nói nói:
- Như Huệ và Lý thư biện, giống như tình thân của hai huynh đệ ta, sẽ không bán đứng nhau.
Trần Hoảng đi ra thăm dò, sau đó trở về đóng cửa lại. Triệu Tiến đứng lên đi hai bước, rồi thở hắt ra nói:
- Đợi huynh trở về lấy mấy bộ y phục. Bắt đầu đêm nay huynh sẽ ngụ ở nơi để hàng bên kia.
Trần Hoảng gật đầu phụ họa nói.
- Đệ cũng qua đó ở.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Mấy ngày này đệ phải ở nhà. Mấy người Nhị Hoàng cần được bảo vệ. Buổi tối có đệ ở đó, huynh bên này cũng an tâm chút ít.