Mà nay Triệu Chấn Đường và Trần Vũ đã nhiều năm làm Bổ khoái, còn giống địa đầu xà nơi này hơn so với bọn hắn. Đường đi lối lại đều rõ ràng, ngay cả những tiểu tiết có thể nhìn ra ngay, điều ấy đã làm cho bọn họ càng thêm gian nan.
Hơn nữa, chuyện này đến đây vẫn chưa kết thúc, buổi trưa ngày hôm sau người ta không thấy Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu mở cửa buôn bán, nguyên nhân là vì cả đám ăn mày và lưu dân đến ăn vạ trước cửa không chịu đi. Muốn dùng sức mạnh. Được, họ sẽ đánh với ngươi một trận, bị thương chảy máu thì lăn ra ôm đầu la lớn. Đi báo quan? Sai dịch sẽ không xử vì họ không quản tới bọn ăn mày hay bọn lưu dân rách rưới mà ngược lại quay sang bắt hung thủ đánh người. Muốn cho tiền? Đưa thì cầm nhưng không đi là không đi.
Trừ lần đó ra, Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu không có nổi một vò rượu, tổn thất này dần trở nên rất nghiêm trọng vì việc buôn bán của Từ Châu đã không còn sầm uất như xưa nữa, người đến mua rượu mà không có rượu mua thì đương nhiên chẳng ai thèm tới.
Cứ thế cắn răng một thời gian, Tiết Hiểu Tông không thể không ra tiền, hơn nữa còn làm một số bảo đảm. Lúc này mới có thể mở cửa trở lại buôn bán.
Chuyện của Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu truyền tới tai Triệu Tiến, nhưng hắn không quá để tâm vì vốn dĩ đây là việc nằm trong dự liệu. Vân Sơn Tự lấy cao lương đổi rượu hai bên đều có lợi. Nhưng cả hai tuyệt đối không phải người làm ăn chung mà là kẻ địch. Vân Sơn Tự càng phải không ngừng dò xét hay quấy rầy, thủ đoạn nhỏ như vậy chỉ để thăm dò mà thôi.
Mặc dù Triệu Tiến dẫn đại đội nhân mã khí thế rời khỏi Từ Châu nhưng không ai nghĩ rằng hắn bỏ chạy hay bị ép rời đi, thế nhưng đi cũng đã đi rồi. Đối với đa số người châu thành chính là chỗ trọng yếu trên đất Từ Châu, hơn hết đây còn là nơi Triệu Tiến khởi nghiệp, tửu phường cái gì cũng đều nằm trong thành. Rời khỏi nơi này cũng xem như là mất đi thế lực. Vì những điều này mới khiến Tiết Hiểu Tông động tâm muốn thăm dò một chút.
Lần thăm dò này lại đánh một hồi chuông cảnh tỉnh những kẻ đang động tâm tư rằng dù Triệu Tiến không có trong thành nhưng Từ Châu này vẫn phải nghe theo hắn.
Vân Sơn Tự xảy ra chuyện gì đương nhiên trong thành Từ Châu không thể biết, nhưng những ai đi ngang qua Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu đều có một cảm nhận kì lạ rằng khí trời hôm ấy rất tốt. Bốn thôn tám làng khó được vào thành, sao Vân Sơn Hành và Vân Sơn Lâu lại không mở cửa buôn bán, cửa lớn vẫn cứ đóng chặt. Hơn nữa cửa lớn của Vân Sơn Hành thì đóng, cửa sau ngược lại có không ít xe ngựa đậu sát vào, đi bên ngoài còn có thể nghe thấy tiếng người huyên náo trong hậu viện.
Âm thanh va chạm vang lên không biết của vật gì bị đập bể, ngay sau đó là giọng quát mắng đầy tức giận của nữ nhân.
- Tên phung phí nhà ngươi, biết cái bình hoa này là thượng đẳng Tô Châu không hả? !
- Kêu la cái gì, đừng để ý tới, nắm cho chắc vào.
Lại là một tiếng quát thét phẫn nộ vang lên, xung quanh lập tức an tĩnh.
Khí trời mát lạnh, nhưng Tiết Hiểu Tông trên trán lại đầy mồ hôi ngồi trong nhà mặc một bộ áo giáp, sắc mặt hắn nhợt nhạt dị thường, trán thấm mồ hôi. Trên tay y bưng chén trà nhưng nắp chén cứ va vào chén trà liên hồi phát ra âm thanh va chạm liên tục, nguyên do là vì tay hắn đang không ngừng run rẩy.
Khổng Cửu Anh nói là ra ba trăm nhân mã, còn bên phía y đi một nghìn một trăm tên tăng binh. Nếu nói những người này vận khí tốt thì đã có thể nắm Từ Châu thành từ lâu rồi, thế mà lại không đánh hạ nổi đại viện Hà gia. Nghe nói tăng binh còn tử thương hơn phân nữa, còn nữa, khi hắn giậm chân mắng to Khổng Tử Anh bội bạc thì còn được tên báo tin nhắc một câu.
- Cho dù không có đội nhân mã của Khổng Cửu Anh thì Triệu Tiến cũng đánh cho tăng binh nhà chúng ta tàn phế. Cũng tại thiếu gia ngài không thấy thôi, lúc đó là cầm trường thương điên cuồng xông ra giết người đấy.
Thanh niên tuổi tác trên dưới hai mươi, tính chung hết cả lại không tới sáu trăm, đứng ở Hà Gia Trang còn chưa vững thế mà đã đánh bại lực lượng ưu thế gấp mấy lần bọn chúng. Thế nhưng Tiết Hiểu Tông nhớ rõ Như Nan đã từng nói với mình rằng nghìn tăng binh Vân Sơn Tự này nếu xếp vào trong quân đội Đại Minh cũng được xem là tinh nhuệ, thời điểm mấu chốt có thể mở rộng ra hơn vạn, hoành hành Từ Châu không có địch thủ.
- Khoác lác, khoác lác, không biết ăn bớt ăn xén bao nhiêu.
Tiết Hiểu Tông mất hồn mất vía mắng, ngay cả mở miệng khớp hàm cũng đánh lập cập
Không phải Tiết Hiểu Tông mắng cho hả giận mà rõ là năm xưa hắn đã từng chính mắt nhìn thấy có một thôn trang của hạ viện Đãng Sơn gây náo loạn. Tá điền của thôn trang đó kéo bè kết phái cũng hơn nghìn người. Kết quả chỉ cần ba trăm tăng binh đi đến thẳng một mạch đánh tan hết những thôn dân tá điền gây loạn này. Thật giống như thả hổ vào bầy dê.
Sức mạnh cường đại như thế mà nay còn bị người ta đánh cho thê thảm như vậy thì Triệu Tiến rốt cuộc mạnh cỡ nào. Y hối hận vì sao mình lại kết thâm thù với loại người như vậy.
Trong lòng Tiết Hiểu Tông vô cùng sợ hãi, y biết thực lực cường đại của Triệu gia ở trong thành Từ Châu như thế nào, y ở lại đây chắc chắn sẽ có đại họa, cho nên con đường duy nhất lúc này là chạy cho mau, rời khỏi nơi này đi nơi khác sống.
Nôn nóng thì có nôn nóng, sợ cũng có sợ đấy nhưng Tiết Hiểu Tông không mất đi lý trí. Hắn biết Triệu Tiến rất hung hãn, tuy vậy châu thành vẫn là nơi còn có vương pháp, thế lực của y và Triệu Tiến xem như là ngang ngửa nên tạm thời không có chuyện bị đánh tới cửa. It ra y vẫn còn mấy canh giờ chuẩn bị rời đi, thế nhưng trong lòng Tiết Hiểu Tông cũng cảm thấy không thoải mái.
Mặc dù hắn trải qua rất nhiều việc nhưng vì có Vân Sơn Tự chống lưng nên mọi thứ đi qua thuận buồm xuôi gió. Trong mắt Tiết Hiểu Tông tất cả những thứ Triệu Tiến có bây giờ toàn nhờ vào vận khí mà thôi. Nhờ rượu mà phát tài, nuôi một đám tay chân, hơn nữa trưởng bối trong nhà chăm lo trước giờ để cho Triệu Tiến tự do ở thành Từ Châu hô phong hoán vũ, làm một con rùa rút đầu làm cho người khác không có cách ra tay mà thôi. Bằng không sẽ không đến mức vừa đi được nửa đường tới Cao Gia Trang đã bị thích khách phục kích.
Về phần Triệu Tiến và mấy trăm người huynh đệ của hắn giết cả trăm người, dũng mãnh hung hãn vô cùng, đấy cũng không đặt vào trong mắt Tiết Hiểu Tông. Dù ngươi có khả năng lấy một địch trăm thì thế nào, đại đội nhân mã xông lên một lượt ngươi cũng chỉ có một con đường chết. Huống chi lần này còn có thêm đội kỵ binh của Khổng gia, kỵ binh xông qua lẽ dĩ nhiên là dễ dàng nghiền nát bộ tốt, Triệu Tiến và đám thuộc hạ trẻ tuổi chưa đủ hai mươi kia của hắn cũng không còn đường sống nào.
Hết thảy đều là đương nhiên, nhưng kết quả lại quá bất ngờ. Triệu Tiến không chỉ đại thắng còn sống, mà còn đánh giết tan tác lực lượng của Vân Sơn Tự.