Vừa mới nghĩ đến đây, lại nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo từ phía đông truyền tới. Đội ngũ người ngựa của địch đã triệt thoái ra khoảng cách đủ xa, nhưng âm thanh quá to, ở trên vọng lâu vẫn có thể nghe rõ. Trời nói chung cũng tối rồi, nhìn kẻ địch ở ngoài trăm bước đã hơi lờ mờ.
Triệu Tiến hét to nói với phía dưới.
- Đặt đài cao và ván gỗ che chắn lại ở phương vị vừa rồi, người nào ở yên chỗ người nấy. Đội mười lăm, đội mười sáu của đội tân binh đem lương khô chuẩn bị sẵn ra, đun nước sôi lên.
Lương khô mang từ trong thành Từ Châu ra vẫn chưa ăn hết. Bởi vì nhiều nghề buôn bán trong chợ Hà gia trang rất phồn thịnh, vốn có rất nhiều nơi cung cấp đồ ăn thức uống cho người nơi khác đến. Triệu Tự Doanh vừa đến, người khác đều muốn tới cửa nịnh nọt khao quân, lương khô đem tới đương nhiên là không động đến.
Trong viện lại bắt đầu bận rộn, bài trí lại ván gỗ che chắn. Vừa rồi tên và đá bay đập vào, mọi người ít nhiều đã từng trải qua giáo huấn. Nhưng trong viện bận rộn như vậy trái lại vẫn không thể lấn át nổi tiếng ồn ào huyên náo bên kia. Chỉ có điều nghe không rõ mà thôi.
- Hổ Tử chết ở ngay bên cạnh ta. Năm đó tử chiến với bọn cướp Dự Đông bên kia, hắn thay ta ngăn hai đao. Trong trận chiến đó còn sống được, tại sao lại có thể chết ở nơi này được.
Một gã đại hán nói rất kích động, dùng nắm tay đấm vào ngực, khóc rống lên.
- Lão Bát còn muốn trở về chuộc cô nương kia trong kỹ viện ở Đơn Huyện.
Nhân mã bên đó loạn một bầy, không ít người xuống ngựa gào khóc. Trong tích tắc ngắn ngủi, hai mươi mấy huynh đệ đã chết ở đó. Đòn tấn công đột ngột này khiến cho từng người một đều chịu không nổi.
- Mộc Đầu còn ở bên kia, qua đó cứu trở về.
Có người hét to lên. Bọn họ nghe được tiếng gào thảm thiết của đồng bọn bị trọng thương.
Đám bằng hữu thân thiết với kẻ trọng thương kia lần lượt lên ngựa, đã loạn lại càng thêm loạn.
- Mẹ kiếp, ai lộn xộn, lão tử sẽ chém người đó.
Một tiếng gầm lên, đội ngũ bên này lập tức yên tĩnh trở lại. Những người trong đội kỵ binh cáu kỉnh, tức giận này đều nhìn về một phía.
Đại hán này cũng xuống ngựa, trên người mặc bộ tỏa tử giáp mới đến tám phần, trên đầu còn đội cái mũ giáp sắt rộng vành. Thân hình y cũng không cao lắm, nhưng có vẻ rất khỏe mạnh, khắp người thô như một cái vại nước. Con ngựa ở bên cạnh cao to hơn người bình thường, trên lưng treo trường mâu và cung tên.
So sánh với đám đồng bọn không che đậy được khí chất lỗ mãng, đại hán này trầm ổn hơn rất nhiều. Ngoài khí chất ra, bản thân y tu sửa rất chỉnh tề. Tuy rằng có râu quai nón, nhưng thường cắt tỉa rất gọn gàng. Còn người khác ai mà để ý đến điều này, người nào người nấy lôi thôi lếch thếch. Da y ngăm đen, mắt lúc nào cũng lim dim, bên trong trái lại ánh mắt sắc lạnh như dao chớp động.
Y vừa nói ra, những kỵ binh khác đều không nói gì nữa. Mười mấy tên bên cạnh gã đại hán này cũng đều lừ lừ nhìn chằm chằm nhìn xung quanh, sẵn sàng chuẩn bị giáo huấn những kẻ không nghe lời làm nhức cả đầu.
Chẳng có kẻ nào dám cả gan. Thủ hạ của Khổng Cửu Anh có thể gọi là lang sài hổ báo, Lưu Trình này phải gọi là “Mã Thượng Hổ” (hổ trên lưng ngựa).
Lưu Trình này trong Khổng gia trang ở Phao Hà Duyên là hảo hán nhất đẳng, cưỡi ngựa bắn cung thành thạo trường mâu, đoản đao đâu ra đó, mười năm trước đơn độc đầu nhập vào Khổng Cửu Anh, một năm sau được trọng dụng, thống lĩnh đội ngũ Khổng Cửu Anh coi là bảo bối tâm can. Lúc mới đầu, một số kẻ trong đội ngũ này còn không phục, kết quả giao đấu trên ngựa bị Lưu Trình lần lượt đâm ngã xuống, đấu nhau trên bộ lần lượt bị đánh ngã nhào, uống nhiều mới ra tay, bị Lưu Trình tay không đánh đổ mười mấy tên. Lúc này người nào người nấy mới phục.
Lưu Trình không chỉ có thể đánh nhau, mà còn biết phục chúng, có thể đánh trận, không giống như những hán tử lỗ mãng chi dựa vào dũng mãnh kia, mà còn biết một chút binh pháp. Sống mái một trận với toán cướp Dự Đông, đều là Lưu Trình này thống lĩnh nhân mã vào thời điểm mấu chốt xông lên, ra tay một cái là giành thắng lợi.
Có người hiểu ra ngầm nói, bản lĩnh như của Lưu Trình này không thể nào luyện được trong đám giặc cỏ, chỉ có thể là bản lãnh trong quân đội. Hơn nữa, không phải là binh mã tầm thường, không phải xuất thân quan quân, thì là cận vệ bên cạnh tướng soái, bằng không thì không thể có được bản lĩnh như vậy.
Chỉ có điều người như vậy muốn nương tựa vào Khổng Cửu Anh, làm tư binh đầu mục cho thổ hào địa phương, trên người chưa biết chừng vác án kiện nào đó, mọi người vẫn là không hỏi thì tốt hơn.
Lưu Trình trầm mặc đưa mắt quét một lượt xung quanh. Những người bị y nhìn đều lặng im, ngay cả những người vừa gào khóc cũng lau lau nước mắt không nói nửa lời.
- Cứu người nào, trong đại viện kia ít nhất có ba mươi cái cung đang giương lên chờ các ngươi. Mấy kẻ chưa chết kia chính là mồi câu, đợi các ngươi cắn vào. Đi chính là chết.
Giọng Lưu Trình không cao, mọi người lại cung kính lắng nghe.
- Con bà nó, ba mươi cung thủ này ít nhất mười cung thủ là thần xạ.
Nói đến đây, Lưu Trình tự mình than thở một tiếng.
Cái gọi là thần xạ cũng không phải là nói xạ thuật nhập thần, nhưng bắn chuẩn xác một chút cũng có thể có được xưng hộ này, rất nhiều người bị bắn trúng cổ. Mũi tên thứ nhất có thể ung dung ngắm chuẩn thì còn được, mũi thứ hai không ngờ cũng có thể làm được như thế. Đây chính là do xạ thuật của cung thủ rồi.
Có kẻ sẵng giọng hỏi.
- Đại ca, Triệu gia này vẫn cần phải đánh sao?
Đây là một tên thân tín của Lưu Trình hỏi, thực sự là muốn tìm cách gỡ thế bí, câu hỏi này không thể để cho người khác tới hỏi. Lưu Trình nhìn gã một cái, trầm giọng nói:
- Cửu gia nói thôn trang này nhất định phải hạ được, vậy thì nhất định phải đánh.
Hơn hai trăm kỵ binh là lực lượng nòng cốt nhất của Khổng Cửu Anh, cũng là chỗ dựa vào để hoành hành Dự Đông, Lỗ Tây và phía bắc của Từ Châu. Lúc ông ta giao cho Lưu Trình, không biết có bao nhiêu người nhắc nhở ông ta phải đề phòng điểm này, ngộ nhỡ Lưu Trình này có ý đồ khác. Nhưng đã nhiều năm rồi, biểu hiện của Lưu Trình này chỉ có một lòng trung thành, mệnh lệnh Khổng Cửu Anh đưa ra, Lưu Trình nhất định sẽ đi chấp hành.
- Đại ca, chúng ta lôi những tráng đinh của Hà Gia trang ra bắt bọn chúng đánh trận đầu.
- Thôn trang này từng đó người cũng đã lấp đầy rồi.
- Phóng hỏa, phóng hỏa.
Vừa nghe nhất định phải đánh, đội ngũ kỵ binh vừa mới yên ắng lập tức nổ như ngô rang, kẻ nào kẻ nấy nghiến răng nghiến lợi rít lên, nói ra những ý đồ ác độc.
- Thối lắm ngươi cho rằng trang dân ở đây là lợn dê cả à. Ngươi cho là những người bán gia súc trong tay không có đao thương sao. Hôm nay một tí gió còn chả có, ngươi phóng hỏa làm gì.
Lưu Trình thực sự nghe không lọt tai, không chịu được hét lên, bốn phía lại là yên tĩnh.
- Đại ca, vậy làm sao bây giờ?
Lưu Trình trầm giọng nói.
- Đợi, trước tiên cho ngựa ăn, ăn cơm đã, người cứ ngồi yên trên ngựa. Bất cứ lúc nào cũng phải phòng bị người trong viện đi ra.
Nghe đến câu này, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đôi bên xem ra đều hơi có cảm giác chán nản. Lưu Trình không thèm để ý đến tranh luận của bọn họ, chỉ là tóm lấy một thủ hạ nói:
- Cưỡi ngựa đi xem xem đám lừa ngốc kia bao giờ thì đến.
Tên thủ hạ gật gật đầu, vội vàng lên ngựa, nhằm hướng xa xa mà lao đi nhanh.
Trời càng ngày càng tối đen, Triệu Tiến trên vọng lâu chỉ là lờ mờ nhìn thấy một kỵ binh chạy về nơi xa. Cả đội hình kia thì dừng lại ở đó không có động tĩnh gì.
- Bên ngoài gió thổi cỏ lay đều phải báo ngay. Bằng không, ta sẽ thi hành gia pháp với ngươi.
Triệu Tiến dặn dò một câu, Nghiêm Thiên Lý ở bên cạnh vội vàng gật đầu.
Vốn câu dặn dò bình thường không cần cần phải uy hiếp. Tuy nhiên, Nghiêm Thiên Lý này không chỉ đơn thuần là một tân binh, tính tình còn có chút giảo hoạt, không thể không nghiêm khắc một chút.
Hà Gia Trang tới đêm vẫn yên ắng. Nhưng không biết có bao nhiêu hộ và thương nhân bên ngoài đến đều bằng mọi cách quan sát đại viện Hà gia bên này, không dám sang đất nhìn, đành bò trên nóc nhà cũng có thể nhìn thấy. Hơn nữa, lúc này mọi người không thể nào yên tâm, ban đầu nhiều kỵ binh đến đây như vậy, mọi người còn cho rằng muốn dọn sạch thôn trang, đều sợ hãi phòng bị. Các cửa hàng cửa hiệu nhỏ đều trốn ở trong hầm, người đông thế mạnh thì kêu gọi thanh niên trai tráng sẵn sàng tự vệ. Không hề nghĩ rằng đội nhân mã này không có cử động gì quá lớn, sai một nhóm nhỏ tới thôn đi một vòng, đây cũng là có ý uy hiếp. Đội hình lớn còn lại thì vây lấy đại viện Hà gia.
Cho dù ở rất xa nhìn không rõ lắm, nhưng mọi người cũng biết đội ngũ không chiếm lợi thế, rất có khả năng bị thiệt hại nặng. Nhưng nhìn thấy đội nhân mã ở bên cạnh mãi vẫn không đi, rất nhiều người trong bụng lẩm bẩm.
Đám huynh đệ của Triệu Tiến và các đội trưởng đều ở trên đài cao. Để cho hết thảy gia đinh nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài như vậy sẽ dao động. Nhưng các đầu mục cần phải nắm rõ thế cục.
Từ lúc đội nhân mã tập kích bất ngờ cho đến nay, ngoài các cung thủ các lính canh gác trên vọng lâu ra, những người khác đều núp ở trong nhà, đối với những gì xảy ra ở bên ngoài chỉ có thể dựa vào phỏng đoán.
- Ăn cơm, không được ăn no quá, lưng lửng là được rồi. Đợi đánh thắng xong, chúng ta giết lợn, mổ dê.
Triệu Tiến hướng vào trong sân hét lên. Bánh nướng, dưa muối và nước sôi, đây là bữa tối đơn giản của Triệu Tự Doanh.
- Ăn no mới có sức, đại ca, ngươi là...
Lưu Dũng ở bên cạnh lại hỏi.
- Ăn no rồi đầu óc không tỉnh táo, ngộ nhỡ lúc ăn no quá mà đánh nhau, lẽ nào còn phải đợi cho bọn họ hết no?
Triệu Tiến cười hỏi lại, bản thân thì vẫn luôn chân luôn tay.
Trần Thăng và mấy đồng bạn đều bu lại, Thạch Mãn Cường mở miệng hỏi trước:
- Đại ca, đại viện này có ba cổng lớn, hai cổng nhỏ, đều đã chặn lại rồi, có cần phải đào đất lên chứa vào bao bịt cứng lại.
Bên này Triệu Tiến không tiếp lời, Cát Hương bên cạnh nói:
- Đại ca, cái đám nhân mã kia bị thiệt hại nặng mà vẫn chưa đi. Lẽ nào bọn chúng còn muốn đánh tiếp, đánh tiếp bọn chúng còn phải chịu thiệt. Có phải là có viện binh không?
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, mở miệng nói.
- Ta vốn cho rằng đối địch ban đêm đối với ta rất bất tiện. Bây giờ xem ra, thực sự phải đánh trong đêm rồi.