- Đâm chết!
Triệu Tiến nâng cao giọng lên hô to, bốn gã gia đinh đang ép Như Nan hét lớn một tiếng, dựa theo điệu bộ lúc tập luyện, đâm thẳng về phía trước.
Như Nan vung đao muốn chống đỡ, nhưng tay mới nhấc lên được một nửa đã bị ba trường mâu từ những phương vị khác nhau đâm tới, lập tức mất mạng, máu tươi phun ra điên cuồng, ngã thẳng cẳng trên mặt đất, toàn bộ nữ nhân dáng vẻ như nha hoàn đang nấp trong góc phòng kia đều hét lên một tiếng, cũng bất tỉnh tại chỗ.
Triệu Tiến cất giọng phân phó.
- Tất cả các phòng đều lục soát, có đồ vật hay người gì đều mang đi ra, đội thứ nhất tập họp trong sân.
Phòng của phương trượng và giám tự có lối đi bí mật thông với nhau. Ngay trong sân nhà của Như Nan hòa thượng thì có cửa nhỏ thông với sân nhỏ vách nhà bên kia, điều này với Triệu Tiến cũng là một thuận lợi, có thể đi sang mở luôn cửa bên kia.
Đoán chừng Như Nan kia là từ trên giường lao xuống nhưng vẫn cầm được đao để chống cự lại, phương trượng Viên Tín bên này lại càng không thể không. Lúc Triệu Tiến đi đến, chỉ thấy một người mập mạp hơn năm mươi tuổi đang đứng run rẩy ở đó, không ngừng hứa hẹn, cầu xin tha mạng cho ông ta, quanh ông ta còn có hai thiếu nữ đang quỳ, thoạt nhìn mới mười sáu mười bảy tuổi, trên người ăn mặc thật sự rất mỏng manh, giương mắt nhìn xung quanh cũng không có vẻ gì là sợ hãi.
Trên mặt vị phương trượng này có mấy chỗ bị thương, như thể vừa mới bị đánh, mấy gia đinh đứng bên cạnh nhận thấy Triệu Tiến đang nhìn chằm chằm vết thương còn tưởng Triệu Tiến không vui, liền vội vàng bước tới giải thích.
- Lão gia, lúc nảy khi vào nhà thấy một bé gái nằm trên giường nhỏ bên ngoài, dưới giường có một vũng máu. Đi lại chạm thử thì thấy bé gái đó đã chết. Hỏi nha hoàn hầu hạ trong phòng thì nói là bị lão tặc này làm nhục phải tìm cái chết. Tiểu nhân nhịn không được.
Triệu Tiến quay lại nhìn lướt qua, vừa rồi ở sân nhỏ sát vách, Chân Trí cùng những tăng nhân này, còn có thuộc hạ của hắn đều cảm thấy để cướp đoạt tiểu cô nương có lẽ phạm vào thanh quy giới luật, nhưng không nghĩ tới nghiệp chướng này. Việc trước mắt này chính là có thể nói cho bọn chúng biết việc này ác độc như thế nào.
- Bần tăng đêm qua có chút nóng giận, khó tránh khỏi vô cùng dây dứt. Tạo nghiệt rồi.
Vị phương trượng kia vội giải thích lý do, giọng điều đầy vẻ hối lỗi.
- Ai nói ngươi làm sai sao?
Triệu Tiến không để ý đến lời giải thích của vị phương trượng mà nói với tên gia đinh kia. Tên gia đinh kia sửng sờ nhưng do trên đầu trùm khăn nên không nhìn ra nét mặt gì. Triệu Tiến chưa đó dứt lời đã tung một cước thật mạnh vào phương trượng kia, trúng ngay giữa ngực. Phương trượng Viên Tín vì không kịp đề phòng nên cả người bị đá bay vài thước, lúc rơi xuống đưa tay che ngực nghẹn không thở nổi, khóe miệng có vết máu.
Triệu Tiến lại nói.
- Ngươi súc sinh như vậy, đánh thế nào cũng không quá đáng.
Phương trượng Viên Tín bị người bắt từ trên giường, bị đánh một cái lại bị ngăn lại, điều này làm cho y cảm thấy còn có chút may mắn, sau khi bị đá trúng một cước thì rốt cuộc cũng hiểu rõ, thở gấp lấy hơi sau đó vội nói.
- Chư vị hảo hán, dưới giường bần tăng có hai ngàn lượng hoàng kim, trong chùa có một mật khố chứa năm vạn lượng bạc trắng. Chỉ cần các vị cho bần tăng một con đường sống, vợ con bần tăng nguyện ý dùng bạc để đổi người. Mọi việc đâu còn có đó. Mọi việc đâu còn có đó.
Trường mâu trong tay Triệu Tiến lại nhấc lên, mũi thương đã chỉ ở cổ Viên Tín, lời nói của Viên Tín tức thì bị cắt đứt. Triệu Tiến cười cười, xoay cổ tay lật ngược lại, lưỡi trường mâu đã quét ngang vỗ thật mạnh trên mặt Viên Tín, lập tức có một đường xanh xanh tím tím xuất hiện trên mặt y.
- Không cần thiết.
Triệu Tiến thản nhiên đáp. Viên Tín phương trượng bên kia đang đưa tay bụm gò má, trên mặt dấy lên thần sắc tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy thì cơ thể Triệu Tiến bỗng nhiên chuyển một cái, chuyển sang thế phòng thủ, mấy gia đinh kia cũng theo đó cầm trường mâu lên, nhưng mọi người đều không tiếp tục nhấc tay lên, bởi vì cái người vùng lên kia không phải là nhắm vào bọn họ.
- Thay đao trời giết kẻ súc sinh như ngươi, mấy năm nay biết bao tỷ muội chết trong tay ngươi vậy mà ngươi vẫn ngày ngày niệm Phật sao.
Một thiếu nữ đang quỳ bên cạnh bỗng nhào tới, vừa mắng chửi vừa ra sức đánh. Lúc bắt đầu nói còn có thể nghe rõ về sau thì không được thành câu, vừa khóc vừa chửi, thậm chí còn bước tới cắn, giống như thể là bị điên. Còn một cô gái khác thì không ngừng rơi lệ, lầm bầm trong miệng không biết là đang nói gì.
Viên Tín kia muốn chống trả nhưng vừa rồi bị một cước quá nặng, căn bản là không thể. Nữ nhân kia như điên cuồng nhào tới, không bao lâu sau thì mặt gã đầy máu, chỉ biết ở đó khổ sở cầu xin.
Đối với nữ nhân điên cuồng này, không ai bên Triệu Tiến để ý tới, chỉ thấy như thế là quá nhẹ, mà bọn Chân Trí bên kia muốn nói cái gì cũng nói không nên lời. Dù hai bên có thâm cừu, nhưng lúc này cũng cảm thấy xấu hổ không ngóc đầu lên được, chỉ biết ở đó buồn bực niệm Phật tụng kinh.
Không bao lâu sau, hai trạch viện đã bị mọi người lục soát sạch sẽ. Bên Như Nan hòa thượng ít người, tổng cộng có tám cô gái mười sáu mười bảy tuổi, một nửa bị cạo trọc đầu, mặc y phục cũng gần giống như tăng bào của tăng chúng Vân Sơn Tự, bên Viên Tín cũng có sáu bé gái, hai người khoảng chừng mười một tuổi, còn lại nhỏ tuổi hơn, hơn nữa còn có bốn thiếu phụ, đều khoảng ba mươi bốn mươi tuổi, có chút tráng kiện. Mọi người đều mặc kệ có tội hay không bị trói lại hết, chỉ có nữ nhân đang điên cuồng đánh chửi ở kia là không ai quản, cô gái đang ngồi khóc ở bên cũng không ai để ý tới.
Mọi người tập trung lại đây, Triệu Tiến xoay người nói với Chân Trí hòa thượng.
- Ở Vân Sơn Tự này thân tín của Viên Tín và Như Nan có những ai các người có biết không?
Đến mức này rồi, đã hoàn toàn vạch mặt rồi, Chân Trí cũng không dây dưa, nghe hỏi vậy, vội gật đầu.
- Biết! Cả thân phận cũng biết, những tên tay sai chạy việc bên dưới cũng cần sao?
- Thủ lĩnh, người thân cận, nhất là trung thành đều phải bắt tất, ta cho ngươi những người này, ngươi dẫn đi bắt, càng nhanh càng tốt, không phân biệt thân phận. Ngươi để cho bọn họ ở lại trong phòng, không được làm loạn. Chân Trí, ngươi làm càng cẩn thận, càng dụng tâm thì số người chết càng ít, mau đi đi.
Triệu Tiến nói rất thành thực, Chân Trí hơi chần chừ sau đó liền thận trọng gật đầu.
Chân Trí quay lại nói với đồng bọn bên này mấy câu, chỗ của y thấp thỏm không yên, cũng có những người của Chân Trí lộ vẻ vui mừng cùng kích động, đối với bọn họ mà nói, ngày vươn mình lên cuối cùng đã tới.
Chờ bên kia thảo luận xong, Triệu Tiến chỉ để lại hai người trong sân, còn lại đều giao cho Chân Trí mang đi, muốn lật toàn bộ Vân Sơn Tự này lên một lần cũng cần phải có không ít nhân lực.
- Đi các cổng ra vào, đi nhà kho, đi chỗ để chuông trống. Dẫn người của ta về đây hồi báo, nói bọn họ tình hình hiện tại. Đi nhanh. Các ngươi sau này cứ xem tình hình làm như thế nào thì làm, càng nhanh càng tốt.
Triệu Tiến cất cao giọng nói.
Chân Trí cùng những tăng nhân kia sau khi nghe những lời này của Triệu Tiến khắc biết nên làm gì, lập tức tản ra bốn phía mà đi.
Chờ trong sân yên tĩnh lại, Triệu Tiến dùng trường mâu gõ trước mặt cô gái đang khóc thút thít kia, cơ thể cô gái run lên, hoang mang ngẩng đầu nhìn.
- Nói xem những người này, nơi này rốt cục từng xảy chuyện gì?
Cô gái kia mặc dù đang khóc nhưng vẻ mặt đã có vẻ nhẹ nhõm hơn, hơn nữa cô gái như đang phát điên kia đã khống chế được tiếng gào khóc, tâm tình đã không còn suy sụp như trước nữa.
Nhưng cô gái này có thể nói rõ ràng, chuyện này cũng rất đơn giản là phương trượng Tiết Sùng Huấn yêu thích bé gái nhỏ tuổi, những người phía dưới vì có lợi nên liều mạng vơ vét, chẳng qua chỉ là những bé gái đó thân hình mảnh mai, không chịu nỗi mưa dập gió vùi, lúc ấy bị mất mạng rất nhiều. Hơn nữa nếu tuổi lớn một tí thì Tiết Sùng Huấn sẽ không thích.
Nếu bị mất mạng thì lập tức sẽ bị quăng đi, những người tính tình có chút kiên cường, dù có còn sống đó thì cũng sẽ biến mất, còn bị bệnh cũng không ai cứu chữa, sau khi lớn lên sẽ được đưa đến chỗ Như Nan bên kia.
Có kẻ lớn lên nửa tỉnh nửa mê, cũng có người hiểu được tình cảnh mình hiện tại nhưng vì quá sợ hãi, còn có cả người mê luyến cuộc dống sung sướng ở đây, đã thành đồng lõa.
Ngày trước trong hai cái viện này ngoại trừ phương trượng Viên Tín và Như Nan thì còn có mười võ tăng thân tín, nhưng ngày trước tất cả đã rời đi. Nhưng mọi người cũng không có dũng khí trốn chạy, bởi vì bốn thiếu phụ kia cũng đủ khống chế tất cả, những cô gái mười sáu mười bảy tuổi bên Như Nan kia tất cả đều mơ hồ, từ trước đến nay không phải là không có người chạy trốn ra khỏi hai cái trạch viện này, kết quả là đều bị bắt trở lại, đánh cho sống dở chết dở.
Trong hai cái sân nhỏ này phải nói là nhốt kín bọn nữ nhân trẻ tuổi và bé gái không có lốt thoát. Các nàng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, cũng không dám có ý niệm gì, đương nhiên sẽ không biết tăng binh đã rời đi hết, hơn nữa không có tăng binh, đồng lõa trong sân cũng có rất nhiều.
Mãi đến khi Triệu Tiến dẫn người vào, nhìn thấy một loạt sự tình xảy ra trước mặt này, nhận ra quả thật phương trượng Viên Tín đã xong đời rồi, các cô gái này mới bộc lộ tâm tình.