Triệu Chấn Đường cũng không nhịn được cười, trêu đùa rằng:
- Sao, con vẫn cảm thấy không tốt ư? Chúng ta đời đời làm quân hộ nghèo khó, có thể trở nên giàu như nhà người ta, cũng xem như là trở mình rồi.
Triệu Tiến trả lời.
- Hiện tại thực lực của Khổng Cửu Anh mạnh hơn hài nhi, nhưng cục diện kia của ông ta không đáng nhắc đến.
Triệu Chấn Đường lại cười, vừa muốn mở miệng nói thì phát hiện nét mặt của Triệu Tiến rất nghiêm túc, trông không giống như đang nói đùa, lại nhịn không được hỏi:
- Sao không đáng nhắc tới?
- Thật sự là quá nhỏ.
Triệu Tiến trả lời rất ngắn gọn.
Một câu nói như thế, khiến Triệu Chấn Đường không biết phải nói tiếp như thế nào. Nhưng có quá nhiều lúc Triệu Tiến có biểu hiện ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Ông đã kinh ngạc đến chết lặng. Sau một hồi thảng thốt, Triệu Chấn Đường lắc đầu chầm chậm nói:
- Cha cũng không có gì có thể giúp con được, việc con làm ta xem không hiểu, điều cha có thể nói chính là, trong nhà con không cần phải lo lắng, ở trong thành Từ Châu, ta vẫn có thể tự bảo vệ. Bản thân con ngàn vạn lần phải cẩn thận, Tôn gia còn có hai đứa con trai, Triệu gia chúng ta chỉ có một mình con.
Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Triệu Chấn Đường có hơi khàn một chút. Triệu Tiến cũng không biết phải biểu đạt như thế nào, chỉ buồn bã gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tiến đi đến bãi chứa hàng, việc huấn luyện đám gia đinh ở bãi chứa hàng đã bắt đầu. Tháng giêng, huấn luyện là một việc khổ sai, người khác đều chúc mừng năm mới, thì bên đây lại chỉ có thể xoay vòng huấn luyện. Đám gia đinh đều cảm thấy rất vất vả, nhưng sau khi xảy ra thảm kịch quan đạo bị phục kích, mười mấy gia đinh bị bắn chết, tinh thần hăng say huấn luyện của đám gia đình đều tăng lên rất nhiều. Chịu khó huấn luyện một chút, khi gặp phải cục diện như thế cơ hội sống cũng nhiều hơn một chút, ít nhất là như Triệu Tiến nói, Trương Hổ Bân sống sót quả thật xuất sắc hơn mọi người trong lúc huấn luyện.
Hiện tại xung quanh bãi huấn luyện không còn ai xem náo nhiệt cả, sau khi chuyện như thế diễn ra, không ai muốn đến đây, sợ gặp xui xẻo vào tháng giêng. Đến sáng sớm hôm nay, đến đi đường cũng vòng qua, vì ngoài trước bãi huấn luyện có sáu thi thể được đắp chiếu. Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, trời vừa sáng, người bên nhà giam đã đưa đến rồi.
Triệu Tiến đương nhiên biết là chuyện gì, hắn gật gật đầu, sau đó mở miệng nói:
- Tiểu Dũng, lát nữa ngươi cầm danh sách Văn Hương giáo, mời tất cả Truyền đầu trong vòng mười dặm trong ngoài thành đến đây, bảo bọn họ hôm nay nhất định phải đến. Ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần thông tri đến người, không gặp ai thì ngươi nhớ kỹ. Không cần dẫn theo gia đinh, đến chỗ Trần Nhị Cẩu gọi người bên đó đi theo.
Lưu Dũng vội vàng nhận lời, chỉ đơn giản thu dọn ít đồ liền đi ra cửa. Đám đồng bọn cũng lần lượt đi vào. Cát Hương vừa vào cửa đã nói:
- Đại ca, bên tửu phường lại có người đến xếp hàng đểđặt hàng, Vân Sơn Hành không biết xấu hổ đó cũng đến, đệ đánh chạy hết cả rồi.
Vân Sơn Hành này quả thật một lòng chỉ vì tiền, việc náo động đến mức này, bọn họ vẫn còn cho rằng có thể lấy được rượu.
- Đồ vô sỉ, còn thật sự cho rằng chỉ cần chia lợi nhuận cho chúng ta, thì bọn chúng có thể tiếp tục làm ăn ở trong thành sao.
Triệu Tiến cười lạnh một tiếng, sau đó lại mở miệng nói:
- Đại Hương, ngươi lấy khế ước mua bán nhà đất của Hà Vĩ Viễn đến chỗ Diệp văn thư xử lý đi, tất cả đều chuyển đến thương hành Từ An.
Trong tay Hà Vĩ Viễn có rất nhiều sản nghiệp, đừng nói hai nơi Hà Gia Trang và tửu phường này, nếu thôn trang đó cũng bị diệt, thì những thứ này đương nhiên vẫn phải lấy về.
Cát Hương cũng bước nhanh ra cửa. Đám người Trần Thăng đều đi vào. Trần Thăng vừa vào liền đi thẳng vào vấn đề, nói:
- Triệu Tiến, tối qua cha ta nói, Khổng lão hổ tuy lợi hại, nhưng không với tay đến Từ Châu chúng ta được, huynh đệ chúng ta đối phó vẫn được.
Nói xong, Trần Thăng lại nhỏ giọng nói tiếp:
- Hôm nay công đường sẽ bắt đầu, cứ chiếu theo quy tắc đã định sẵn tối qua mà làm.
Triệu Tiến trầm ngâm một hồi, liền dặn dò:
- Ngươi đi lấy năm trăm lượng bạc, quan viên chủ thẩm các cấp đều tặng một chút, sau đó tìm người tin cẩn chú ý, chuyện trên công đường không được bỏ qua một chút nào.
Trần Thăng gật gật đầu, xoay người đi ra trước cửa nhìn bốn phía, buồn bực nói:
- Vương Triệu Tĩnh vẫn chưa đến sao?
- Có lẽ là dậy muộn, bị giày vò lâu như vậy, cũng phải nghỉ ngơi nhiều một chút.
Triệu Tiến cười nói. Bình thường Vương Triệu Tĩnh đều đến cùng y, nhưng hôm nay lại đến muộn hơn lúc trước.
Tuy nhiên mọi người ở trong nhà, đến sớm đến trễ là chuyện bình thường, đây là việc nhỏ, không ai quan tâm. Trần Thăng đã đi đến chỗ Trần Hoành lấy bạc.
Đang nói chuyện, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong cùng đi đến phía này, vừa vào cửa Thạch Mãn Cường đã giải thích:
- Trương Hổ Bân bên tửu phường đang nhận người, đệ mang ít đồ đến cho đại ca xem.
Sau khi cùng trải qua sát cục sinh tử, Trương Hổ Bân đã trở thành người được đám gia đinh tín nhiệm nhất. Mọi người đều cảm thấy y có thể đơn độc đảm đương một mặt. Lúc trước ở tửu phường nhất định cần có Triệu Tiến hoặc một trong những huynh đệ mới có thể trông coi, hiện tại đã yên tâm giao cho Trương Hổ Bân làm rồi.
Lúc Thạch Mãn Cường đi vào phòng, có khiêng một cái rương gỗ cùng một tên gia đinh, lúc nói chuyện liền mở rương gỗ ra, bên trong có một bộ khôi giáp. Bộ khôi giáp này đều khác với tỏa tử giáp và miên giáp của Đại Minh. Trước ngực hay sau lưng đều là một khối giáp, giống như một cái thùng sắt, bao quanh thân mình ở trong, có phần bảo vệ cổ, có miếng lót vai, chỗ nối tiếp dùng dây da xuyên qua rồi buộc chặt, mà phần giáp bảo vệ cánh tay, cổ tay, hông, mắt cá chân đùi đều khá giống nhau, đều là một hoặc hai mảnh sắt thép đậy vào.
- Đây chính là loại khôi giáp mà đại ca từng nói, sớm đã tạo ra rồi, nếu như lần này có thể mặc vào, thì cũng không đến nỗi...
Thạch Mãn Cường nói mấy câu lập tức nhận ra điều không ổn, liền chuyển đề tài:
- Đại ca mặc vào thử xem, nếu như vừa, thì sau này hãy thường xuyên mặc nó.
Triệu Tiến gật gật đầu, Đổng Băng Phong đứng bên cạnh tỏ vẻ rất hứng thú. Mọi người mỗi người đều có một bộ, vừa đúng lúc Triệu Tiến mặc thử xem hiệu quả thế nào.
Thạch Mãn Cường giúp Triệu Tiến mặc khôi giáp vào. Bộ giáp trụ này nặng khoảng ba mươi cân, với khí lực của Triệu Tiến cũng không phải là gánh nặng gì to tát. Triệu Tiến đi ra sân, cố ý cầm trường mâu theo, tùy ý đánh vài động tác, phát hiện tất cả đều rất linh hoạt. Lúc trước bộ khôi giáp này hắn chỉ trực tiếp vẽ một đồ hình phác thảo đại khái, sau đó giảng giải đại khái về cấu tạo các bộ phận cho phụ thân của Thạch Mãn Cường, nhưng tỉ lệ và số liệu cụ thể của các bộ phận trên khôi giáp, còn lại đều giao cho đối phương tìm hiểu.
Tất cả đều rất tốt, mũ giáp còn có một miếng sắt nhỏ che mặt. Nếu như hôm đó trên quan đạo mà mặc bộ giáp này, có thể trực tiếp xông về phía cung tiễn thủ. Trừ phi cung thủ này là thần xạ bách phát bách trúng, trên chiến trường căng thẳng có thể bắn trúng những nơi giáp trụ không che đậy được, hơn nữa mục tiêu còn đang không ngừng di động, bằng không căn bản không tài nào tạo nên thương tổn đối với võ giả mặc giáp.
Triệu Tiến mặc bộ khôi giáp này có chút cảm thán. Thời đại này quân sự của Đại Minh đã lạc hậu so với phương tây, nhưng rất nhiều thứ không phải là Đại Minh không thể làm, chẳng qua là không có khái niệm này, không nghĩ theo hướng này. Mình chỉ đưa ra phương hướng và khái niệm, còn công việc chế tạo còn lại, những thợ rèn đều hoàn thành rất tốt.
- Bộ giáp này không tồi, các đệ cũng có thể mặc vào, chi phí đều lấy từ sổ sách ra.
Triệu Tiến gật gật đầu nói. Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong đều hứng trí bừng bừng nhìn sang, đều muốn biết mình mặc bộ giáp này vào sẽ ra bộ dạng gì.
Triệu Tiến lại cử động một hồi, rồi nói tiếp:
- Áo choàng vải bên ngoài bộ giáp cũng không phù hợp cho lắm, còn y phục bên trong sẽ bị mài mòn đến hư hỏng, khôi giáp mặc lên người cũng không vững vàng, bên trong còn phải lót thêm da. Thạch Đầu hôm nay người tìm người làm mấy thứ này đi.
Thạch Mãn Cường vội vàng nhận lời, Triệu Tiến lại không cởi ra, mà cầm trường mâu đi ra ngoài, cười nói:
- Ta cũng đã lâu lắm không chỉ huy đám gia đinh huấn luyện rồi.
Đổng Băng Phong liền đi nhanh mấy bước nói:
- Đại ca, Loan sư phụ dạy đệ cung mã ngày mai sang đây, ông ta đã nhận lời dạy thuật cưỡi ngựa cho chúng ta rồi.
Chuyện học cưỡi ngựa vốn nằm trong kế hoạch, hơn nữa lúc gặp phải cuộc chiến trên quan đạo, tiêu diệt được Hà Gia Trang, đám Triệu Tiến còn thu được gần hai trăm con ngựa, đều nuôi ở mã trường ngoài thành. Cũng may cao lương còn trữ trong tửu phường rất nhiều, nuôi loại ngựa này đúng là thích hợp.
Võ kỹ và cung mã của Đổng Băng Phong đều là học từ trong tay thân binh của Chỉ huy sứ. Trong thành Từ Châu người biết cưỡi ngựa không ít, nhưng người am hiểu kỵ thuật chiến đấu trên lưng ngựa nơi sa trường lại không nhiều. Sư phụ của Đổng Băng Phong chính là người xuất sắc trong đó, mời đến truyền dạy cũng rất thích hợp.
Triệu Tiến nói.
- Ngày mai lúc Loan sư phụ đến, huynh đệ chúng ta cùng ra nghênh tiếp.
Nghe vậy, Đổng Băng Phong cũng vui mừng, Triệu Tiến coi trọng như vậy nhất định sẽ khiến cho Loan sư phụ có mặt mũi, cũng khiến ông ta làm việc tốt hơn không ít.
Triệu Tiến đã cầm trường mâu đi đến bãi huấn luyện. Đám gia đinh rất ít khi nhìn thấy Triệu Tiến mặc giáp, lần này đột nhiên nhìn thấy, bọn họ đều cảm nhận được uy phong oai hùng.
Hiện tại trong bãi huấn luyện có hơn một trăm người, những người còn lại đều là nhân thủ của tửu phường và Triệu gia. Triệu Tiến ra lệnh chỉ huy, bảo đám gia đinh xếp hàng đợi lệnh. Hắn đi đến phía trước đội ngũ, nói rằng:
- Tin tức mười chín huynh đệ hy sinh tất cả các ngươi đều đã biết rồi. Thứ mà các ngươi đang luyện là bản lĩnh giết chóc, đừng nghĩ rằng sẽ ở trong thành sống những ngày thái bình. Tất cả các ngươi không muốn chết, nhưng ta cũng không biết bí quyết gì để không chết, chỉ có một câu nói với các ngươi. Đó là bình thường đổ nhiều mồ hôi, lúc chiến đấu mới đổ ít máu.
Bãi huấn luyện hoàn toàn im lặng, ngay cả Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong cũng đứng nghiêm tại chỗ lắng nghe. Triệu Tiến nhìn quét qua đội ngũ, cất cao giọng:
- Hô to theo ta, “Bình thường đổ nhiều mồ hôi, lúc chiến đấu mới đổ ít máu”.
Đám gia đình ngập ngừng một chút, liền nhất tế hô to câu nói này. Triệu Tiến xoay người cầm trường mâu nói:
- Trên chiến trường không chấp nhận những trò vặt vãnh, muốn bản thân mình không chết, thì phải giết chết kẻ thù. Điều ngươi phải làm chính là cầm trường mâu trong tay dùng sức đâm chuẩn xác.
Nói đoạn, Triệu Tiến giậm chân tại chỗ, cầm mâu đâm ra, đám gia đinh phía sau cũng giậm chân về phía trước, đâm trường mâu trong tay ra trước, động tác đều tăm tắp, mặt đất nơi bãi huấn luyện cũng chấn động theo.
Luyện tập không bao lâu, gần tbãi huấn luyện đã xuất hiện mấy người thập thò dòm ngó. Những kẻ này khác với những tên nhàn rỗi bình thường hay đến xem náo nhiệt, bọn chúng không phải hiếu kỳ, mà là e dè.
Hiện tại bãi chứa hàng này Triệu Tiến cảnh giới cực kỳ nghiêm khắc, thấy mấy người này đi sai đường, gia đinh đứng gác lập tức cầm trường mâu chạy tới, mũi thương giơ cao, lớn giọng hỏi, hỏi hai câu, gia đinh lại chạy về phía Triệu Tiến. Thì ra những người này được Lưu Dũng thông tri, bảo đến đây xem.