Nhân cơ hội này, Triệu Tiến đi ra khỏi sân, thấp giọng nói riêng với Lưu Dũng:
- Ngày mai đệ tìm mười mấy người đáng tin đến báo danh, sắp xếp vào các nơi, theo dõi những gia đinh mới đến này đi.
Lưu Dũng vội vàng gật đầu, Triệu Tiến dặn dò xong những điều này mới quay về trong phòng. Trần Hoành bên đó xoa mắt đi ra, nhìn em trai mình khắp mặt là vẻ mệt mỏi, Trần Thăng lo lắng nói:
- Trong nhà không thiếu thốn phần tiền công này của đệ, nhưng đệ sắp mệt chết rồi, gia gia và phụ mẫu sẽ đau lòng lắm.
Triệu Tiến ở bên cạnh cười nói.
- Nhị Hoành, bây giờ tình cảnh của chúng ta lớn rồi, em không thể việc gì cũng lo được, em không thể cứ quản tiền mãi được, phải học quản người. Chu Trí Học đó tuổi lớn hơn em, nhưng cũng phải do em quản đấy.
Trần Hoành ở bên kia ngáp một cái, lơ mơ gật đầu, Trần Hoành trong việc tiền tài trương mục thì giỏi giang vô cùng, nhưng làm những việc khác thì lại không để ý tí nào.
Bốn người gồm Triệu Tiến, huynh đệ Trần Hoảng và Vương Triệu Tĩnh cùng nhau về nhà, sau khi đi ra khỏi bãi hàng, Trần Hoảng cười nói:
- Huynh coi thử nên dùng Nghiêm mặt đen thế nào, nếu kéo dài thêm một hồi nữa, chỉ e Nghiêm mặt đen sẽ tự tìm kết thúc thôi.
Sau trận phục kích đó, Nghiêm mặt đen liền bị cấm ra khỏi cửa, kỳ thực Nghiêm mặt đen cũng ở trong bãi hàng này, chỉ có điều phạm vi hoạt động chỉ là một cái sân lều nhỏ.
Lúc đó nếu mua Cao Gia Trang đó, Nghiêm mặt đen lại có chút tán đồng, kết quả xảy ra việc này, hiềm nghi đối với chính y không nhỏ, đến bây giờ đã có thể chứng minh không liên quan gì đến tên Nghiêm mặt đen này, tất nhiên có thể thả ra để dùng rồi.
Triệu Tiến về đến nhà, nhận thấy phụ mẫu ngồi bên bàn đợi, tâm tình của phụ thân Triệu Chấn Đường và mẫu thân Hà Thúy Hoa đều không tốt, sau khi thấy hắn về nhà, mẫu thân Hà Thúy Hoa liền vội vàng đứng dậy, nói muốn để phu phụ Triệu Tam đi hâm nóng thức ăn lên.
Triệu Tiến ngăn mẹ lại, sau khi ngồi xuống, cha Triệu Chấn Đường mở cửa nhìn núi hỏi.
- Lúc nào thì con đến Hà gia trang vậy?
Nghe đến vấn đề này, Triệu Tiến cũng hiểu rõ tại sao tâm tình cha mẹ không tốt, nhưng so với mấy ngày đầu đã tốt hơn không ít rồi, hắn trả lời:
- Đợi những người được chiêu mộ quyết định xong, thì sẽ bắt đầu chuyển về Hà Gia Trang.
Nói tới đây, Triệu Tiến trầm ngâm chút nói thêm:
- Phụ thân, những việc này đừng nói ra ngoài, tránh xảy ra rắc rối.
- Lão tử còn có thể không biết điều này sao.
Triệu Chấn Đường bất đắc dĩ nói một câu, lập tức lắc đầu chậm rãi dặn dò:
- Con ở bên ngoài ngàn vạn lần phải cẩn thận, cha nói lại lần nữa, con đừng lo việc trong nhà, cha có thể chăm lo chu toàn.
Mẹ Hà Thúy Hoa lau lau khóe mắt, nghẹn ngào nói:
- Ở trong thành Từ Châu nhiều thứ tốt, có tường thành, có quan phủ.
Lời nói một nửa, liền bị Triệu Chấn Đường cắt ngang. Triệu Chấn Đường cao giọng quát lớn.
- Tóc dài não ngắn, bà biết cái gì, nó tạo ra cục diện này, còn không ra khỏi thành, nó sẽ là cái đinh trong mắt quan phủ.
Trước đây trong nhà vẫn là giọng nói Hà Thúy Hoa lớn hơn, nhưng lúc này lại không nói gì nữa.
Triệu Chấn Đường cũng hiểu rõ trong lòng, con trai mình chiêu mộ nhiều người thế này, ở lại trong thành là không thể được rồi, Triệu Tiến trầm ngâm giây lát rồi chuyển chủ đề nói:
- Cha, mẹ, Triệu gia và Hà gia có con trai tầm tuổi con không, lớn hơn chút cũng được, con muốn chiêu mộ một vài người đến đây làm việc.
Nghe nói thế, hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, Triệu Chấn Đường chậm rãi lắc đầu nói.
- Cục diện của con lớn như thế cũng nên để người trong nhà mình đến xem. Triệu Tùng con còn nhớ hay không, bây giờ đã mười bốn tuổi rồi, chuẩn bị đi buôn gia súc, có thể ở dưới tay con, thì cũng hơn là đi chịu cực khổ. Ngày mai cha ra ngoài thành một chuyến, không ít người Triệu gia muốn đầu quân cho con, đều bị cha ngăn lại, lần này vừa hay gọi đến.
Triệu Tiến nhắc nhở một câu.
- Cha, nhất định phải bí mật, chỉ nhà chúng ta biết, nhưng đừng để người khác biết bọn họ là người của Triệu gia.
Triệu Chấn Đường ngẩn ra, trên mặt lộ ra vẻ hoảng hốt.
Mẫu thân Hà Thúy Hoa cũng bị những lời này chuyển lực chú ý đi, ngẫm nghĩ rồi nói:
- Bên chỗ cậu con có mấy đứa cháu họ, cũng coi như người trong nhà, ông còn nhớ Hà Chính không?
Triệu Chấn Đường gật đầu nói.
- Cái tên thường xuyên đưa đồ đến ạ?
Hà Thúy Hoa tiếp tục nói.
- Chính là nó đấy, cậu Tiểu Tiến có mấy lần nói qua đây, nói là Hà Chính này muốn sang đây đầu quân. Tôi đều bảo về, Tiểu Tiến đã muốn dùng người, con là người trong nhà thì ngày mai hãy cùng đi một chuyến.
Triệu Tiến ở đó có chút xấu hổ, Triệu Tùng hắn đã gặp một lần, còn Hà Chính này hắn chưa gặp lần nào, mấy năm nay chỉ lo luyên võ, thời gian ở nhà cũng ít hơn hẳn.
Còn chưa đợi Triệu Tiến nói gì, Hà Thúy Hoa lại nới tiếp:
- Tiểu Tiến, con cũng đừng thấy họ hàng thì nhất định tin tưởng được, mỗi người đều tự có bàn tính của mình, nếu không mẹ và cha con cũng không ngăn bọn họ mãi thế.
Triệu Chấn Đường ngồi đó cũng liên tục gật đầu, không khí trong phòng đã không còn nặng nề như trước nữa, Triệu Tiến cười nói.
- Xin cha mẹ cứ yên tâm, chỗ con có phép tắc. Cho dù thiên vương lão tử đến cũng phải theo phép tắc chỗ con mà làm việc.
Đám gia đinh có kỷ luật và điều lệ trói buộc, vi phạm sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, chỉ cần những người không quá bướng bỉnh không chịu thuần phục, chịu vất vả mấy tháng sẽ nghe lệnh làm việc.
Nói tới đây, Triệu Tiến lại đột nhiên nhớ đến một việc, vội mở miệng hỏi:
- Mẹ, Hà Gia Trang nhà ông ngoại đó, với cái Hà Gia Trang mà con cần tới không phải là một đấy chứ?
Hà Thúy Hoa không vui vẻ trả lời.
- Nói linh tinh, cẩn thận cắn phải đầu lưỡi con đấy, Hà gia nhà chúng ta là từ bên Duyện Châu Sơn Đông chuyển tới, không họ hàng thần thuộc gì đến bọn họ cả.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Chấn Đường liền ra khỏi thành, Triệu Tiến lại sớm đã đến chỗ bãi hàng, tuy nói vẫn có chút lạnh, nhưng có thể cảm giác rõ ràng hơi ấm của mùa xuân, điều này khiến người ra rất thoải mái.
Lúc vào phạm vi bãi hàng, Triệu Tiến lại giật mình, sớm đã chật ních người, phần lớn đều là những khuôn mặt quen. Đều là thanh niên trai tráng ngày hôm qua đến báo danh ứng tuyển, trên người bọn họ khoác hành lý đơn giản, trong tay cầm khế ước, vẻ mặt đầy chờ đợi và căng thẳng. Những gương mặt lạ cũng không ít, những người này đều đang nghe ngóng xem hôm nay còn tuyển người hay không.
Hôm qua Triệu Tiến còn cho rằng những người báo danh ứng tuyển đó sẽ hối hận, nhìn tình cảnh trước mắt này, hắn biết mình có lẽ suy nghĩ sai lầm rồi.
Vào trong sân bãi hàng, Lưu Dũng khắp mặt vui mừng nói.
- Đại ca, chỗ chúng ta đây cũng quá náo nhiệt đấy.
Triệu Tiến cười gật đầu, hắn đã nghĩ rõ ràng mấu chốt này, những người báo danh từ trước sở dĩ sẽ hối hận là vì bọn họ không biết năng lực của Triệu tiến, không biết tiền đồ tương lai. Nhưng hiện giờ mọi người đều thấy rõ, có thương vong có nguy hiểm, nhưng tất cả sẽ không khấu trừ, còn có thể học được quy củ bản lĩnh, sau khi chết cũng không lo lắng, trợ cấp hậu hĩnh. Những việc thế này, mọi người đương nhiên sẽ không chần chừ.
Trước khi Triệu Tiến đến, Đổng Băng Phong đã dẫn ba mươi gia đinh xuất phát rồi, y phải đi đến thay phiên cho Thạch Mãn Cường bên chỗ Hà gia trang.
Lưu Dũng tiếp tục nói.
- Đại ca, lang trung đang ở phòng nhỏ bên cạnh xem bệnh, bé gái đó đã tỉnh rồi. Theo lời lang trung, lần này coi như là qua được, uống thuốc mấy ngày, sau đó từ từ điều dưỡng là được. Nhưng thằng nhóc anh trai của nó, trên người có mấy chỗ thối rữa, không chữa trị thì sẽ rắc rối, đệ cho lang trung kê đơn thuốc rồi.
Triệu Tiến gật gật đầu, cùng với Lưu Dũng đi đến ngôi nhà đó. Theo lời của Lưu Dũng, hôm qua tìm người tắm cho thằng bé đó, đem quần áo đến bãi đất trống đốt rồi. Tìm hai ả đến lau rửa sạch sẽ cho cô em, không xử lý như thế rất dễ bị nhiễm bệnh.
Còn chưa vào trong phòng, liền nghe thấy từng trận kêu thảm thiết của thiếu niên đó, đi vào vừa nhìn liền phát hiện ra hai gia đinh đè chặt thiếu niên đó, lang trung cầm một con dao ngắn đang cạo ở chỗ vết thương thối rữa, vừa làm vừa nói.
- Cậu đúng là may mắn đấy, Tiến gia từ bi chữa bệnh trị thương cho cậu, nếu không đợi nửa tháng nữa, cái chân này của cậu sẽ bị thối hỏng luôn.
Có thể nhìn thấy nước ở trong cái siêu bên cạnh đang sôi sùng sục, trong cái chậu nước bên cạnh ngâm hai con dao ngắn, còn có một cái bầu nhỏ đun rượu trắng. Tối qua trước khi đi hắn có dặn dò mấy câu, nước sôi đun sôi để diệt khuẩn, rượu trắng để tiêu độc, những chi tiết này làm được thì có thể tránh được lây lan bệnh tật rất nhiều.
Vết thương đó hẳn là vết cuối cùng rồi.sau khi lang trung làm xong, vứt dao vào trong chậu nước, cầm rượu trắng đổ xuống, thằng bé đó lại gào to lên. Sau đó lang trung kia cầm một tấm vải trắng sạch trong một chiếc chậu gỗ khác bên cạnh giường buộc vào vết thương của thằng bé, miếng vải trắng được đun sôi phơi khô theo lời dặn của Triệu Tiến.
Làm xong những việc này, lang trung đó phủi phủi tay, lúc này mọi người mới thấy Triệu Tiến và Lưu Dũng, đều vội đứng dậy thi lễ chào hỏi. Đến thằng bé vẫn cứ kêu gào đau đớn cũng giãy dụa muốn đứng lên, Triệu Tiến cười khoát tay, nói một tiếng “vất vả” với lang trung kia.