Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Lượt đọc: 303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 117

❊ ❊ ❊

Vừa gặp mặt, Phạm Sở đã hào phóng chào hỏi. Hạ Đồng bị một câu "em dâu" làm cho ngượng ngùng. Lâm Thiên Thanh dắt cô ngồi xuống, giới thiệu hai bên. Sau khi giới thiệu xong, Phạm Sở mỉm cười đưa thực đơn qua: "Cửa hàng này do chồng tương lai của em đầu tư đấy, đừng khách sáo, cứ gọi món thoải mái."

Hạ Đồng nhận lấy thực đơn, ngạc nhiên quay sang nhìn Lâm Thiên Thanh: "Em cứ tưởng người giàu có như anh chỉ thích đầu tư vào những phi vụ làm ăn lớn thôi chứ."

Phạm Sở cười không ngớt: "Em dâu nói đúng đấy, nó đúng thực là người giàu đấy."

"Tiền của anh sau này đều là của em hết." Lâm Thiên Thanh cười nói.

Hạ Đồng gật đầu như một lẽ đương nhiên: "Sau này tiền trong nhà cứ để em quản."

"Được." Ánh mắt Lâm Thiên Thanh đầy vẻ nuông chiều.

Phạm Sở sững sờ. Đây có phải là đứa em họ vốn lạnh lùng với người khác và nghiêm túc trong công việc mà anh ấy biết không? Một nhà tư bản cuồng kiếm tiền mà lại có thể thản nhiên nói sẽ tặng hết tài sản cho đối tượng kết hôn sao? Phạm Sở đánh giá cô gái nhỏ này, trông cũng chỉ xinh xắn bình thường, rốt cuộc cô đã chiếm được trái tim của em họ anh ấy bằng cách nào?

Phạm Sở là người khéo ăn nói. Một khi anh ấy muốn rút ngắn khoảng cách với ai đó thì hiếm có người nào từ chối được. Dù là lần đầu gặp mặt nhưng hai bên trò chuyện rất vui vẻ. Chỉ trong thời gian ngắn trên bàn ăn, Phạm Sở đã chủ động kết bạn WeChat với Hạ Đồng và dò hỏi được tình hình sơ lược về gia đình cô.

Tất nhiên là ngoại trừ chuyện về Thông Thiên Quan. Thông Thiên Quan không phải là chủ đề để tán gẫu, Hạ Đồng tự nhủ trong lòng rằng không cần thiết phải chủ động nhắc đến nó với người khác.

Phạm Sở cũng rất biết ý, khi hỏi thăm tin tức của Hạ Đồng, anh ấy cũng đồng thời tiết lộ tình hình nhà mình. Ví dụ như Cô của anh ấy, tức là mẹ của Lâm Thiên Thanh là người có tính cách thế nào, người chồng hiện tại của bà ra sao. Sự tôn trọng trong lời nói của Phạm Sở khiến Hạ Đồng rất hài lòng. Cô quay sang nháy mắt với bạn trai đang ngồi bên cạnh, Lâm Thiên Thanh lập tức hiểu ý cô và mỉm cười.

"Em đi vệ sinh một chút."

Hạ Đồng đứng dậy rời đi, Phạm Sở bưng chén trà lên nhấp một ngụm: "Cô bé này khá đơn thuần, chú và cô ấy hợp nhau chứ?"

"Hợp."

"Chốt cô ấy rồi à? Ông nội Lâm cũng đồng ý sao?"

"Vâng, nếu không chắc chắn thì em đã không dẫn cô ấy tới gặp anh."

Phạm Sở cười nói: "Anh không có ý nói Hạ Đồng không tốt. Gia đình như chúng ta, tiền kiếm được mấy đời tiêu không hết, quan trọng nhất là niềm vui. Chỉ cần chú đã quyết định thì tụi anh chắc chắn không có ý kiến gì."

Lâm Thiên Thanh "ừm" một tiếng.

Phạm Sở đặt ly nước xuống: "Cuối tuần này anh bay sang Anh, sẽ báo cáo với cô về chuyện bạn gái của chú."

Lâm Thiên Thanh đưa Hạ Đồng tới đây chính là có ý này: "Nếu mẹ có thời gian thì có thể về một chuyến."

Phạm Sở gật đầu: "Chú đã xác định rồi thì mẹ chồng tương lai đúng là nên đến thăm nhà gái một chuyến."

Lâm Thiên Thanh nâng ly nước lên, thay rượu kính anh họ một ly. Nói chuyện với người thông minh thật đơn giản.

Đợi Hạ Đồng quay lại, ba người ngồi trò chuyện thêm một lúc. Lâm Thiên Thanh bảo nhà bếp làm vài món điểm tâm nhỏ để đóng gói mang về.

"Quan hệ của anh với mẹ không được tốt lắm sao?" Hạ Đồng thân mật khoác tay anh.

Theo quan sát của Hạ Đồng, bình thường không thấy Lâm Thiên Thanh chủ động liên lạc với mẹ, chuyện yêu đương của họ cũng phải thông qua lời kể của Phạm Sở. Hạ Đồng không ngốc, cô biết mục đích Phạm Sở cố tình nhắc đến mẹ Lâm Thiên Thanh hôm nay là gì.

Lâm Thiên Thanh suy nghĩ một chút: "Cũng không hẳn là không tốt, chỉ có thể nói là ai nấy đều có cuộc sống riêng thôi."

Hạ Đồng: "..." Đây là kiểu nói khách sáo gì vậy?

Lâm Thiên Thanh dắt tay bạn gái đi trong dòng người ở sân bay, tâm trạng khá tốt nên kể cho cô nghe chuyện về bố mẹ mình. Tình cảm của cha mẹ anh vốn rất tốt, nhưng cha anh mất sớm, mà anh lại quá giống cha. Khi anh càng lớn, mẹ anh càng trở nên trầm mặc và u uất, vì vậy việc mẹ anh ra nước ngoài đổi môi trường sống, thực tế anh rất ủng hộ.

Lâm Thiên Thanh từ nhỏ đã là một đứa trẻ độc lập và có suy nghĩ riêng, chuyện gì cũng thích tự mình quan sát. Ngay cả khi có tâm sự, nếu người lớn không chủ động hỏi, anh cũng sẽ không chủ động nói. Mẹ anh ít giao tiếp với anh hơn, giữa hai mẹ con dù vẫn còn sợi dây liên kết máu thịt và tình cảm, nhưng không thể phủ nhận rằng họ đang dần trở nên xa cách.

Lâm Thiên Thanh nhìn gia đình ba người phía trước đang đẩy hai chiếc vali. Cậu bé khoảng năm sáu tuổi đang đòi mẹ bế, người mẹ không bế mà chạy vòng quanh vali để trêu con, khiến cậu bé vừa đuổi theo vừa cười lớn. Người cha thì cổ vũ con trai chạy nhanh lên sắp đuổi kịp mẹ rồi.

"Sau khi cha anh mất, anh rất mong chờ đến cuối tuần. Cuối tuần được về nhà ông nội, ông sẽ dắt anh đi câu cá. Có đôi khi vì một con cá diếc dại mà ông nội sẽ tranh cãi với những ông lão khác. Nếu thắng, ông sẽ vui lắm, bảo là mang về nhà nấu canh cá cho anh uống để tẩm bổ."

Hạ Đồng bất thình lình dừng bước chân. Lâm Thiên Thanh ngoái đầu nhìn cô: "Sao không đi tiếp?"

"Ôm cái nào." Hạ Đồng dang rộng hai tay.

Lâm Thiên Thanh mỉm cười, hơi khom người xuống để ôm cô vào lòng.

Nguồn: MonkeyD
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »