- Triệu huynh, đây là sau khi Đổng bá phụ biết tin đi tới chỗ tham tướng đại nhân bên kia cầu xin. Chu tham tướng đại nhân phái hết thân vệ gia đinh nhà mình sang đây. Quân tướng bên này Từ Châu, hễ kẻ nào ở trong thành có thể dùng được đều kéo hết sang. Vệ sở cũng lấy ra không ít người. Trong nhà tiểu đệ cũng sang đây mười mấy người.
Trong hoàn cảnh như nay Vương Triệu Tĩnh liền chủ động gánh vác chức trách giới thiệu.
Triệu Tiến lúc này mới chợt hiểu, đội quân tinh nhuệ nhất trong tay quân tướng Đại Minh chính là gia đinh thân vệ. Binh tốt bình thường lương bổng bị cắt xén, nhưng những thân vệ gia đinh này lương bổng nhận lãnh hơn gấp đôi, võ trang hoàn bị, huấn luyện cũng đầy đủ, hơn nữa thường thường đều là kỵ binh.
Trong tay Tổng binh bình thường có mấy trăm người, trong tay Tham tướng, Du kích có một đến hai trăm người, quân tướng tuần tự bên dưới có mấy chục người, tính chung lại đều là quân tinh nhuệ trọng yếu nhất.
Đa phần tướng tá quan quân Đại Minh là Vệ sở nhiều đời làm quan, tham tướng Từ Châu xuất thân từ Đại Hà vệ phủ Hoài An. Thiên tổng, Bả tổng các cấp bên dưới cũng đều là Thiên hộ, Bách hộ trong ba Vệ sở ở Từ Châu. Phụ thân của Đổng Băng Phong thân là Thiên hộ, lẽ dĩ nhiên có thể xin được động dụng những người này. Lại nói tiếp, Triệu Tiến cũng coi như là con cháu của Vệ sở, phái thuộc hạ tinh nhuệ sang đây cứu viện cũng hợp tình hợp lý, chẳng qua thanh thế có hơi quá lớn.
Triệu Tiến cao giọng nói.
- Tiểu điệt Triệu Tiến, tạ ơn ân đức chư vị thúc bá giúp đỡ một tay. Tiểu điệt xin được ở tại đây bái tạ tất cả.
Trong khi nói hành đại lễ với từng người, các huynh đệ sau lưng hắn cũng làm theo.
Những thân vệ tinh nhuệ võ tướng Từ Châu phái tới này, mặc dù thúc ngựa đến bên này, cũng chưa từng xuống ngựa, hết thảy ở trên ngựa quét mắt nhìn khắp nơi. Triệu Tiến cũng để ý thấy có chút không hài lòng trên khuôn mặt của bọn họ.
Bên này hắn dùng đại lễ chu đáo bái tạ, lập tức trên mặt những thân vệ này mới mang chút nét tươi cười nhưng vẫn có lời lan truyền đi ra.
- Ngạc nhiên! Ngạc nhiên thật! Lão Đổng đau lòng đứa nhỏ này lại khiến cho mấy huynh đệ chúng ta lao tâm khổ nhọc.
- Mấy trăm mã tặc. Mấy ngàn tặc phỉ. Đây không phải trò cười sao? Giữa ban ngày ban mặt muốn làm phản à?
- Nói ít đi mấy câu, Triệu đại đao và lão Đổng bên kia đưa bạc cho không ít. Lợi ích lần này cũng coi như có được rồi.
Triệu Tiến đã đứng thẳng dậy, hắn quay đầu liếc mắt nhìn, nhận ra trên mặt đám huynh đệ cũng có thần sắc không bình thường, Triệu Tiến đưa mắt ra hiệu. Tuy rằng đối phương nói bóng nói gió, nhưng dù sao cũng là binh kéo tới cứu viện, phần hảo ý này phải nhận lãnh.
Tạ ơn hết một lượt, Triệu Tiến lúc này mới ung dung quan sát. Thế trận này đúng thật là không nhỏ, thân vệ tinh nhuệ kia e rằng vượt quá hai trăm, cộng thêm các nơi gom lại, bốn trăm kỵ binh chắc cũng có lẽ. Chi phí nuôi một kỵ binh bằng mười tên bộ tốt thậm chí còn cao hơn thế. Hơn nữa kỵ binh Đại Minh cũng có thể coi là tinh nhuệ di chuyển nhanh nhẹn và tấn công mạnh mẽ. Không cần nhắc tới đám quân tướng, người trong Vệ sở phái ra này bối phận cũng không tầm thường. Có những người tuổi tác đã cao, trang bị trên người xê xích nhau tí chút, bản lĩnh lại không thua kém. Người Vương gia đến tất nhiên bản lĩnh cũng không phải yếu, nhìn Hà Thúc là có thể biết được.
Luồng sức mạnh này gần như là võ lực hùng mạnh nhất trên vùng đất Từ Châu này, chiến đấu thật chất trên đất bằng, không có cường hào đại tộc nào có thể ngăn đỡ nổi bốn trăm kỵ binh này. Trưởng bối các gia đình lần này thật là hạ quyết tâm, lẽ dĩ nhiên bọn họ chu toàn hết tất các mặt. Có thể sai phái tới đây lực lượng lớn thế này, nhân tình khẳng định bỏ ra rất nhiều.
Vừa hay lúc này, lão kỵ binh họ Vương đi đầu tiên kia lớn giọng nói oang oang.
- Ở chỗ đó khoác lác cái gì, không sợ ngựa mệt chết rồi sao. Xuống hết đây.
Những thân vệ tinh nhuệ ngồi trên ngựa kia làm ra vẻ kiêu ngạo lớn lối bực bội, nhưng sau khi nhìn thấy vị lão kỵ binh đó, trên mặt lại đồng loạt lộ ra nét cười, không ít người tiếp đón hết sức thân thiết nói.
- Vương sư phụ cũng ở đây sao. Cả một đêm khổ cực rồi nha.
Thái độ của tất cả đều là khách khí, có lý do như thế mọi người chậm rãi xuống ngựa, Triệu Tiến xoay đầu nói với Lưu Dũng.
- Bảo người trong trang pha sẵn trà nóng nước ấm. Dọn sẵn cơm trưa, sau đó cầm ra đây bốn ngàn lượng bạc trong kho.
Lưu Dũng gật đầu vội vàng đi làm ngay, Triệu Tiến quay đầu giơ tay nói.
- Mỗi đội lưu lại mười người. Còn lại quay về doanh trại nghỉ ngơi dưỡng sức.
Một tiếng quát thét này của hắn, không ít người vừa xuống ngựa đều nhìn sang, bọn họ cũng nhìn thấy các đội gia đinh trong đại viên rút vào doanh phòng theo thứ tự đâu ra đấy, đội trưởng lại điểm ra mười người xếp thành đội đợi lệnh.
Trong viện quân có người cười hả hê nói.
- Giống như kịch hát. Giống việc trước đây...
Lời này vừa bị người khác nghe thấy, Vương lão kỵ binh kia hét lớn nói.
- Xỏ xiên cái gì chứ! Buổi tối hôm qua phải có đến hai trăm mã tặc, trên ngàn thổ phỉ tấn công nơi này. Mã tặc, thổ phỉ kia đều không dễ đối phó. Ta xem trong đó có kẻ biết quân pháp đấy. Vậy mà bị Triệu Tiến đó dẫn người đánh bại sạch sành sanh. Các ngươi không nhìn thấy những xác chết kia sao? Vậy thì cũng phải thấy những dấu vết này chứ?
Đám người này vừa mới rồi vội vã đuổi tới, vết máu bê bết trên mặt đất tất nhiên không ai để ý nhìn làm gì. Về phần đống thi thể kia, giống như Hà Thúc lúc này, bị rắc vôi quá nhiều, nhìn chẳng khác đống rác là mấy.
Đợi mọi người để ý tới tất nhiên phải nhận ra đó là cái gì, ngay lập tức âm thanh chế giễu không kiêng nể kia trong đám kỵ binh viện quân càng lúc càng nhỏ. Tất cả đều nhìn về bên đó, người đằng sau không biết xảy ra chuyện gì đều chen nhau về đằng trước. Bởi vì biết rằng đồng bọn đằng trước che khuất không thấy được, phóng ngay lên ngựa, nhìn về mảnh đất trống phía đông một mảnh lộn xộn.
Không biết ai thốt ra một câu.
- Có phải giết lương dân để giả mạo công đầu không?
- Ta mắng con mẹ ngươi. Hắn có công lao gì có thể giả. Ngươi không nhìn thấy binh khí bên kia sao? Bỗng dưng vô duyên vô cớ từ trời rơi xuống thu được nhiều như vậy à!
Người của phe mình phán đoán hoang đường liền phản bác ngay. Tuy rằng Triệu Tiến là con cháu xuất thân từ Vệ sở, Quân hộ nhưng hiện giờ còn chưa tới tuổi tòng quân, cũng không có chức võ quan, nhiều mạng người như vậy có báo ra được công huân gì.
Sau khi nhìn thấy xác người chất đống kia, không cần người ta chỉ điểm, tất cả biết truy tầm những thứ khác, đống binh khí kia cũng thành một bằng chứng, vết máu trên binh khí và giáp trụ càng ấn chứng cuộc chiến đấu tối qua.
Nhìn mặt đất, nhìn xem cách ăn mặc thần sắc của bọn Triệu Tiến, tất cả tạm thời tin tưởng. Nhưng sau khi tin rằng như vậy lại không thể nghĩ nổi, chỉ bằng đám người non nớt này có thể làm ra được sao?
- Nghe nói mấy tên huynh đệ Triệu Tiến kia giết trên trăm người.
- Ta nghe đầu tiên chính là điều này.
Sự tình làm ra trước đây của mấy huynh đệ bọn Triệu Tiến sớm đã lan truyền rộng rãi khắp Từ Châu, trong lúc không hay không biết được những người này nhớ lại.
- Cho dù không phải bọn giặc cỏ được dạy dỗ binh pháp, có thể trang bị thứ đồ như thế này cũng không quét sạch hết như vậy, huống chi còn có nhân mã. Ta trộm thấy còn có cung tiễn. Đây thật chưa từng thấy qua.
Binh khí thu gom thành đống bên tường tuy rằng trộn lẫn vào nhau nhưng những quân tinh nhuệ trong quân này lại có thể nhìn ra được rất nhiều thứ.
Tiếng bàn tán càng lúc càng ồn ào, ánh mắt tất cả nhìn bọn người Triệu Tiến cũng khác với vừa rồi. Đến lúc này mới nhìn thấy các đội Triệu Tự Doanh điều động cũng không phải diễn tập mà là pháp kỷ nghiêm ngặt.
Ánh mắt và lời bàn tán như vậy khiến mấy người huynh đệ Triệu Tiến cực kỳ hưởng thụ, trên mặt Đổng Băng Phong và Thạch Mãn Cường càng lộ ra nét tươi cười rạng rỡ. Kẻ trẻ tuổi được người khác thừa nhận và khích lệ, lại còn được những quân tinh nhuệ trong quân trướng xem trọng, khen ngợi càng làm cho bọn họ hưng phấn.
Triệu Tiến cũng tâm tình thư thái, tuy nhiên lập tức nghĩ đến một việc, nụ cười trên mặt lập tức không còn nữa, tiến lên trước một bước có chuyện muốn nói. Mới vừa cất bước, phía sau có người kéo một cái, quay đầu nhận ra là Vương Triệu Tĩnh. Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Có việc gấp. Đợi lát nữa nói cũng không muộn.
Tiến thêm một bước, Triệu Tiến nâng cao thanh âm nói.
- Các vị thúc bá trưởng bối. Đêm qua tặc phỉ tập kích bất ngờ Hà Gia Trang. Tiểu điệt dẫn người khổ chiến đến trời sáng, vẫn phải dựa vào các vị thúc bá tới đây chém giết bọn giặc cướp cứu đám người tiểu điệt còn có trên dưới Hà Gia Trang này. Những thứ thu được và thi thể kia không nhọc lòng phí sức các vị thúc bá động đến. Các vị thúc bá nói chỗ, tiểu điệt sẽ phái người đưa tới.
- Ha ha ha! Tiểu tử này không phải đầu óc bị u mê rồi à, nói xằng bậy...
Có người lỗ mãng nói to, nhưng sau đó đã bị người khác bịt miệng.
Tiếng bàn tán ồn ào đều biến mất, toàn trường yên lặng, tất cả mọi người đều ngó đăm đăm Triệu Tiến.
- Đại ca, đây là chiến quả chúng ta...
Cát Hương đằng sau không nhịn được nói. Lời còn chưa nói xong, Triệu Tiến quay đầu trừng mắt nhìn y, ánh mắt như muốn giết người. Từ nhỏ đã cùng nhau chơi đùa, Triệu Tiến trước giờ đều nói cười hỉ hả với bọn huynh đệ, cực kỳ ít khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị như vậy. Cát Hương sợ tới mức rụt ngay thân người lại, không dám nói gì nữa. Mấy người khác cũng muốn há miệng nói theo đó ngậm miệng lại hết.
Trong chốc lát đã yên tĩnh, đánh thân vệ tinh nhuệ kia bắt đầu trao đổi bằng ánh mắt lẫn nhau. Cuối cùng đều tập trung hết trên người năm gã đại hán dẫn đầu. Năm đại hán này ăn mặc không khác mấy so với những người khác, ngoại trừ bình tĩnh tự nhiên không có gì khác biệt. Nhưng lúc này lại trông có vẻ như là thủ lĩnh.
Năm người này thì thầm mấy câu với nhau, một người lớn tuổi nhất trong đó đi tới. Vóc dáng người này tầm thước, thân thể cường tráng, trên mặt có một vết sẹo rất mờ. Ông ta đi về phía Triệu Tiến, từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười, giọng nói ấm áp.
- Triệu tiểu ca. Ta họ Loan, làm Thiên tổng bên cạnh tướng gia.
Vừa mới mở miệng, Đổng Băng Phong đằng sau đột nhiên mở miệng hỏi.
- Ngài là thân thuộc của Loan Tùng sư phụ phải không?
Nghe được lời này, Triệu Tiến mới để mắt thấy dáng vẻ Loan thiên tổng này và Loan sư phụ có hơi giống nhau. Loan sư phụ hôm qua cũng đã quay về thành thu dọn hành lý, tránh được trận đại chiến đêm qua.