- Ông nghĩ xem, nếu thực sự làm tốt giao tình này rồi. Lúc thu lương thu thuế hắn trực tiếp phái người đi theo, chẳng mạnh hơn mấy người Bộ phòng trong thành à. Bây giờ chán dựa thế còn cách một tầng đấy. Ở ngoài thành, ai còn quản ngươi mang theo người nào.
Lời này vừa nói, Lưu thư biện bên kia ngẩn người ra, vỗ bàn mạnh một cái, vẻ mặt tươi cười nói:
- Vương tiên sinh đại tài, Vương tiên sinh ông nói đúng lắm. Vương Hữu Sơn đó cái gì Vọng Sơn lão nhân, tôi thấy chính là có mỗi cái tên. Ông mới thực sự là Vương tiên sinh, tôi đi ngay đây.
Nịnh bợ ra mặt, nghe đối phương so sánh mình với Vương Hữu Sơn, Vương sư gia khắp mặt tươi cười, nhưng vẫn khoát tay nói:
- Cũng không cần vội vàng đi làm, bây giờ khai xuân còn chưa tới lúc thu lương, chúng ta cũng phải xem hắn ở ngoài thành có đứng vững không đã.
Vương sư gia này và Lưu thư biện vẫn còn cách nhau một tầng, mấy vị đầu mục giang hồ trong thành mới là quan trọng nhất, trời còn chưa tối, Trần Nhị Cẩu và Sát Trư Lý đã chuẩn bị lễ vật tới cửa rồi.
Hai người bọn họ đi đến trong thành Từ Châu, người thường đều phải gọi một tiếng “Trần nhị gia”, “Lý đại gia”, nhưng địa vị của bọn họ trước mặt Triệu Tiến lại càng ngày càng thấp, đến mệnh lệnh đều là phía bên Lưu Dũng truyền đạt.
Nhưng hôm nay sau khi nhận được tin tức, hai người này không thể ngồi im được nữa, đừng thấy địa vị thấp, hoàn toàn dựa vào Triệu Tiến, tiền thu mỗi tháng phải nộp lên trên hơn nửa. Nhưng trong lòng bọn họ hiểu rất rõ, nếu không có Triệu Tiến, bọn họ đến việc này còn không làm được, cho dù Vân Sơn Tự hay là quan phủ đều sẽ nuốt trọn bọn họ.
Đối với hai người này, Triệu Tiến chỉ dùng một câu nói gửi về “Triệu mỗ không ở Từ Châu, nhưng không phải ta không quản Từ Châu nữa, tất cả quy củ như cũ mà làm”.
Nghe được những lời này, trong lòng hai người có chút thất vọng, nhưng nhiều hơn vẫn là yên tâm, vội gật đầu khom lưng quay về.
Việc này chỉ là khúc nhạc đệm nhỏ, Triệu Tiến căn bản không để trong lòng, trong nội thành Từ Châu hơn mười vạn nhân khẩu, có khó khăn thế nào cũng có của cải trong đó, hắn đương nhiên sẽ không từ bỏ.
Triệu Tiến không ở bãi hàng, hắn không lo đám Tiền Dũng, Đào Qúy muốn làm loạn cái gì, một nắm cát vụn, có gia đinh canh chừng, sóng gió gì cũng không lật nổi.
Lúc sắp về nhà, Triệu Tiến đi xem xem anh em Mạnh gia. Trẻ con sinh lực tràn trề, Mạnh Chí Kỳ sáng sớm nhìn vẫn rất yếu, tối đến tinh thần đã thoải mái rồi. Mạnh Chí Kỳ tuy nói xuất thân nhà đọc sách nhưng nửa năm nay gặp phải đại biến, trên đường đi chịu khổ chịu cực, nhưng lại lanh lợi khéo léo, vừa thấy Triệu Tiến liền dập đầu chào hỏi. Cô bé kia tuy tỉnh táo nhưng rất yếu, hơn nữa rất lạ lẫm, thấy Triệu Tiến sợ nhắm tịt mắt lại.
- Trong thành giao cho ai coi?
Trên đường về nhà, Trần Thăng nhắc tới vấn đề này.
Thấy Triệu Tiến nhất thời không lên tiếng, Trần Thăng lại nói:
- Các anh em vẫn tụ họp một chỗ là tốt, bây giờ vốn dĩ người ít, thiếu một người là ít đi một phần lực lượng, ở bên Hà Gia Trang đó, chúng ta nhất định phải cẩn thận.
Triệu Tiến trầm mặc đi một đoạn, trả lời:
- Để Triệu Tĩnh trông coi, cha ta và cha đệ giúp đỡ, Nhị Hoành nếu không cùng đến Hà Gia Trang thì ở lại đây.
Trần Thăng trậm rãi gật đầu, buồn bực thấp giọng nói:
- Vương Triệu Tĩnh có chút giảo hoạt, nhưng có thể khiến người ta yên tâm.
Hai người dọc đường không nói chuyện, ai về nhà nấy.
Vừa đến trước cửa nhà, thì có gia đinh trực gác đến bẩm báo, nói lão thái gia vừa đến, dẫn năm người thanh niên đi vào trong sân.
Kỳ thực không cần nói, Triệu Tiến cũng biết trong nhà có khách đến, tay nghề nấu nướng của mẹ Hà Thúy Hoa từ trước giờ vẫn theo quy củ. Có khách đến thường sẽ không làm quá nhiều thức ăn, chỉ là bánh nước áp chảo cách thủy, ngửi thấy hương vị này không phải là ngày lễ thì là có khách đến.
Vào cửa còn chưa rẽ qua bức tường bình phong, liền nghe thấy bên trong mấy người cười nói, thanh âm đều rất xa lạ.
- Con khỉ này già lắm rồi.
Vừa xoay người, thấy bốn người đang đứng đó cười nói, hai người đều là bộ dạng tầm mười ba mười bốn tuổi, khỏe mạnh hơn chút so với người cùng lứa tuổi, ánh mắt linh hoạt, vô cùng khôn khéo, hai người khác tuổi tác đều lớn hơn chút.
Đang cười nói chính là hai cậu bé mười ba mười bốn tuổi, hai người này bộ dạng rất giống nhau, Triệu Tiến thấy tướng mạo của bọn họ cũng có chút quen. Hai người đó đứng ở một bên, trầm mặc hiếu kỳ nhìn ra vườn, một người nhìn lớn hơn Triệu Tiến hai tuổi, còn có một người nói không rõ ràng là cùng tuổi hay là lớn hơn chút, người lớn hơn hai tuổi hơi béo, bây giờ khó mà thấy khuôn mặt đẫy đà bóng bẩy như này, đặc biệt là trên người của y còn mặc áo bông còn đắp lên miếng vá. Người cùng tuổi đen gầy, co tay trong ống tay áo, hoàn toàn là bộ dạng thiếu niên nhà nghèo.
Nhìn kỹ mấy lần, Triệu Tiến có thể phát hiện, hai người tầm mười ba mười bốn tuổi là hai anh em, tướng mạo đều có chút giống với cha mình Triệu Chấn Đường và mình, người gầy đen đó với mẹ Hà Thúy Hoa lại càng có chút giống, nhưng cái người mặt trơn bóng mặc vá đinh thì nhìn không ra.
Bốn người bên này cũng giật mình, hai anh em kia phản ứng trước tiên, cười nói:
- Là Tiến ca phải không, tiểu đệ Triệu Hoàn, đây là em song sinh Triệu Tùng.
Nói đến đây, Triệu Tiến mới nhớ ra, năm đó đến Vệ sở tế tổ đã nhìn thấy Triệu Tùng, không ngờ y lại còn có một người anh song sinh Triệu Hoàn. Hai anh em này nói là theo nhau đi học buôn bán gia súc, có thể đi làm ăn đều giỏi giao tiếp với người khác, làm người làm việc cũng linh hoạt rất nhiều.
Người gầy đen bên kia rụt rè sợ hãi nói.
- Tiến thiếu gia, tiểu nhân là Hà Chính.
Đây chính là Hà Chính mà cha mẹ nhắc đến lúc ăn cơm rồi, Triệu Tiến cười gật đầu, thanh niên gầy đen này hoàn toàn không coi mình là họ hàng, mà đặt mình ở vị trí người hầu.
- Tiến ca, ta là Lý Xán.
Người có khuôn mặt trơn bóng thanh âm rất lớn.
Lý Xán? Cái tên này khiến Triệu Tiến bất ngờ, hắn còn tưởng không phải là người Triệu gia thì là Hà gia, không từng nghĩ đến Lý Xán, đây lại là người nhà ai đây.
- Lý Xán là con trai cậu mợ con, vẫn ở bên đó hỗ trợ việc mổ giết lợn.
Lúc đang cân nhắc, mẹ Hà Thúy Hoa bưng thức ăn ra lên tiếng giải thích.
Thì ra là thế, thảo nào nhìn mặt, chỗ tốt của nghề giết mổ lợn chính là thức ăn mặn không hết được, ăn mặc tốt xấu không nói, sắc mặt sẽ luôn không tồi.
Mẹ Hà Thúy Hoa lên tiếng gọi.
- Cơm canh đều sắp xong rồi, đều đừng đứng ở trong sân nữa, mau vào ăn cơm đi.
Lý Xán và Hà Chính xoay người liền định đi vào trong, nhưng Triệu Hoàn và Triệu Tùng lại nhìn nhau, Triệu Tùng cười hi hi nói:
- Thím, hai chúng cháu ăn ở bên ngoài là được rồi.
- Đến đây còn khách sáo cái gì.
Hà Thúy Hoa chau mày trách, vừa nói, Lý Xán và Hà Chính ờ bên này cũng kịp hiểu ra, nói theo.
- Ăn ở bên ngoài là được.
Thay đổi đột ngột này khiến Hà Thúy Hoa có chút không vui, bà đang định nói, Triệu Chấn Đường lại mở cửa ra nói:
- Bọn trẻ đều nói rồi, bà cũng đừng quản nữa, để Triệu Tam bưng ra cho chúng là được, Tiểu Tiến vào ăn cơm.
Triệu Tiến gật đầu, trước khi vào phòng quay đầu nhìn anh em Triệu Hoàn và Triệu Tùng một cái, hai người đó cười khom người đáp lại.
Vào phòng, mẹ Hà Thúy Hoa vẫn không nhịn được oán trách:
- Đều là họ hàng trong nhà, ông để người ta ăn ở bên ngoài, truyền về chẳng phải là khiến người ta chê cười sao.
Cha Triệu Chấn Đường trừng mắt, nhưng thanh âm lại không cao, có thể lo người bên ngoài nghe được:
- Bà biết cái gì mấy đứa này sau này sẽ làm việc cho Tiểu Tiến nhà ta, bà thực sự đối đã như thân thích, về sau quản thế nào. Triệu Tùng và Triệu Hoàn đều hiểu hơn bà.
- Triệu gia nhà ông hiểu biết, Hà gia chúng tôi kém cỏi.
Hà Thúy Hoa cũng hiểu ra, vẫn không nhịn được làu bàu vài câu, thanh âm cũng không cao.
Triệu Tiến dặn dò mấy câu.
- Bốn người này ngày mai cho họ báo danh theo đúng như gia đinh bình thường, để bọn họ cúi đầu đi ra từ cửa sau. Đám gia đinh canh gác nhìn một cái cũng sẽ không có ấn tượng quá sâu.
Triệu Chấn Đường gật đầu, Hà Thúy Hoa lại không để ý, nói liên miên.
- Hà Chính sống khổ cực, cha mẹ chết sớm, sống với ông ngoại con, bữa đực bữa cái. Lý Xán cha mẹ đòi hỏi, luôn muốn cho con cái làm được đại sự, thực không biết thỏa mãn.
Quan hệ không giống, đánh giá cũng khác nhau, những lời này Triệu Tiến lại không tiện nói ra, nên cười hai tiếng, nghiêm trang nói với Triệu Chấn Đường bên đó.
- Cha, con đến Hà Gia Trang, đám người trong thành này sẽ phải do cha và bên chỗ cha con Trần gia trông coi rồi. Tất cả mọi việc vẫn đều là do chỗ con sắp xếp, nhưng cách xa thế này, tùy cơ ứng biến không làm được, còn cần bên này cha quyết định, bên chỗ Vương Triệu Tĩnh chuyên tâm học hành, không quản được cái này.
Triệu Chấn Đường nhếch miệng cười một cái, lắc đầu nói:
- Thay con trông coi là lẽ đương nhiên, cha còn tưởng con không cần cơ đấy.
Sáng sớm ngày thứ hai, Triệu Tiến không đến bãi hàng mà đến thẳng Vương gia, hóa ra luyện công buổi sáng chủ yếu là rèn luyện thân thể, bây giờ luyện công buổi sáng lại là cùng tiến hành với luyện võ, dậy còn sớm hơn trước đây, thời gian của hai người không khớp, cho nên ai luyện của người nấy.
Nhưng Triệu Tiến cũng biết Vương Triệu Tĩnh không ngừng luyện võ, nói chuyên tâm học hành, thói quen buổi sáng luyện võ cường thân vẫn được duy trì, cho nên sáng sớm đến tìm người cũng không có gì là quấy rầy cả.