Các cung thủ bên Triệu Tiến này đều nhẹ nhàng thở ra, chỉ có điều mới thở ra một nửa, lại nghe đến tiếng tên xé gió càng thêm dày đặc vang lên. Mỗi người đều theo đó sửng sốt, mình và đồng bọn đều không có bắn tên, thanh âm ở đâu ra vậy?
Tên từ phía đối diện bắn ra, cung thủ đang đứng trên vọng lâu lập tức kịp hiểu ra, vội vàng lùi về đến phía sau tường cùng ván gỗ che chắn, mấy người nhanh nhẹn còn hô lên.
- Bên ngoài bắn tên.
Trong đại viện Hà gia, các đội Triệu tự doanh đều đã trốn đến phía sau ván gỗ che chắn, nghe tiếng cảnh báo chẳng qua chỉ rụt cơ thể vào một chút, nhưng không có mũi tên nào bay vào, phía ngoài tiếng kêu thảm thiết càng vang vọng.
Tiếng quát lớn vang lên khắp nơi.
- Lấp hào, lấp hào, nếu không cho dù ngươi có chết, cũng phải diệt cả nhà ngươi.
Tên Triệu tự doanh bên này bắn tới tốt xấu còn có cái ván cửa che chắn, còn bọn tăng binh bắn từ đằng sau tới thì không có, hơn nữa tăng binh cùng toán nhân mã bên ngoài đã hoàn toàn vây kín nơi đây, chạy thế nào cũng không thoát. Không bị tên bắn chết, chạy ra được cũng bị đao thương bức trở về.
Trên mộc đài có lão kỵ binh mở miệng mắng.
- Mẹ ơi! Lũ lừa trọc kia có ít nhất cũng năm mươi cây cung, đây là muốn mưu phản sao?
Trận mưa tên vừa nãy, chỉ cần là người có kinh nghiệm phong phú có thể nghe ra rất nhiều thứ.
- Cung thủ kẻ thù còn chưa tiến lên, tiếp tục bắn.
Đổng Băng Phong ở trên vọng lâu la lớn, vừa hô vừa giương cung bắn tên.
Ánh lửa sáng ngời, làm cho người ta có thể thấy rõ cục diện. Tiếng tên xé gió vang lên dày đặc, mục tiêu cũng đều là những nam đinh dân trang lại đây lấp hào, một bên vì ngăn cản, một bên là bức bách.
Dù sao ván cửa có tác dụng phòng ngự, hai người ngồi xổm phía sau nó, di chuyển từng chút về phía trước. Người phía sau gần như chỉ là kéo lấy đồ trong tay bò theo. Trong viện ngoài viện đèn đuốc sáng trưng, hai bên đều nhìn thấy rõ ràng, có mấy người vứt bỏ giỏ trúc trong tay đi, cũng bị người phía sau bắn chết.
Tăng binh bức ra gần ba trăm nam đinh từ Hà Gia Trang. Chiến hào chung quanh đại viện Hà gia vì sức người và chỉ dùng vỏn vẹn mấy canh giờ đào lên cho nên không rộng cũng không sâu. Những dân trang đi lấp hào cũng không cần để ý lật úp gì ném thẳng giỏ trúc vào, nhưng mặc dù như vậy, chiến hào vẫn là bị lấp đầy rất nhanh.
Hơn nữa những người này đến được chỗ bên cạnh chiến hào, cung thủ trên mộc đài và trên vọng lâu trong tường viện đều bởi vì góc độ ngược lại không dễ dàng bắn trúng.lLúc ban đầu chần chừ, sau khi đối phương lấp xong, cảm thấy không cần phải bắn chết người ta nữa, cứ như vậy tới lui chần chừ do dự. Đa số giỏ trúc lượt thứ nhất đều đã ném vào trong chiến hào, không chỉ lấp bằng, có nhiều chỗ thậm chí còn cao hơn một chút, rất nhiều ván cửa cũng bị vứt ngay bên trên.
Trên mộc đài có lão kỵ binh mở miệng gào to.
- Con mẹ lũ tặc kia! Mọi người cẩn thận gấp bội. Trong lũ lừa trọc kia chắc chắc có kẻ từng nhập ngũ làm quan, nói không chừng còn là Bả tổng, Thiên tổng.
Đây cũng không phải là phát tiết, mà là nhắc nhở
- Thủ đoạn đuổi dân lấp hào lúc công thành này, kẻ chưa thấy qua tràng diện lớn, chưa trải qua đại chiến căn bản không có khả năng biết.
Đổng Băng Phong đang hết sức chuyên chú quan sát phía dưới lại nghe thấy Triệu Tiến đang đứng nói chuyện bên cạnh mình, không biết đối phương đã lên vọng lâu từ lúc nào.
Đổng Băng Phong nhìn xa xa, những nam đinh dân trang chạy về cũng không cứ vậy rời đi, ngược lại lần nữa đổ đất vào giỏ, tiếng khóc, tiếng mắng lại càng trở nên lớn hơn, thậm chí còn kèm theo vài tiếng kêu thảm thiết thê lương. Trong uy hiếp của cái chết, bọn họ lại tiếp tục nhích về bên này.
- Dã tâm của Vân Sơn Tự không nhỏ, không ngờ còn nuôi giấu nhiều người như vậy.
Đổng Băng Phong nói tiếp.
Đã trải qua đại chiến, gặp qua cảnh tượng lớn, hiện giờ thật sự không hiếm lạ, Ninh Hạ dẹp Hao Bái, giúp triều đình chống giặc Oa, Bá Châu đánh Dương gia, ba trận chinh chiến lớn chấm dứt còn chưa đến hai mươi năm. Mấy trận đại chiến đó cảnh dã chiến công thành đều không hiếm thấy, càng không cần nói tới Cửu Biên lâu lâu lại đánh một trận, binh lính từng trải trận mạc lưu lạc đến Từ Châu, thật đúng là không có gì ngạc nhiên.
Chỉ nói là Vân Sơn Tự nuôi quân tướng hiểu binh pháp, người trong tay chúng nhiều như vậy, ruộng đất nhiều như vậy, cái dã tâm đó mới đáng giá làm cho người ta ngạc nhiên thán phục một chút.
Bọn nông dân lấp hào lượt thứ hai rõ ràng đã có một chút kinh nghiệm. Bọn họ gần như đều là ngồi chồm hổm trên mặt đất di chuyển về phía trước, mang theo giỏ đất cố co rút mình ở đằng sau ván cửa. Đổng Băng Phong đứng trên lầu đã giương cung lắp tên nhưng điều chỉnh góc độ mấy lần vẫn đều cảm thấy chưa chắc có thể bắn trúng.
Ngay cả xạ thuật tinh diệu như Đổng Băng Phong đều không làm được, những người khác lại càng khó khăn. Những lão kị binh liền chờ đợi, chờ có cơ hội cùng góc độ tốt liền ra tay, mà những người khác lại là thiếu kiên nhẫn, nhưng tên họ bắn ra không phải rơi vào chỗ trống chính là bị ván cửa đỡ. Ngẫu nhiên bắn trúng, cũng không phải chỗ yếu hại, ngoại trừ kêu đau cũng chẳng có ảnh hưởng gì mấy.
Triệu Tiến nhíu mày nhìn, đột nhiên đề cao giọng hô.
- Không cần bắn, để bọn chúng lấp.
- Để bọn chúng lấp?
Đổng Băng Phong còn tưởng rằng nghe lầm, ngạc nhiên quay đầu nhìn Triệu Tiến, những người khác đang đứng trên mộc đài cũng đều quay đầu lại nhìn.
- Đã không thể bắn chết hết được, cứ vậy xoay vòng mãi, cũng chẳng có tác dụng gì, chiến hào vẫn sẽ bị lấp đầy, dù cho có bắn chết hết, cũng tiêu hao tên của chúng ta, không đáng.
- Đại ca, những người này lấp chiến hào đi, tám chín phần mười còn có thể bị đẩy lên trước tấn công vào đây.
Triệu Tiến cắn răng nói.
- Đến lúc đó dùng đao thương giết chết là được, nếu đám người này sẵn lòng tiêu hao, chúng ta theo cùng. Người sợ trời sáng cũng không phải chúng ta.
Lúc nói lời này, tay hắn xoa lên khôi giáp, lau sạch mồ hôi trong lòng bàn tay.
Nơm nớp lo sợ lại lấp một xong một lượt, nhận ra không có cung tiễn uy hiếp, nam đinh Hà Gia Trang lập tức di chuyển nhanh hơn, chiến hào rất nhanh đã bị lấp bằng. Thật ra ở lượt thứ ba chiến hào cũng đã bị lấp gần bằng. Không khác mấy với phán đoán của Triệu Tiến, trước lúc bắn xong mấy trăm người này, chiến hào cũng đã bị lấp xong, bắn tên chỉ có uổng công cùng với hao tên.
Không khác bao nhiêu với suy nghĩ của Triệu Tiến, chiến hào lấp xong, tiếp đó kẻ địch cũng không có xua đám nông dân kia xông lên mà là bắt đầu xếp thành đội.
- Phía nam, phía nam, có người lên nóc nhà rồi.
Trong viện đột nhiên có người hô to.
Đây là chỗ tốt của đèn đuốc sáng trưng, tuy nói không có bí mật nhưng đối phương cũng không cách nào bí mật được. Triệu Tiến tại trên vọng lâu có thể thấy rất rõ trên nóc nhà đối diện của con đường phía nam đã có mười mấy người xuất hiện, giương cung lắp tên.
Thuẫn che chắn làm bằng khung giường, ván giường và ván cửa rất dễ dàng điều chỉnh, hơn nữa vốn chính là đề phòng đối phương bắn tên từ nóc nhà các hướng nam, bắc, tây, nhưng dù thế, các đội trong viện vẫn luống cuống tay chân như trước. Hơn mười mũi tên bay vào, liền có hai tên xui xẻo bị bắn trúng, gào thảm thiết.
- Băng Phong, đệ mang năm vị thúc bá đi qua phản kích, không cần giết chết, ép bọn chúng đi xuống là được, bên này có huynh.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.
Hắn bên này còn nói chưa xong, bên kia lại có người hô lớn.
- Bên này có kẻ địch.
Lần này, thanh âm vang lên từ hướng bắc.
- Đệ đi
Cát Hương ở bên dưới la lớn.
- Đội nhân mã của bọn cướp từ đường nhỏ xông tới.
Phía tây cũng có người quát lên.
- Đệ đi.
Lần này là Thạch Mãn Cường hô.
Các đội Triệu tự doanh trong đại viên Hà gia đã có chút xôn xao, bên ngoài hào bị lấp, cung tiễn bắn loạn cũng chỉ xảy ra một mặt, đột nhiên ba mặt còn lại cũng đồng thời báo nguy, kẻ thù bắt đầu vây công sao?
Đội lão binh còn tốt, có kỉ luật ước thúc, biết vi phạm sẽ bị trừng phạt, hơi thở bọn họ nặng nề, nhìn quanh. Mà đội tân binh thì đã có chút loạn, bọn gia đinh nói chuyện ồn ào làm cho sân không còn an tĩnh mà bắt đầu trở nên huyên náo.
Khí thế cùng dũng khí vừa mới được kích phát lên đã bị lần thăm dò cùng lấp hào khi nãy làm không còn bao nhiêu. Trong lúc đó bốn phía còn bị châm lửa, sợ hãi cùng khẩn trương trong lòng bọn họ bị kích phát rồi.
Triệu Tiến đang trên vọng lâu rống lên.
- Con mẹ nó, đều câm miệng cho ta.
- Sợ cái gì! Ba mặt kia đều là quấy nhiễu, chính là muốn làm cho các ngươi hoang mang, muốn phân thắng bại vẫn phải dựa vào bên này, vẫn phải dựa vào đánh nhau, các ngươi sợ cái gì.
Bị tiếng rống làm chấn động, thấy Triệu Tiến trên vọng lâu quay lại, trong viện lại trở nên yên tĩnh.
- Kẻ nào ồn ào, chém. Kẻ nào lộn xộn, chém. Ai không nghe lệnh, chém. Trần Thăng. Đệ tới hành hình.
- Đại đội kẻ địch di chuyển.
Bên kia còn chưa dứt lời, trên mộc đài bên trong có người la lớn. Triệu Tiến vội vàng xoay người, cũng nhìn thấy đại đội kẻ thù bắt đầu di chuyển. Đám người đi đầu đều giơ ván cửa, đội ngũ kéo dài cỡ mấy chục bước, tựa như một bức tường gỗ khép kín đang chậm rãi di động về phía trước.
- Cung tiễn thủ phía nam đã lui.
- Bọn quấy rối đứng rất xa hét lên, không dám tiến tới.
- Mã đội vòng xung quanh đã rút đi.
Ba mặt còn lại cũng có người cao giọng hét to.