Hàng rào tam giác được làm xong, con đường xung quanh đại viện Hà gia đào thành chiến hào, mặt trên dùng ván gỗ làm cầu nối. Nhìn thấy bọn họ sắp đặt như vậy, có một số dân chúng Hà Gia Trang dè dặt bắt đầu nói là đi thăm người thân. Nói chung binh tai nhân họa cần phải trốn tránh.
Lưu Dũng quản sự nội vụ ngàn vạn lần phức tạp, trong lúc nhất thời bỏ đi không được, sau khi cơm trưa bận rộn nửa canh giờ mới lên đường. Hô lão kỵ binh cưỡi ngựa mang y trở về, bằng không về đến Từ Châu, cổng thành đã đóng rồi.
Khiến cho người ta không ngờ được chính là đi chưa được nửa canh giờ, Lưu Dũng lại theo hai chiếc xe ngựa trở lại. Trên xe ngựa đều chất bao lương thực, nhìn có vẻ rất nặng, dấu vết bánh xe đè rất sâu trên mặt đất. Mấy ngày nay, xe ngựa vận chuyển các loại vật tư ra ra vào vào Hà Gia Trang quá nhiều không có người để tâm đến hai cỗ xe này.
Nhưng Lưu Dũng dẫn hai cỗ xe vào thẳng đại viện Hà gia, lúc rời đi chiến hào còn chưa đào, lúc quay về cỗ xe đã vào không được nữa. Lưu Dũng không tốn công đi vòng, ngược lại hồ binh lính bên trong giúp đỡ. Mấy tên giúp việc đánh xe cũng bị mang vào, đây đều việc nhỏ không đáng kể gì, không có người nào biết đến.
Sau khi nhìn thấy mấy tên giúp việc, bọn Triệu Tiến sửng sốt, bởi vì trong này có Nghiêm mặt đen còn có tôi tớ trong nhà Trần Thăng.
- Đại thiếu gia, thái gia và lão gia sai tiểu nhân đưa binh khí đến bên này.
Nghe tên giúp việc nói qua, tất cả mới biết bao lương thực tại sao nặng như vậy, bên trong đó chất hai ngàn mũi tên, năm cây cung, còn có hai trăm cây trường mâu, hai mươi thanh phác đao. Tên giúp việc cũng là người già dặn của Trần gia, các phía đối lập đều hiểu rất rõ, dựa theo lời của y. Lão thái gia và lão gia cùng với mấy nơi khác đều tốn chút khí lực, nhân khi võ khí trong kho khí giới Từ Châu có chút "cũ nát" cần phải vứt bỏ, những binh khí này cứ như vậy đưa sang đây.
Đối với một đội ngũ gần ngàn người mà nói, chút binh khí này cũng không coi vào đâu, nhưng chỗ dùng được cũng không nhỏ. Đánh nhau chân chính, mũi tên là hao phí nhất, hơn nữa trường mâu đao kiếm cũng tổn hại rất nhanh. Binh khí hư hỏng tuy rằng vẫn dùng được, nhưng chiến đấu kém hơn rất nhiều, nếu như có thể kịp thời thay mới, ở một số thời điểm cũng đủ giữ mạng.
Nhưng mấy thứ này không so được với tin tức Nghiêm mặt đen mang đến, y vừa vào nhà đã cả mặt hoảng loạn, không ngừng nháy mắt ra hiệu Triệu Tiến đuổi hết người không việc gì ra ngoài.
- Tiến gia, Khổng Cửu Anh mang đến đây ước chừng hơn hai trăm kỵ mã, tăng binh Vân Sơn Tự hợp lại cũng được sáu trăm. Còn họ đóng quân ở trong trang viện của một hạ viện Vân Sơn Tự ở Tiêu Huyện. Chính là trang viên của Sở Vương Đình kia.
Nghe thấy Nghiêm mặt đen nói, sắc mặt Triệu Tiến âm trầm, những người khác lập tức ồ lên.
- Vương Sở Đình sao? Bên đó cách chúng ta chưa đến hai canh giờ.
Từ Châu là đất phong của Sở Vương, Sở Vương Đình chính là ngôi đình Sở Vương dừng chân, là một trang viên lớn. Vốn luôn cho rằng là thôn trang của thổ hào đất Tiêu Huyện, không ngờ được đó cũng là sản nghiệp của Vân Sơn Tự. Cách nơi này gần như vậy, thật đúng là bóng đen dưới ánh đèn.
Tuy nhiên khiến cho sắc mặt bọn Triệu Tiến biến đổi khó coi không chỉ là cách nhau quá gần, còn có số người ở đó. Khổng Cửu Anh ở Phao Hà Duyên quả nhiên là đại hào, không ngờ phái sang đây hơn hai trăm kỵ mã. Tiêu hao bậc này, cho dù quan quân Đại Minh chỉ sợ cũng chỉ có cỡ như Tham tướng, Du kích mới có thể lấy ra được. Sáu trăm tăng binh Vân Sơn Tự không cần nói tới, cho dù có gọi thêm tăng binh hơn ngàn người nữa cũng chẳng qua là khoa trương. Nhưng sáu trăm người cũng là lực lượng thật không nhỏ. Đối mặt chi có mấy chục kỵ binh không quá tin cậy, một trăm lão binh, bốn trăm tân binh, còn chưa quen thuộc nơi Hà Gia Trang này, đúng thật là ưu thế tuyệt đối.
Nhưng tin tức không tốt còn không dừng ở điểm này, thanh âm Nghiêm mặt đen cũng đang run rẩy.
- Sáng nay ở trong thành nhìn thấy một sư đệ trong bọn tăng binh. Y vào trong thành mua rượu, mua một lần hai mươi vò. Tiểu nhân thừa lúc chỉ riêng có hai người níu y lại. Hứa cho y năm trăm lượng, lúc đó mới biết việc này. Sở dĩ mua rượu, là muốn trước khi khai chiến nâng cao sĩ khí của bọn chúng. Trong thôn trang cũng trữ rượu, nhưng uống sạch phải đi mua. Chắc chắn là y vội vàng đến mua, gã đệ kia khuyên tiểu nhân tránh mau còn kịp.
- Ngươi sao đi theo xe ngựa ra khỏi thành?
- Trong thành phần nhiều không thiếu tai mắt của Vân Sơn Tự, tiểu nhân sợ lộ tin tức.
Mọi người không hẹn cùng nhìn về hướng Triệu Tiến, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, nghiêm nghị mở miệng nói.
- Trước khi trời tối, trước khi mặt trời mọc, chỉ có hai thời điểm này mới có thể tấn công. Hiện giờ cách trời tối chưa đến hai canh giờ. Lưu Dũng, lập tức sắp xếp người gõ chiêng kêu gọi. Hà Gia Trang giới nghiêm tất cả các con đường. Nói đại khái là có bọn cướp đường tập kích, mỗi người ở trong nhà mình, tập hợn tráng niên sẵn sàng chống đỡ. Mặc kệ là cái gì xông vào trong nhà đều giết sạch, hậu quả ta gách vác hết.
Lưu Dũng dạ rang một tiếng, chạy vội ra ngoài, Triệu Tiến lập tức xoay sang nói nới mấy người khác.
- Lập tức tập trung các đội, rút sạch hết cầu gỗ xung quanh đại viện Hà gia, nâng hàng rào gỗ lên. Phát tất cả khôi giáp vũ khí không kho binh khí xuống. Cung tiễn thủ đứng ở nơi cao, thứ gì có thể chứa nước đều phải chất đầy hết. Ngoại trừ cửa ngoài cổng viện tất cả đều tháo xuống, bên trên lấy vải bông bịt kín. Bây giờ bắt đầu. Mau!
Hắn vừa dứt lời, bọn huynh đệ chạy tản ra khắp nới, thanh âm tiếng chiêng đồng, quát thét bắt đầu vang lên các nơi từ trong ra ngoài, toàn bộ Hà Gia Trang đột nhiên sôi trào.
Mỗi người đều chiếu theo sắp xếp của Triệu Tiến bận rộn làm việc. Những giường gỗ trong doanh cũng được đem ra, đắp thành một cái mộc đài sơ sài ở đằng sau tường cao, cung tiễn thủ có thể trèo lên đó bắn tên.
Vạc nước, thùng nước thậm chí chậu rửa mặt cũng tràn đầy nước, lúc này nước giếng trong đại viện Hà gia rất hữu dụng. Ván cửa bị tháo dỡ xuống, những chăn đệm cũ được thấm ướt sau đó đắp lên trên.
Bên ngoài đã vang lên tiếng chửi bậy và tiếng khóc thét, đây cũng không phải do kẻ thù bên ngoài đột kích, mà là đang lúc Hà Gia Trang nhàn rỗi không việc gì nhất, dân chúng trong thôn trang và tiểu thương các nơi khác đến bận rộn một ngày thảnh thơi thoáng chốc, có người sang đây xem thử Triệu Tự Doanh có gì mới mẻ, không ngờ được đột nhiên giới nghiêm.
Triệu Tự Doanh mới đến bên này, mặc dù đã từng diệt cả nhà Hà Vĩ Viễn, nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy chẳng có gì mạnh mẽ. Giữa ban ngày ban mặt thái bình thế này đột nhiên lại nói đại đội đạo tặc đến đánh lén, mấy năm gần đây không từng có sự tình như vậy. Thời điểm năm đó Lưu Lục Lưu Thất đẫn đầu bọn giặc Bạch Y kéo tới đây từng có qua như vậy, nhưng cũng chỉ là tin đồn mà thôi. Đột nhiên cứ như vậy đến là đến, mọi người đều cảm thấy không tin nổi.
Huống chi người gõ chiêng cũng không kêu gọi mạnh mẽ gì, chỉ là thông báo đến vậy thôi, có người cảm thấy thà tin rằng có, vội vàng về nhà trốn, có người lại không để tâm tới âm thầm cười nhạo. Cho dù tin hay không tin, nhìn thấy việc Hà gia rút sạch cầu gỗ, nâng hàng rào gỗ cự mã lên, những tráng đinh võ trang đầy đủ tới lui không ngừng này, người không tin cũng sợ, vội vàng chạy trở về nhà. Không phải ai cũng làm như vậy, xô đẩy lẫn nhau khiến cho toàn trường loạn thành một bầy.
Ngược lại chợ lừa ngựa bên kia không giống như vậy, thương nhân buôn bán gia súc trên người đều có võ trang, sự tình gặp phải cũng nhiều nhìn thấy cảnh tượng này ngay lập tức tập hợp người lại, đóng cửa hàng quán tự thủ.
Bên ngoài huyên náo ồn ào như vậy, ngay cả tân đinh tập trung ở bên trong cũng bất an, chẳng qua lúc này đã hiện hiển ra chỗ tốt của việc phân chia đội ngũ. Bọn đội trưởng quát lớn ra lệnh, khiến cho bọn thuộc hạ không đến mức hỗn loạn. Quả thật bọn gọi là lão binh cũng chỉ luyện tập hơn mấy tháng một năm so với bọn tân binh mà thôi, trên mặt bọn họ đều có chút hoảng loạn. Nhưng mỗi người đều cảm thấy mình là người dẫn đầu, thì nhất định phải làm ra dáng.
Những tân đinh vốn rối loạn nhìn thấy người dẫn đầu không loạn, tâm tình của bọn họ cũng theo đó trấn định đôi chút, chỉ có điều tiếng hít thở của từng người đều rất nặng nhọc, sắc mặt đỏ bừng hoặc là trắng bệch.
Sau khi lộn xộn một trận, Hà Gia Trang bên ngoài đại viện Hà gia im lặng trở lại, nhưng im lặng như vậy là càng tăng thêm áp lực. Triệu Tiến mặc giáp trụ chỉnh tề, tay cầm trường mâu đứng ở trong viện. Lưu Dũng vội vàng chạy trở về bẩm báo nói.
- Đám trang dân và thương gia bên ngoài đều trở về nhà. Cũng có người chạy khỏi thôn trang, đệ sai hai người của bên mình đi theo sang đó. Nếu như chẳng may xảy ra việc gì, bọn họ cũng sẽ quay về thành báo tin cầu viện.
- Tràng diện lớn như vậy...
Trong lúc sơ xác tiêu điều như vậy, đã có người không kìm nổi lên tiếng.
Triệu Tiến nhíu lông mày quay đầu lại, từ thanh âm hắn có thể biết được, là những lão kỵ binh Đổng Băng Phong mang đến, đối với cảnh tượng bọn tân lão gia đinh Triệu Tự Doanh khẩn trương gấp gáp, những thân vệ gia đinh trải qua nhiều trận chiến như bọn họ mà nói, cũng chẳng coi ra gì.
Sau khi quay đầu, nhìn chín người thoải mái tự tại kia, Triệu Tiến đột nhiên nhận ra trêu chọc thế này cũng có chỗ tốt. Ít nhất mấy tân lão gia đinh nhà mình cũng theo đó thoải mái.