Nói đến việc này, trên mặt nhị bá Mộc gia lộ ra vẻ phẫn hận, thanh âm buồn bực nói.- Lúc ấy truy bắt hung thủ là do hắn cung cấp tin tức, ta cảm thấy có công. Từ gia muốn để y làm Hội chủ, lúc đó ta không phản đối đúng là có mắt như mù.
Triệu Tiến hỏi thẳng luôn.
- Vậy Mộc nhị thúc phải chấn chỉnh như thế nào?
Mộc Ngô Chân nheo mắt lại, lẽ ra việc này chính là cơ mật trong giáo nhưng ân tình Triệu Tiến lúc trước đã báo thù cho Mộc Ngô Sinh nên nhân tình còn đó nếu không trả lời thì thật không phải đạo. Lần trước đón tiểu Lan, Triệu Tiến còn là kẻ không có đầu óc, nhưng bây giờ lại hỏi đến nơi đến chốn như vậy.
- Những kẻ cáo mượn oai hùm trà trộn vào nương theo đó mà phát tài này. Lần này đều loại bỏ hết, đổi một đám quản sự thật sự trung thành đến. Chức vị Hội chủ không thể để trống. Người ngay đất này nếu như đã không thể tin dùng, lần này ta sẽ cử đến một người từ tổng đàn bên kia, người này là con cháu của Mộc gia. Lúc trước Từ gia xem trọng tên Hà Vĩ Viễn hái ra tiền này, hiện tại bọn chúng không còn mặt mũi nói tới chuyện này nữa.
- Chính là người bên ngoài kia?
Thấy câu chuyện của mình bị Triệu Tiến không chút khách khí ngắt quãng, sắc mặt Mộc Ngô Chân trầm xuống. Câu này của Triệu Tiến không tránh khỏi thất lễ với bề trên, tuy nhiên Mộc gia vẫn chậm rãi gật đầu.
- Không được.
Hai chữ này vừa được nói ra từ miệng Triệu Tiến càng làm cho Mộc Ngô Chân thêm phẫn nộ.
Mộc Ngô Chân theo đó muốn đập bàn, bả vai ông vừa động, lại thấy phía sau có bóng người. Đây chính là trải qua trăm trận tôi luyện thành thân bản lãnh, chỉ trong chớp mắt đã thấy Triệu Tiến tay nắm chặt chuôi đao. Nếu như mình nhúc nhích bàn tay, chắc chắn Triệu Tiến sẽ không chút lưu tình đâm tới.
Lúc này đây, cảm thấy mình không còn phần thắng, cử chỉ của Triệu Tiến chứng minh không phải lời đồn vô căn cứ. Ngẫm lại tin tức mình nghe được từ Truyền Đầu, Mộc Ngô Chân lặng lẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Lúc này giọng điệu của ông ta đã lạnh đi vài phần.
- Tiểu Tiến, việc nội bộ của thánh giáo không phải cậu muốn can thiệp là được, những lời của cậu chắc chắn sẽ gây nên hoạ lớn, tôi coi như không nghe thấy.
Triệu Tiến vẫn không rút tay khỏi chuôi đao, giọng điệu thản nhiên lại kiên định.
- Nơi khác không liên quan đến tôi, Từ Châu này tôi nói không được là không được.
- Hả?
Nhị bá Mộc gia cũng giật mình, thản nhiên hỏi lại.
Triệu Tiến bình tĩnh nói.
- Tôi nói là không được, tới một người, chết một người.
Mộc Ngô Chân giận dữ, vừa muốn đứng lên, lại thấy Triệu Tiến nghiêng người về phía trước cánh tay trầm xuống, bất cứ lúc nào rút đao đâm tới. Mộc Ngô Chân thở dài một hơi, cắn răng nói:
- Ngươi không khỏi quá cuồng vọng, nếu không phải vì Tiểu Lan...
- Mộc nhị thúc, thúc không cần phải nể mặt Tiểu Lan. Tôi nói cho thúc hiểu, Từ Chân Văn Hương Giáo nhất định phải nghe tôi sai khiến, đưa truyền tin tức cho tôi. Nếu không, tôi sẽ nhổ tận gốc Văn Hương Giáo ở Từ Châu. Đừng tưởng rằng Văn Hương Giáo của các người thần thần bí bí, thật ra chỉ có thể giấu được quan phủ mà thôi, ta muốn tra, bất cứ lúc nào cũng có thể tra ra.
Mộc Ngô Chân bị lời nói của Triệu Tiến chọc giận đến phát cười, chế giễu hỏi lại một câu.
- Ngươi tuổi còn nhỏ, dựa vào điều gì mà nói như vậy, không sợ đau lưỡi sao?
- Dựa vào điều gì sao? Chính là dựa vào năm trăm người trong tay tôi, dựa vào các huynh đệ đã cùng nhau giết sạch hơn trăm tên cướp, dựa vào việc huynh đệ tôi tiêu diệt Hà gia trang, và dựa vào thanh đao trong tay tôi đây.
Mộc Ngô Chân có ý muốn chế giễu hắn, nhưng suy nghĩ lại mới thấy vừa nãy là buột miệng nói ra. Giờ đây bình tĩnh lại, Mộc Ngô Chân sau câu nói của Triệu Tiến đột nhiên đã hiểu được một điều. Người trẻ tuổi này mặc dù vẫn chỉ là một đứa nhỏ nhưng chuyện gì cũng có thể làm được.
Bởi vì trước giờ không ở Từ Châu, cho nên những chuyện của Triệu Tiến, Mộc Ngô Chân vốn dĩ không có chính mắt thấy. Nhưng chỉ qua mấy câu nói chuyện ngắn vừa rồi, mới thấy câu chuyện của hắn chân thật đến mức nào. Mộc Ngô Chân biết rõ Triệu Tiến đã được cho là đại cường hào đứng đầu Từ Châu, một đại nhân vật như vậy hẳn có tư cách cuồng vọng đến vậy.
Mộc nhị bá bình tĩnh trong chốc lát, trầm giọng nói.
- Giáo chúng bản giáo có trăm vạn, cậu thật sự muốn làm kẻ thù với bản giáo sao?
- Tôi có thể lấy ra năm trăm người đến, ở Từ Châu, Văn Hương Giáo có thể có bao nhiêu người cùng chúng ta quyết một trận sống mái?
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi lại.
Giáo chúng là giáo chúng, nếu muốn đấu một trận thì ít nhất cũng phải là thanh niên trai tráng, tất cả tin theo giáo mộ đều là vì cầu phúc vô bệnh chứ không phải liều mạng đấu võ. Nếu như thật triệu tập đấu võ, chỉ sợ không ít người sẽ rời khỏi.
Mộc Ngô Chân lắc đầu tiếp tục nói.
- Bản giáo ở Từ Châu không lấy ra được nhiều người như vậy, nhưng bản giáo không nơi đâu là không có. Người bên cạnh cậu cũng có thể là nội gián, người trong nhà cậu cũng có thể là giáo đồ. Đến lúc đó, nơi nơi ngập sát khí, cậu cho là cậu có thể thoát sao?
Triệu Tiến cười lạnh hỏi lại.
- Văn Hương Giáo nếu có bản lĩnh lớn như vậy, Hà Vĩ Viễn sớm đã ngồi ở chỗ này của tôi. Vì sao hiện tại tôi vẫn còn sống rất tốt?
Giáo đồ giấu mặt, có ở khắp mọi nơi, người qua đường cũng có thể là sát thủ. Việc này, Triệu Tiến cũng đã từng lo nghĩ, nhưng sau khi cùng với Chu Học Trí cẩn thận điều tra thì thấy điều này không có khả năng. Thời đại này làm gì có giáo phái nào có năng lực lớn đến vậy, hơn nữa nếu thật sự có năng lực đến vậy thì Mộc tiên sinh nhất định không phải chết bất đắc kỳ tử như thế, Hà Vĩ Viễn cùng không cần gióng trống khua chiên tìm đạo tặc phục kích Triệu Tiến, bí quyết ủ rượu cũng có người học trộm. Những việc này đều không có xảy ra đủ để chứng minh tất cả.
Nghe câu hỏi của Triệu Tiến, Mộc nhị bá sửng sốt, lập tức trầm xuống. Triệu Tiến cũng ngồi thẳng lại.
- Mẹ ngươi thật đúng là yên lòng.
Mộc Ngô Chân đột nhiên nói một câu, lúc nói còn liếc nhìn buồng trong một cái. Từ lúc bắt đầu đến giờ, hai người nói chuyện thanh âm không nhỏ, Hà Thuý Hoa chắc chắn nghe được rõ ràng tất cả, nhưng lại không hề ra xem.
Triệu Tiến mỉm cười không nói gì, trong tình cảnh này, những lời Mộc Ngô Chân vừa nói chỉ để làm đệm. Lại tiếp tục trầm mặc. Có thể thấy Mộc Ngô Chân hít sâu vài lần mới bình tĩnh nói tiếp:
- Từ Châu là yếu điểm của bản giáo, sẽ không thể bỏ không vô ích, cũng không thể để cho người ngoài làm Hội chủ. Nếu Tiểu Tiến cậu đã có ý như thế, thật sự là muốn binh đao gặp nhau sao. Có thể lúc này bản giáo ở Từ Châu không có người nào có thể chiến đấu nhưng cậu cho rằng là vĩnh viễn không có sao?
Nói tới đây, Triệu Tiến lại cười. Mộc Ngô Chân lúc này không có phản ứng gì, chỉ có ánh mắt là trở nên lạnh lùng nghiêm nghị. Triệu Tiến cười mãi mới ngừng, lắc đầu nói.
- Tôi không nói là tôi muốn làm Hội chủ, tôi cũng không nói cho người ngoài Văn Hương Giáo đến làm.
Bên kia, Mộc nhị bá sửng sốt, Triệu Tiến không giải thích, hô lớn.
- Triệu Tam, lại đây.
Rất nhanh Triệu Tam đã đẩy cửa đi vào. Triệu Tiến ghé tai y nói nhỏ vài câu, Triệu Tam vội vã trở ra cửa. Triệu Tiến buông mành xuống, lại cười nói.
- Mộc nhị thúc vẫn chưa ăn cơm chiều, cùng nhau ăn thôi.
Trên mặt Mộc Ngô Chân lộ ra nét cười, lắc đầu trả lời.
- Đã tới nước này, chúng ta không thể cùng nhau ăn cơm được rồi.
.
Triệu Tiến không để ý, quay đầu nói:
- Mẹ, cơm nước có lẽ phải chậm một chút.
- Con cứ lo việc chính của con, mẹ không có đói.
Hà Thuý Hoa ngồi trong phòng đáp lời.
Triệu Tiến cười quay đầu lại, Mộc Ngô Chân lúc này nhìn chằm chằm Triệu Tiến giống như trước giờ chưa từng quen biết nhau, cứ như vậy hồi lâu mới mở miệng nói.
- Thật không nghĩ rằng ngươi lại là một nhân tài.
Nói tới đây, Mộc Ngô Chân dừng một chút, sau đó trầm ngầm nói tiếp.
- Nếu như ngươi có thể vào bản giáo, nhất định tiền đồ rộng mở.
- Chuyện này Mộc nhị thúc không nên nhắc đến. Nhà của ta nhiều đời đều làm quân hộ, hiện giờ vẫn đang làm việc cho nha môn, vẫn là không nên nhắc tới.
Hắn vừa dứt lời, cửa lớn mở ra. Triệu Chấn Đường đi vào, vốn định nói vài câu nhưng sau khi nhìn thấy Mộc Ngô Chân thì vô cùng ngạc nhiên, mày lập tức cau lại. Mộc Ngô Chân cười, đứng lên chào hỏi. Triệu Chấn Đường nhìn Triệu Tiến, lại nhìn sang Mộc Ngô Chân, chợt nghe Hà Thuý Hoa trong buồng nói vọng ra.
- Ông à! Tôi có chuyện muốn bàn. Vào đây đi.
Triệu Chấn Đường có chút nghi hoặc nhưng vẫn bước vào buồng trong. Triệu Tiến và Mộc Ngô Chân bên ngoài rất nhanh nghe được tiếng nói.
- Tiểu Tiến có việc của nó, ông đừng chen vào.
- Tôi hiện giờ cũng không biết được rốt cuộc ai mới là chủ căn nhà này nữa.
Trong nhà lại yên tĩnh. Mộc Ngô Chân lắc đầu, vô cùng buồn bực nói.
- Cha mẹ của cậu thật quá yên lòng với cậu mà.
Hai người cứ như vậy không nói tiếp câu nào, trong nhà cứ tiếp tục im lặng. Chỉ nghe trong buồng truyền ra vài tiếng xì xào bàn tán không rõ lời, không biết là đang nói việc gì.
Thật ra đợi không bao lâu nhưng không khí trong phòng cứ an tĩnh nhàm chán như vậy, Triệu Tiến và Mộc nhị bá đều cảm thấy thời gian trôi rất lâu. Qua một lúc, ngoài sân vang lên tiếng bước chân, Triệu Tam mở cửa thăm dò, tiến vào nói.
- Thiếu gia, người ngài gọi đã tới.
- Dẫn vào đi.
Triệu Tiến gật đầu nói.
Triệu Tam mở cửa ra, một người trung niên đi vào, thi lễ với Triệu Tiến.
- Tiến gia cho gọi Trịnh Toàn lại đây có việc gì muốn sai bảo?