Triệu Tiến cất cao giọng nói.
- Ngoại trừ mấy người lớn tuổi đó ra, người khác đều được thuê dùng.
, Diệp văn thư và hai Bổ khoái khác nhìn nhau, đều xoay người đi làm việc, thần sắc trên mặt bọn họ cũng đã rõ, bọn ta đã nói rõ sự tình rồi, nếu thực xảy ra vấn đề gì trách nhiệm không thuộc về bọn ta.
Bên đó bận rộn, Triệu Tiến trầm giọng giải thích:
- Chuyện tai mắt ngầm thám tử chúng ta có lo cũng chẳng làm sao được. Đệ thấy đám giang hồ thảo mãng này có vấn đề, vậy sao đệ cảm thấy những con cháu bình thường đó sẽ trung thành tận tâm?
Nghe Triệu Tiến hỏi lại, mọi người đều ngẩn ra, ngay sau đó kịp hiểu ra. Phụ mẫu đồng ý, có người bảo lãnh, đám Bổ khoái xác nhận không có án gì, những người thế này trong sạch thì trong sạch, nhưng cũng có khả năng là mật thám ngầm của người khác phái đến, căn bản không có cách nào phòng bị.
Triệu Tiến lại nói.
- Hiện tại chúng ta thiếu người, trước hết cứ chiêu mộ người, nghiêm khắc huấn luyện, kỷ luật trói buộc. Chỉ cần chính chúng ta không buông lỏng, cũng không có kẽ hở cho người khác lách vào.
Lời Triệu Tiến còn chưa nói hết, thanh niên dưới hai mươi tuổi không nhiều kinh nghiệm, sẽ không có tâm cơ gì, mặc dù là mật thám ngầm cũng không dễ dàng trà trộn vào. Nhưng suy xét thế này, từ bản thân mình chưa đến hai mươi tuổi mà nói, thì quá mất tự nhiên rồi.
Những tình cảnh khá khác thườngtrước mắt này đều đã sắp xếp xong, người phía sau liền nhanh hơn. Đám Triệu Tiến ở ngay tại đây canh giữ, lại có gia đinh duy trì trật tự, chiêu mộ tiến hành rất nhanh. Những người quá gầy yếu, tuổi quá nhỏ, con một trong nhà, cha mẹ không đồng ý, không có người bảo chứng, không phù hợp yêu cầu sẽ bị đào thải.
Cũng không có lựa chọn ưu tú gì, chỉ cần phù hợp điều kiện liền coi như là trúng tuyển, sau đó yêu cầu bọn họ cầm khế ước đã ký mang về, để cha mẹ điểm chỉ lên trên, sau khi chuẩn bị xong xuôi ở nhà thì đến. Chiếu theo phép tắc bọn họ sẽ là gia nô của Triệu Tiến, tất cả đều phải phục tùng theo sắp xếp của Triệu Tiến.
Lúc sắp kết thúc, tất cả có bốn trăm năm mươi người được trúng tuyển, tuy nhiều hơn số người dự định. Nhưng trong lòng đám Triệu Tiến rất rõ, hơn bốn trăm người này về đến nhà, thấy khế ước bán thân làm gia nô này, ngẫm nghĩ chuyện gia đinh bên phía Triệu Tiến từng xảy ra thương vong, rất nhiều người đều trở mặt thối lui, đến lúc chính thức đến chưa chắc đã có ba trăm người.
Cầm khế ước liền lập tức trở về, không cầm thì càng không có tâm tư lưu lại đây. Nhưng mấy tay giang hồ Đào Qúy và Tiền Dũng vẫn ở lại chỗ này, nhìn bộ dạng chính là ở lại hóng xem trò vui thôi.
Sắc trời đã trở tối, vẫn còn có mười mấy người tới báo danh, mười mấy người này xếp ở cuối cùng, Triệu Tiến không có chút hứng thú nào, đến cả xếp hàng cũng không chen chúc lên được phía trước, thực sự không có giá trị.
Phía bên kia Trần Hoành đã đưa bạc đến tay Diệp văn thư. Lần này là Diệp văn thư làm đội trưởng, bạc cũng do y phân, người trong nha môn đều hứng trí bừng bừng, có mấy người thấp giọng bàn tán buổi tối đi đâu tụ tập. Gia đinh duy trì trật tự đã thay mấy lượt, bây giờ đội này đã phân thành hai tốp, lần lượt đi trực đêm ở Triệu gia và tửu phường.
- Các vị đại gia, thu nhận tiểu nhân đi.
Đang chuẩn bị tan cuộc, lại nghe thấy một tiếng hô sắc bén, mọi người đều sửng sốt, nhưng không có ai khẩn trương thất thố, bởi vì đây là giọng của một đứa trẻ.
Diệp văn thư bị dọa cho hoảng sợ, bút lông trong tay suýt rơi xuống, theo tiếng nói nhìn sang, nhận ra một thiếu niên đen gầy, ăn mặc rách rưới đứng ở trước bàn vuông, nhìn bộ dạng giống như ăn mày vậy.
Diệp văn thư không kiên nhẫn xua đuổi.
- Đi! Cút xéo! Mày mới bao nhiêu lớn, ở đây không phải là chỗ cho mày đến.
- Tiểu tử này vừa mới chen vào bên trong, bị mọi người đuổi ra đấy.
Mấy người ở cuối cùng chưa được tuyển thuận miệng giải thích mấy câu.
Đám Triệu Tiến đã đứng dậy chuẩn bị đi, cũng không để ý đến trò xen vào này, luôn có mấy đứa trẻ có ý nghĩ kỳ lạ muốn đến góp vui.
Tên tiểu tử đó tiếp tục hô to.
- Các vị đại gia, tiểu nhân năm nay mười ba tuổi, tiểu nhân cái gì cũng có thể làm, tiểu nhân không cần tiền hàng tháng. Tiểu nhân có thể ăn no là được, ăn không no cũng được. Thu nhận con đi.
Triệu Tiến lắc đầu, mở miệng nói:
- Cho nó chút lương thực nóng, cho thêm bát canh nóng.
Ăn mày lưu dân trong thành Từ Châu không ít, nếu muốn hành thiệncứu tế phải bỏ công sức rất lớn. Triệu Tiến cũng không phải là người tốt, nhưng trước mắt có thể thuận tay giúp được thì cũng nên giúp.
Bây giờ bên bãi hàng này đã không còn huyên náo nữa, giọng Triệu Tiến không lớn, người nghe được không ít, không ít người xung quanh đều mở miệng góp một câu.
- Tiến gia từ bi.
Chưng từng nghĩ nói ra câu này, thiếu niên đen gầy bên kia khom người nhw một con mèo, bất ngờ chui từ dưới gầm bàn xông tới. Diệp văn thư và đám Bộ khoái không kip ngăn cản, nhưng tay Lưu Dũng và Cát Hương đã đặt trên chuôi đao, Đổng Băng Phong lùi sau mấy bước. Triệu Tiến và Trần Hoảng lại không có cử chỉ gì, tên tiểu tử này vốn dĩ không có uy hiếp.
Thiếu niên gầy đen này chạy đến phía trước quỳ sụp ngay xuống, đập đầu liên tục. Triệu Tiến nhăn mũi lại, bởi vì mùi trên người thiếu niên này rất khó ngửi, mặc dù trời đã dần tối, cũng có thể thấy những vết nứt và miệng vết thương lở loét trên tay thiếu niên, cũng không biết có đi giày hay không.
- Đại gia, cầu đại gia cứu em gái con, xin đại gia cứu nó.
Thiếu niên đen gầy đó dập đầu mấy cái đến chảy cả máu, vẫn ở đó không quan tâm cái gì mà hò hét cầu xin.
Sao lại có em gái? Triệu Tiến sửng sốt, lập tức mở miệng hỏi.
- Nếu đã cầu xin ta cứu em gái ngươi, sao ngươi không nói từ đầu?
Thiếu niên đó cũng ngẩn người ra, mở miệng trả lời:
- Đại gia sẽ không giúp không cho con, con muốn làm gia đinh làm việc cho đại gia, đại gia.
Hóa ra là rối rắm nhằng nhịt của người thiếu niên, Triệu Tiến dở khóc dở cười, nhưng sự việc đã đến nước này, hắn mở miệng hỏi thẳng.
- Em gái ngươi ở đâu?
Thiếu niên quỳ trên đất căn bản không ngờ Triệu Tiến lại ngay lập tức đồng ý như thế, ngây ra mãi mới khàn khàn nói.
- Đang tránh gió ở chỗ kia, đại gia, em gái con sắp không xong rồi.
- Đưa người đến đây.
Triệu Tiến hạ lệnh, lập tức có gia đinh chạy ra, thiếu niên đen gầy trên mặt đất có thể là vì mục đích đã thành, cả người lập tức thả lỏng, lại không đứng lên nổi nữa.
Cũng may người hóng chuyện còn chưa giải tán, có người chỉ cho gia đinh tìm thấy em gái của người thiếu niên này.
Đám người rảnh rỗi rất rành mạch chân tướng.
- Tiểu tử đó lúc sắp tới bữa trưa ôm em gái đến, đặt em ở góc tường rồi chạy vào xếp hàng, chen chúc mãi không vào trong được, còn bị đạp ra ngoài.
Cũng không phải là mọi người tâm địa chai sạn, mà là trong ngoài thành Từ Châu, ăn mày dân đói quá nhiều. Người vùng này, phủ Phượng Dương, phủ Hoài An, Sơn Đông, Hà Nam, đầu đường cuối ngõ chỗ nào cũng có, trời vừa lạnh là chét đói chết rét vô số, ngày ngày nhìn thấy, trong lòng sớm đã chai rồi.
Không bao lâu người đã được bế vào, nhưng từ vẻ bề ngoài cũng nhìn không ra là một bé gái. Một đống vừa đen vừa nhỏ, trên người bọc vài lớp vải rách. Bé gái này co ro ở đó, giống như đã không còn ý thức nữa, nếu không phải là thân thể đang run rẩy, chỉ e bị hiểu nhầm là thi thể.
Nhìn thấy em gái được ôm đến, thiếu niên đang quỳ trên đất khóc lớn thành tiếng, vừa khóc vừa nói:
- Tối hôm kia nó nói cả người nóng quá, tối hôm qua nó nói nhớ cha mẹ, hôm nay lại nói không ra hơi nữa, đại gia, các ngài nhất định phải cứu nó.
- Cha mẹ các ngươi đâu?
- Chết dọc đường rồi.
- Mang vào phòng bãi hàng, mời một thầy lang đến.
Triệu Tiến mở miệng nói, gia đinh gật gật đầu, bế bé gái đó vào trong phòng.
- Trời đông giá rét thế này, không cứu sống được đâu.
Một người rảnh chuyện ở bên cạnh nói, thấy ánh mắt Triệu Tiến quét tới, vội sợ hãi khom người cười xòa, vội vàng nói:
- Tiến gia đại từ đại bi.
- Đưa cả đứa bé này vào, thu dọn cho nó một chút, ăn chút cơm canh nóng.
Triệu Tiến sắp xếp cho thiếu niên đó xong, có gia đinh kéo thiếu niên này đứng dậy đưa đi vào.
Đám người Diệp văn Thư sau hai câu nịnh hót liền cáo từ rời đi. Gia đinh canh giữ bê bàn ghế bên ngoài vào, đám người rảnh rỗi tản mát đi, mấy người đám Đào Qúy bên kia cũng rời đi, bên này lại yên tĩnh trở lại.
- Bên phía Sơn Đông thảm quá, nghe nói bên phía Hà Nam cũng đang gặp thiên tai. Đều là nhằm vào Nam Trực Lệ chúng ta, không ít người đã chết dọc đường rồi.
Giọng Đổng Băng Phong rất trầm thấp, nhìn bộ dạng hai anh em vừa rồi, khiến trong lòng y rất không thoải mái.
Lưu Dũng lại lắc đầu nói:
- Chính Từ Châu chúng ta đã đủ thảm rồi, trong tháng giêng thành nam có mấy nhà...
- Quan phủ không cứu tế sao?
Triệu Tiến ngắt lời nghị luận của bọn họ. Việc thê thảm trong thành Từ Châu hắn biết cũng không ít, nhưng mỗi lần nghe được vẫn không thoải mái.
- Tại sao phải cứu tế, đây chẳng phải là năm thiên tai, cứu tế lung tung chẳng phải là bôi tro vào mặt mình sao.
Lần này mở miệng lại là Trần Thăng, mặc dù có Vương Triệu Tĩnh, nhưng hiểu biết những thứ như này trong quan phủ lại không bằng Trần Thăng. Dù sao Vương Hữu Sơn đó là ở triều đường, mà bên phía Trần gia này lại là người đất này. Giọng điệu Trần Hoảng hiếm khi mang theo cảm xúc.
Triệu Tiến lại không nói gì, đạo lý này hắn cũng có thể hiểu rõ, nhưng lại lập tức nghĩ đến một điểm, liền hỏi:
- Vân Sơn Tự không cứu tế nạn dân sao? Sự tình có mặt mũi lẽ nào cũng không làm?
Lời này hỏi ra, bên kia lại có tiếng cười nhạo, nhìn về phía tiếng cười, lại là ba nhân vật giang hồ trên hai mươi lăm tuổi, vẫn đứng ở một bên đợi sắp xếp.
Ba người này cũng biết nặng nhẹ, người bật cười vội vàng ôm quyền thở dài, chắp tay nói:
- Tiến gia đừng trách, tiểu nhân cũng là quen không theo quy củ mất rồi.
Triệu Tiến chẳng buồn so đo chuyện này.
- Nói xem sao lại cười?
- Tiến gia, Vân Sơn Tự mỗi năm đều lôi người trong đám nạn dân, trai tráng bị bắt đi làm đứa ở cho hòa thượng, càng đừng nói phụ nữ trẻ và trẻ em.
Nói đến chuyện này, trên mặt người này đầ vẻ khinh bỉ, nhưng bị người bên cạnh huých một cái, mới vội vàng ngậm miệng lại.
Người bên cạnh đó tiếp lời:
- Tôi tớ trai tráng ở Vân Sơn Tự đã đầy rồi, hiện giờ chỉ cần trẻ em và phụ nữ thôi, hơn nữa không cần biết ra sao, nạn dân chạy từ các nơi đến, bọn họ phải chọn trước đã.